Phía Sau Lớp Vỏ Bọc Nghèo Nàn - Chương 6
Cập nhật lúc: 30/07/2026 13:02
Có cái danh hiệu "Thủ khoa" này hộ giá hộ thân, tôi lại nhờ thầy giáo bên văn phòng tuyển sinh của Bắc Đại kiểm tra giúp điểm số của hơn mười đứa bạn học cũ dưới quê, đáp án thu được đúng như dự đoán, điểm số của tụi nó đều nằm gọn ghẽ trong phạm vi điểm chuẩn tuyển sinh của Bắc Đại.
Cố Trân Nhi dưới sự chạy vầy ra sức nhờ vả khắp nơi của cha tôi, cuối cùng cũng biết được điểm số của mình.
Thành tích học tập của cô ta nhìn chung cũng không đến nỗi nào, nghe đâu là đỗ vào một trường đại học thuộc khối 985 ở Hải Thành, trường học thì tốt thật đấy, chỉ là chưa đạt được cái kỳ vọng ban đầu của cô ta mà thôi. Cô ta khóc lóc sụt sịt hết một hồi lâu, cho đến khi cha tôi gật đầu đồng ý vung tiền mua cho cô ta một chiếc siêu xe phiên bản giới hạn, cô ta lúc này mới chịu nguôi ngoai vừa lòng.
Sau khi dỗ dành cho Cố Trân Nhi vui vẻ trở lại xong xuôi, cái việc đầu tiên cha tôi làm chính là mở tiệc ăn mừng hoành tráng cho cô ta.
Mà tôi, với tư cách là một thành viên của Cố gia, đương nhiên cũng phải có mặt dự tiệc rồi.
Chỉ là bọn họ đều không hề hay biết rằng, thầy hiệu trưởng của trường Trung học Tĩnh An đã đem cái tin tức tôi đạt danh hiệu Thủ khoa của tỉnh công bố cho vài đơn vị truyền thông báo chí chính thống từ sớm rồi, mà tôi lại chọn đúng cái ngày hôm nay để thực hiện buổi phỏng vấn công khai đầu tiên của Thủ khoa kỳ thi quyết định.
Cha tôi và Cố Trân Nhi đều là những kẻ coi trọng sĩ diện hão, ngày mở tiệc ăn mừng cha tôi mời tới rất nhiều đối tác làm ăn và nhà đầu tư của công ty, Cố Trân Nhi thì mời tới đông đủ bạn học cùng lớp và giáo viên bộ môn của các môn học, sau đó vẫn cảm thấy chưa đủ tầm, liền lôi kéo cả thầy hiệu trưởng và thầy Hồ tới tham dự luôn.
Thầy Hồ đầy phẫn nộ bất bình, ngồi cùng một bàn với bọn Ân Trạch không ngừng lải nhải ghen tị đỏ cả mắt:
"Đỗ cái trường 985 thôi mà xem cái bộ dạng đắc ý của cô ta kìa!"
Rồi lại quay sang nhìn tôi, đau đớn thốt lên:
"Không biết phấn đấu mà, đúng là cái đồ không biết phấn đấu."
Cha tôi dắt theo Cố Trân Nhi lăn lộn trên thương trường nhiều năm trời, rèn giũa ra một Cố Trân Nhi đến bất kỳ cái hoàn cảnh nào cũng không biết e dè sợ sệt là gì, hôm nay lại càng thế, làm như thể là buổi họp báo ra mắt của ngôi sao nổi tiếng vậy, đầu tiên là mở miệng nói lời cảm ơn cha mẹ và trường Trung học Tĩnh An, cảm ơn thầy hiệu trưởng, cảm ơn thầy cô giáo và bạn học, cuối cùng, lời thoại bỗng nhiên bẻ lái một phát, quay sang nói lời cảm ơn người chị hai của cô ta.
Chính là tôi đây.
Tôi chao?
Đúng là phong cách của cha tôi có khác, đến cả thợ chỉnh sáng và thợ quay phim đều đã được sắp xếp sẵn sàng cả rồi.
Cố Trân Nhi vừa nhắc đến tên tôi xong, thợ quay phim liền lập tức lia ống kính máy quay nhắm thẳng vào mặt tôi.
Gương mặt người đó đỏ ửng lên vì xúc động, giọng nói dõng dạc, mắt hoen lệ:
"Con còn muốn nói lời cảm ơn đến chị hai của con nữa, mặc dù chị ấy từ dưới quê lên, không có cơ hội được tiếp nhận nền giáo d.ụ.c tốt đẹp của thành phố lớn như chúng ta, thế nhưng chị ấy vô cùng lạc quan kiên cường, điều đó đã tiếp thêm cho con không ít động lực cổ vũ. Con vẫn luôn hy vọng chị hai có thể sống một cuộc đời trung thực, lương thiện, cho dù trước đây chị có từng làm ra nhiều chuyện sai lầm đi chăng nữa, chỉ cần biết kịp thời sửa sai quay đầu thì vẫn là người tốt. Cuối cùng em muốn nói với chị hai là, thi không tốt cũng chẳng sao đâu chị ạ, ở cái trường cao đẳng kia, chị vẫn có thể tự mình bước đi trên con đường tương lai rộng mở của riêng mình!"
Lời vừa dứt, toàn bộ hội trường tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy.
Cha tôi và mẹ kế thậm chí còn xúc động đến mức rơi hai hàng nước mắt lã chã.
Ân Trạch và Lữ Cường ngồi bên cạnh thì liên tục thốt lên "Khá khen cho người bạn nhỏ".
Cho đến khi cửa lớn của sảnh tiệc bỗng nhiên bị đẩy ra, bảy tám vị phóng viên tay cầm micro, trên đó có in logo của các đài truyền hình khác nhau bước vào trong, bầu không khí trong hội trường trong nhất thời đã đạt tới mức đỉnh điểm vinh quang.
"Cái này... đến cả phóng viên của đài truyền hình trung ương và đài truyền hình vệ tinh cũng tới nữa cơ à, "Mẹ kế của tôi kích động đến mức nói năng lộn xộn luống cuống cả lên, "Trân Nhi, ông Cố, mau mau, mau ch.óng mời người ta vào trong đi chứ."
Cố Trân Nhi liền quay người lại móc chiếc gương trang điểm mang theo bên người ra soi lại lớp phấn son trên mặt mình cho thật chỉn chu, lúc này mới trưng ra nụ cười lễ độ chuẩn mực, đưa mắt nhìn về phía đám phóng viên kia:
"Các anh chị phóng viên xin chào ạ, em là Cố Trân Nhi, đây là cha mẹ của em ạ."
"Cố Trân Nhi? "Vị phóng viên đi đầu thuộc đài truyền hình trung ương đưa mắt nhìn Cố Trân Nhi với vẻ mặt đầy hoang mang, "Không phải tên là Cố Diểu Diểu sao?"
"Cố Diểu Diểu? "Mẹ kế của tôi trừng ngược mắt lên khinh bỉ, "Các vị chắc là có sự nhầm lẫn ở đây rồi đúng không, buổi tiệc ăn mừng ngày hôm nay là được tổ chức cho con gái Cố Trân Nhi của tôi cơ mà, Trân Nhi đỗ trường khối 985, trường đại học trọng điểm đấy nhé, còn cái con Cố Diểu Diểu kia thì e là đến cái trường cao đẳng còn chẳng có cửa ngó vào nổi đâu."
"Mẹ đừng nói thế mà, "Cố Trân Nhi khẽ nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày, "Chắc hẳn là chị hai lại gây ra cái chuyện rắc rối gì ở ngoài rồi nên người ta mới tìm đến tận đây đấy ạ."
"Ăn nói cái kiểu gì thế hả, "Ân Trạch đứng bật dậy khỏi ghế ngồi, hai tay đút vào túi quần bày ra bộ dạng thong dong lười biếng, "Cố Diểu Diểu ngồi ở bên này này, mau ch.óng lại đây mà tiến hành phỏng vấn đi chứ."
Ánh mắt mấy vị phóng viên kia liền sáng lên, rảo bước nhanh ch.óng đi thẳng về phía tôi.
Tôi được Lữ Cường và Ân Trạch hai bên đỡ lấy hai cánh tay, trông hệt như một đứa thanh niên lầm đường lạc lối sắp sửa bị áp giải đi chịu tội vậy.
Thầy Hồ đứng bên cạnh vô cùng căng thẳng cuống cuồng, nhìn nhìn tôi rồi lại nhìn nhìn thầy hiệu trưởng, giọng nói có chút run rẩy:
"Cái đồ phá gia chi t.ử này, lại xảy ra cái chuyện gì nữa rồi?"
Thầy hiệu trưởng vẫn ngồi im như phật sống, thậm chí còn hứng thú dạt dào lôi điện thoại ra kết nối cuộc gọi video với thầy hiệu trưởng cũ dưới quê của tôi.
"Em Cố Diểu Diểu, em đã biết điểm số kỳ thi quyết định của mình chưa?"
"Bạn học ơi, em có biết bản thân mình đứng thứ mấy của cả lớp, cả thành phố cho đến cả tỉnh không hả?"
"Em Cố Diểu Diểu, em có cảm thấy căng thẳng không nào?"
Tôi: "Trong lòng thầm nói lời cảm ơn thầy, bắt con chơi trò đoán chữ thế này."
Đúng lúc này, cuộc gọi video từ phía thầy hiệu trưởng cũ dưới quê được kết nối thành công, màn hình điện thoại của thầy hiệu trưởng được truyền phát trực tiếp lên chiếc màn hình LED lớn ngay giữa sảnh tiệc.
Giọng nói oang oang như sấm truyền của thầy hiệu trưởng cũ vang lên bên tai, ống kính máy quay phía bên kia màn hình lật ngược lại, nhắm thẳng vào mười mấy cuốn giấy báo nhập học của Bắc Đại xếp ngay ngắn trên mặt bàn:
"Cố Diểu Diểu chị có ý gì hả?! Tại sao lại dám giấu giếm tôi, bảo bên văn phòng tuyển sinh của Bắc Đại gửi thẳng giấy báo nhập học về cho đám bạn học của chị thế hả?!"
"Đạt Thủ khoa của cả tỉnh thì to tát lắm chắc?! Thủ khoa kỳ thi quyết định thì có quyền tự ý lôi kéo đồng bọn làm phản hay sao?!"
"Chị nhìn xem cái điểm số chị thi được xem có ra cái thể thống gì không, thi được có 743 điểm thôi à, rõ ràng mấy lần trước làm bài thi thử đều đạt điểm tuyệt đối cơ mà, cái đồ chơi bời lêu lổng làm mất hết ý chí phấn đấu này?!"
Lời thầy hiệu trưởng cũ vừa dứt, toàn bộ hội trường rơi vào trạng thái im lặng phăng phắc suốt một phút đồng hồ, ngay sau đó liền bùng nổ lên thành một mảnh chấn động kinh hoàng:
"Mẹ kiếp, 743 điểm! Thủ khoa của tỉnh kìa!"
Ân Trạch một phát túm lấy cổ áo tôi, liên tục thốt lên "Quá đỉnh", Lữ Cường đứng bên cạnh cứ"Trạch ca"""Trạch ca"hét rát cả cổ họng suốt nửa ngày trời mà vẫn không thể gỡ nổi bàn tay của cậu ta ra khỏi cổ áo tôi.
Đám khách khứa vốn đang đứng chúc mừng Cố Trân Nhi lúc này đều đồng loạt quay ngoắt đầu sang chúc mừng tôi, ngay cả hai đứa tay sai bên cạnh Cố Trân Nhi cũng run rẩy cầm ly rượu trên tay khẽ nâng lên về phía tôi.
Trước một cái kết quả tuyệt đối rõ mồn một như ban ngày thế này, toàn bộ những lời tin đồn nhảm nhí trước đây đều tự khắc biến thành trò hề vô giá trị.
Đám đối tác làm ăn và nhà đầu tư do cha tôi mời tới cũng vội vã bước đến nói lời chúc mừng ông ta, chỉ có điều trong cái lời chúc tụng kia ít nhiều đã mang theo vài phần xét nét dò xét thực tế.
Gia đình ba người của Cố Trân Nhi dường như ăn phải bùa lú đứng trân trân ra đó suốt nửa ngày trời không nhúc nhích nổi một ngón tay.
Vẫn là cha tôi có phản xạ nhanh nhạy nhất, lập tức giật lấy chiếc micro từ trên tay người khác rồi sán lại gần bên cạnh tôi:
"Diểu Diểu, cha thực sự vô cùng vui mừng tự hào về con."
Tôi khẽ nhướng cằm nhìn ông ta.
Phía sau còn có chuyện khiến ông ta phải vui mừng tự hào hơn nhiều cơ.
Hai vị phóng viên của đài truyền hình trung ương, một anh trai một chị gái, cùng lúc đưa chiếc micro đến sát trước mặt tôi:
"Cái điểm số này, em có cảm thấy mãn nguyện không, nhìn biểu cảm của vị hiệu trưởng cũ của em có vẻ như không được hài lòng cho lắm nhỉ."
"Kết quả thi đã được công bố rồi, em có điều gì muốn chia sẻ không nào, ừm, giống như là phát biểu cảm nghĩ lúc lên nhận giải thưởng vậy, nói một đoạn xem nào?"
Được thôi.
Tôi khẽ tằng hắng một tiếng, một tay cầm lấy một chiếc micro từ hai vị phóng viên kia.
"Lúc con mới vừa mới sinh ra đời, mẹ con có tìm người đến xem bói cho con, người ta nói ấn đường của con đỏ hồng, tương lai tất sẽ làm nên nghiệp lớn."
"Thấy chưa, linh nghiệm rồi đấy nhé."
Ân Trạch và Lữ Cường hai cái tên thuộc đội cổ vũ chuyên nghiệp ngồi bên cạnh đã bắt đầu bật cười khúc khích rồi.
"Mẹ con là con một trong nhà, gia đình ngoại vốn làm về mảng bất động sản, gia thế thuộc hàng thế gia vọng tộc đứng đầu vùng."
