Phía Sau Lớp Vỏ Bọc Nghèo Nàn - Chương 4

Cập nhật lúc: 30/07/2026 13:01

Cha tôi từ dạo đó không bao giờ liên lạc với tôi nữa, cũng chẳng thèm mảy may quan tâm xem đứa con gái lớn"không một xu dính túi"của ông ta sau khi ra khỏi nhà thì làm sao mà sống sót nổi qua ngày đoạn tháng trên cái thành phố này.

Ngược lại là Cố Trân Nhi cứ dăm ba bữa lại mò tới tìm tôi một chuyến, không phải là đến để tìm"anh Ân Trạch"của cô ta thì cũng là đến trước mặt tôi để tìm kiếm chút cảm giác tồn tại của bản thân.

Chỉ còn nửa tháng nữa là bước vào kỳ thi tốt nghiệp, kỳ thi mô phỏng lần thứ hai liên hợp sáu thành phố lớn lẹt đẹt kéo đến.

Đây là kỳ thi mô phỏng đầu tiên mà bản thân tôi chân chính tham gia kể từ khi chuyển vào trường Trung học Tĩnh An này.

Đúng là oan gia ngõ hẹp, tôi và Cố Trân Nhi lại bị xếp vào ngồi cùng một phòng thi.

Cô ta chắc hẳn nghĩ rằng ở phương diện thành tích học tập này có thể đem tôi giẫm đạp không thương tiếc xuống vũng bùn sâu, trước giờ phát đề thi cứ liên tục quay đầu lại nhìn tôi, ngoác cái mồm ra cười cợt, trong ánh mắt lộ rõ vẻ mỉa mai chế giễu không thèm che giấu.

Sau khi buổi thi môn Ngữ văn kết thúc, Ân Trạch và Lữ Cường sớm đã đứng chờ tôi ở ngoài hành lang phòng thi.

Thành tích học tập của hai cái tên này trước nay vốn chẳng ra làm sao cả, cái lý do duy nhất khiến bọn họ kiên trì tham gia kỳ thi mô phỏng này, chắc hẳn là muốn đi theo cái tiết tấu của tôi để giúp tôi có được một bữa cơm no bụng mà thôi.

Tôi bắt đầu phải tự mình suy ngẫm lại bản thân, có phải là do cái tướng mạo của tôi trông nghèo nàn rách rưới quá hay không, mà lại có thể khiến cho bọn họ hiểu lầm đến mức nghĩ rằng tôi đến cơm cũng không có mà ăn thế này.

Tôi bước nhanh về phía hai người bọn họ, vừa định mở miệng nói lời bao tụi nó một bữa cơm, thì Cố Trân Nhi tay ôm bình nước giữ nhiệt, lon ton chạy đuổi theo bén gót ra tới nơi, đứng ngay bên cạnh chúng tôi.

"Chị hai chị nộp bài nhanh thật đấy, cho dù có không biết làm đi chăng nữa thì cũng có thể cố mà viết thêm vài chữ vào chứ, để cho thầy cô chấm bài còn vớt vát cho chút điểm trình bày cơ mà."

"Đúng rồi chị hai, cha nói hôm nay gọi chị về nhà ăn cơm đấy, em đã phải ra sức nài nỉ cầu xin cha mãi đấy nhé."

Gương mặt Cố Trân Nhi đỏ ửng lên vì vừa mới chạy bộ đuổi theo, hơi thở có chút dồn dập thở dốc, trông qua có vẻ vô cùng thuần khiết ngây thơ thật đấy.

"Anh Ân Trạch cũng đi cùng luôn đi nà~"

Cố Trân Nhi nói đoạn, vươn bàn tay nhỏ nhắn ra khẽ níu lấy cánh tay của Ân Trạch.

Lữ Cường đứng ở phía sau lưng khẽ "Xuýt" một tiếng ra chiều ngưỡng mộ:

"Úi chà, cái giọng điệu nũng nịu chảy nước của nữ thần thế này thì ai mà đỡ cho thấu cơ chứ?"

Rồi quay sang hỏi tôi:"Diểu ca, tớ có được đi cùng không?"

Ân Trạch lườm anh ta một cái cháy mắt, đưa tay vặn tai anh ta lôi tuột đi lên phía trước vài bước, rồi quay đầu lại nhìn tôi, ra hiệu cho tôi tự mình đưa ra quyết định.

Nói thế nào nhỉ, thật ra trong lòng tôi cũng đang vô cùng mong chờ được nhìn thấy cái thái độ của cha tôi đối xử với tôi trước mặt Ân Trạch sẽ ra làm sao đây.

Cố Trân Nhi nhìn thấy Ân Trạch bọn họ đã bước đi ra xa, nụ cười trên gương mặt liền lập tức thu liễm lại, bước đến trước mặt tôi nhỏ giọng đe dọa:

"Trong nhà vẫn còn sót lại đồ đạc ngày trước của bà nội mày đấy, mày mà không chịu vác mặt về nhà thì tao sẽ bảo cha đem vứt sạch ra bãi rác hết đấy, đừng có trách tao không báo trước cho mày biết nhé."

Tôi đưa tay lên day day thái dương, bày ra bộ dạng vô cùng khó xử đắn đo:

"Vậy thì, tôi xin phép tiếp chỉ, tạ chủ long ân vậy nhé?"

Cha tôi quả nhiên là kẻ say rượu không có ý tại rượu, mục đích duy nhất của ông ta chẳng qua là muốn tiếp cận Ân Trạch mà thôi.

Trước đây ông ta dẫn theo Cố Trân Nhi tham gia đủ các loại sự kiện lớn nhỏ, chính là muốn để Cố Trân Nhi tìm cách bấu víu vào cái đùi lớn nhà họ Ân này.

Tình hình kinh doanh trong nước của Cố thị thời gian gần đây liên tục sụt giảm nghiêm trọng, bản báo cáo tài chính được công bố quý sau so với quý trước ngày càng t.h.ả.m hại không nỡ nhìn, cha tôi lại đang nhắm vào mảng kinh doanh ở nước ngoài, muốn mở rộng thị trường hải ngoại thì bắt buộc phải tìm cách lôi kéo Ân gia vào cuộc.

Lúc này Ân Trạch chính là cái bước đột phá tốt nhất để ông ta tiếp cận.

"A Trạch đến thử món cánh gà nướng do dì của cháu đích thân xuống bếp làm đi, Trân Nhi từ nhỏ đã cực kỳ yêu thích món ăn này đấy."

Tận mắt nhìn thấy cha tôi gắp chiếc cánh gà nướng bỏ vào khay thức ăn của Ân Trạch, cái tên đó liền giơ đôi đũa lên, trực tiếp gắp bỏ luôn vào bát của tôi:

"Cô cũng ăn thử đi."

Cố Trân Nhi c.ắ.n c.h.ặ.t bờ môi, hậm hực trừng mắt lườm tôi một cái cháy mặt.

Mẹ kế của tôi đầu óc vô cùng linh hoạt nhạy bén, liên tục đi vòng quanh bàn ăn rót nước trái cây cho Ân Trạch:

"Các cháu đều là những người sắp sửa bước vào kỳ thi quyết định rồi, thành tích học tập của Trân Nhi nhà dì có phần nhỉnh hơn một chút, hay là sau khi tan học các cháu cứ đến nhà dì đi, để Trân Nhi đứng ra bổ túc phụ đạo thêm kiến thức cho các cháu nhé."

"Đúng thế đúng thế, "Cha tôi lập tức đón lấy lời thoại, "Mục tiêu của Trân Nhi nhà chú là thi đỗ vào Bắc Đại đấy, A Trạch tương lai cháu tính ra nước ngoài du học hay là sao, nếu Trân Nhi thi không đỗ Bắc Đại thì chúng ta cũng tính tống nó ra nước ngoài du học luôn đấy, đến lúc đó hai đứa còn có thể làm bạn đồng hành chăm sóc lẫn nhau."

"Ồ? "Ân Trạch đặt đôi đũa xuống, "Vậy hai người có tính tống Cố Diểu Diểu ra nước ngoài du học luôn không?"

"Nó mà cũng xứng..."

Mẹ kế trừng ngược mắt lên định buông lời khinh bỉ, nghe thấy tiếng cha tôi khẽ tằng hắng một cái liền thức thời ngậm miệng không nói tiếp nữa.

"Đúng rồi, chị hai hôm nay làm bài thi nộp bài sớm thật đấy, buổi chiều thi môn Toán, mới làm có năm mươi phút đã thấy chị bước ra khỏi phòng thi rồi, em còn đang tính xem có nên phụ đạo thêm cho chị không đây, có điều nộp bài sớm thế này dễ để lại ấn tượng không tốt cho thầy cô giám thị lắm đâu ạ."

Cha tôi là kẻ coi trọng sĩ diện nhất trên đời, nghe thấy lời Cố Trân Nhi nói sắc mặt liền lập tức đen thui như đ.í.t nồi, có lẽ là vì kiêng dè có sự hiện diện của Ân Trạch ở đây nên mới không dám thổi râu trợn mắt đập bàn nổi giận ngay tại trận.

"Tao biết ngay là mày ở cái xóm nghèo kiết xác kia chẳng học hành được cái thá gì t.ử tế cả mà! Sao mày không biết đường mà nhìn vào em gái mày mà học tập cơ chứ, ngày ngày chỉ biết vác cái mặt đi làm xấu hổ tao thôi!"

"Ôi dào ông Cố ông đừng có mắng Diểu Diểu nữa làm gì, đứa trẻ học hành không tốt chẳng qua là do vấn đề về mặt trí tuệ bẩm sinh mà thôi, ông có mắng nó thì giải quyết được cái gì chứ. Theo tôi thấy ấy mà, Diểu Diểu nhà chúng ta có nhan sắc xinh đẹp thế này, đến lúc đó cứ tống về quê lấy chồng sinh con, cũng có thể kiếm được một mối mai nào đó t.ử tế mà gả đi, con gái mà."

Cố Trân Nhi lại gắp thêm một miếng cánh gà bỏ vào bát, khóe môi ngoác ra cười lớn đến mức thu liễm không nổi.

Tôi đã bảo rồi mà, cô ta chắc chắn là đã đi phẫu thuật tạo khóe môi cười rồi.

"Ôi dào mọi người đừng có nói chị hai như vậy mà, vỡ lở ra nhỡ đâu là do chị cảm thấy đề thi dễ quá nên làm đúng hết toàn bộ rồi thì sao nà."

"Cái này cũng không phải là điều hoàn toàn không thể xảy ra đâu nhé."

Tôi liền đặt đũa xuống, bắt chéo chân bày ra bộ dạng thong dong.

Hai mẹ con Cố Trân Nhi nghe thấy câu trả lời của tôi liền rộ lên cười ha hả đầy chế giễu, ngược lại là cha tôi, cảm thấy tôi đang làm mất mặt ông ta trước mặt khách quý, tức giận đến mức một phát nốc cạn luôn hai ly rượu lớn.

Bầu không khí đã được hâm nóng đẩy lên tới đỉnh điểm thế này rồi, Ân Trạch mà không chịu làm cái hành động gì thì đúng là có lỗi với cái sự khổ tâm tiếp cận cậu ta bấy lâu nay của tôi quá rồi.

Cái tên đó lập tức bật phắt dậy khỏi ghế ngồi, tiện tay túm lấy cổ áo lôi tuột tôi đứng dậy theo, một phát đá văng chiếc ghế sang một bên, hầm hầm tức giận đùng đùng sải bước lao thẳng ra khỏi cửa lớn Cố gia.

Mẹ kế của tôi vẫn còn đang đứng ở phía sau lưng buông lời c.h.ử.i rủa om sòm:

"Tôi đã bảo rồi mà, cái con hồ ly tinh này ngay từ lúc sinh ra đã là cái khắc tinh chuyên môn đến để đối đầu với cái nhà này rồi, y hệt như con mụ điên mẹ nó ngày xưa..."

Tôi khẽ cười khẩy một tiếng đầy châm biếm trong lòng.

Bà ta đúng là mắc chứng mất trí nhớ thật rồi.

Bà ta và mẹ tôi, rốt cuộc là đứa nào dùng thủ đoạn tiểu tam đê tiện để leo lên cái vị trí này cơ chứ.

Chỉ còn năm phút nữa là bước vào buổi thi môn Tiếng Anh, loa phát thanh của trường đột nhiên vang lên thông báo gọi tên tôi yêu cầu tôi lên ngay văn phòng hiệu trưởng có việc gấp.

Không chỉ có một mình tôi, mà còn có cả đứa em kế Cố Trân Nhi của tôi nữa.

Tôi giơ tay gõ gõ cửa văn phòng hiệu trưởng, dõng dạc hô một tiếng:

"Báo cáo."

Ai mà ngờ được rằng, ở cái khoản"biết giữ lễ nghi phép tắc"này, bổn cô nương đây cũng có thể nắm thóp một cách vô cùng chuẩn xác chuẩn mực đến thế cơ chứ.

Nương theo tiếng"mời vào"", tôi đẩy cửa văn phòng hiệu trưởng bước vào trong, còn chưa kịp nhìn rõ tình hình trong phòng ra làm sao, cha tôi đã vung một cái tát nảy lửa nhắm thẳng vào mặt tôi mà giáng xuống.

Nói thì chậm nhưng diễn ra thì nhanh, thầy Hồ quả thực không hổ danh là đại ca có số có má của cái"lớp đi cửa sau"", thầy dùng chiêu thức bốn lạng địch ngàn cân, cánh tay khẽ đưa ra đỡ nhẹ một phát, đã chặn đứng luôn cái cú tát mang theo chưởng phong đầy uy lực của cha tôi, rồi quay sang trừng mắt nhìn ông ta đầy giận dữ:

"Vị phụ huynh này, có chuyện gì thì cứ từ từ mà nói, đừng có động chân động tay như thế."

Em gái tôi đôi mắt đỏ hoe, tay níu níu gấu áo cha tôi, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng muỗi kêu:

"Cha đừng mắng chị nữa mà, chị hai chắc cũng không phải là cố ý làm như vậy đâu ạ."

Cha tôi giơ ngón tay trỏ chỉ thẳng vào mũi tôi mà tiếp tục buông lời mắng nhiếc c.h.ử.i rủa:

"Cái đồ làm nhục nhã gia môn nhà mày! Biết thế này ngày trước tao thà không sinh ra mày còn hơn!"

Hừ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.