Phía Sau Những Lời Dối Trá - Chương 2

Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:38

“Câu trả lời cuối cùng cũng lộ diện ngay khi tôi trở về đến nhà, đối diện với khuôn mặt xanh mét vì tức giận của Chu Cẩn.”

Anh cầm chiếc áo khoác tây trang của tôi, từ trong túi áo lấy ra hai chiếc b.a.o c.a.o s.u Okamoto.

“Lâm Nhược, cái này là cô chuẩn bị để dùng chung với ai hả?"

Tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng nực cười.

“Chu Cẩn, trong mắt anh, tôi là loại người như vậy sao?"

Môi anh mím c.h.ặ.t, nửa ngày sau, cuối cùng mới dịu giọng xuống:

“Vậy... cái này từ đâu mà có?"

“Anh nói xem?"

Tôi ném mạnh tập tài liệu xuống trước mặt anh, “Tôi vừa mới đuổi cô em thanh mai trúc mã của anh ra khỏi nhà, thì trong tập tài liệu của tôi, trong túi quần áo của tôi, toàn là những thứ này!

Anh có biết hôm nay khi tôi mở tập tài liệu ra, tôi đã phải mất mặt đến mức nào không?"

Chu Cẩn im lặng mất hai giây:

“Anh biết rồi."

4

Để xin lỗi tôi, Chu Cẩn đã đặt một bó hoa thật lớn gửi đến văn phòng luật.

Mấy cô đồng nghiệp nữ vây quanh tôi trêu chọc, Cảnh Ngạn đi ngang qua, thản nhiên liếc nhìn tôi một cái.

Buổi chiều sau khi bàn bạc xong công việc, Cảnh Ngạn đột nhiên gọi tôi lại.

“Còn có chuyện gì nữa không thưa luật sư Cảnh?"

Anh ấy nhìn tôi, giọng điệu không nhanh không chậm:

“Gửi hoa đến văn phòng luật, ít nhiều gì cũng sẽ khiến cho khách hàng cảm thấy chúng ta làm việc không đủ chuyên nghiệp và nghiêm túc."

Yêu đương thì có liên quan gì đến việc chuyên nghiệp nghiêm túc chứ?

Tôi nhẫn nhịn rồi lại nhẫn nhịn:

“Lần sau sẽ không như vậy nữa ạ."

Buổi tối, Chu Cẩn đặt bàn tại nhà hàng mà tôi yêu thích nhất.

Tôi nhanh ch.óng ném ông sếp Cảnh Ngạn đáng ghét ra sau đầu.

Bầu không khí trên bàn ăn vô cùng hài hòa, mối quan hệ giữa tôi và Chu Cẩn dường như đã quay trở lại khoảng thời gian trước khi Sư Hiểu Tuyền xuất hiện.

Đang trò chuyện vui vẻ, Chu Cẩn bỗng nhiên lạnh lùng nói một câu:

“Nhược Nhược, chuyện lần trước ấy, anh có hỏi Hiểu Tuyền rồi."

Tôi sững người một lát.

“Cô ấy nói cô ấy làm như vậy là muốn gia tăng tình cảm giữa hai đứa mình, không ngờ lại gây ra rắc rối cho chúng ta, cô ấy bảo anh gửi lời xin lỗi đến em..."

Tôi mạnh bạo đặt chiếc nĩa xuống, va chạm với chiếc đĩa sứ phát ra âm thanh ch.ói tai.

“Anh tin lời cô ta nói à?"

Chu Cẩn l/iếm l/iếm môi:

“Nhược Nhược, Hiểu Tuyền không xấu xa như em nghĩ đâu, cô ấy..."

Tôi đứng dậy rời khỏi nhà hàng.

Chu Cẩn đuổi theo, mạnh mẽ túm lấy cánh tay tôi:

“Lâm Nhược!"

Tôi quay đầu lại.

“Em rốt cuộc là muốn như thế nào đây, Hiểu Tuyền đã dọn đi rồi, cũng đã giải thích với em, xin lỗi em rồi, tại sao em cứ nắm c.h.ặ.t lấy cô ấy không buông như vậy chứ?"

“Là tôi nắm c.h.ặ.t lấy cô ta không buông sao?

Chu Cẩn, nếu như anh biết giữ khoảng cách với cô ta, thì tôi và cô ta đã không nước sông không phạm nước giếng như thế này rồi."

Anh nhìn chằm chằm tôi, dùng một giọng điệu vô cùng mệt mỏi hỏi:

“Lâm Nhược, em có thể đừng có vô lý gây sự như vậy nữa được không?"

5

Tôi không thèm cãi nhau với anh.

Chỉ im lặng quay người bỏ đi.

Trên đường đi, những chuyện trong quá khứ liên tục hiện lên trong tâm trí tôi.

Hồi còn học đại học, trường có tổ chức một lễ hội âm nhạc.

Trên sân vận động người đông như kiến, những cô cậu sinh viên trẻ tuổi nhiệt huyết reo hò nhảy múa theo điệu nhạc và ánh đèn sân khấu.

Tôi và bạn bè bị lạc nhau trong đám đông, trong lúc tìm kiếm, tôi đã đ.â.m sầm vào một vòng ng/ực ấm áp.

Tôi ngẩng đầu lên, dưới ánh đèn neon nhấp nháy của sân khấu, tôi đã chạm phải một đôi mắt vô cùng đẹp đẽ.

“Oanh" một tiếng, vô số pháo hoa từ phía sau lưng anh bay lên, nổ tung thành những đóa hoa lửa rực rỡ trên bầu trời đêm.

Sau đó, tôi xin được phương thức liên lạc của Chu Cẩn, và thường xuyên cố tình tạo ra những cuộc gặp gỡ tình cờ.

Thời gian trôi qua, Chu Cẩn đã nhớ kỹ tôi, thỉnh thoảng cũng sẽ chủ động mời tôi đi ăn cơm.

Ngay vào lúc tôi chuẩn bị tỏ tình, Chu Cẩn đã tìm đến tôi.

Im lặng hồi lâu, anh mới mở lời:

“Lâm Nhược, chúng ta ở bên nhau đi."

Tôi vô cùng kinh ngạc, hoàn toàn bỏ qua một tia ảm đạm lướt nhanh qua nơi đáy mắt anh.

Ngày hôm đó chính là ngày lễ Tình nhân.

Tôi nghĩ, anh chắc là thực sự yêu tôi.

Ký ức càng ngọt ngào bao nhiêu, thì hiện thực lại càng cay đắng bấy nhiêu.

Tôi vô cùng cần làm một việc gì đó để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của bản thân.

Nghĩ đến việc vẫn còn công việc chưa hoàn thành, tôi đi thẳng đến văn phòng luật, định cầu may xem có còn ai đang tăng ca hay không.

Đúng như dự đoán, đèn trong văn phòng vẫn còn sáng.

Tôi nhẹ nhàng bước đến vị trí làm việc của mình, chuẩn bị lấy đi tập tài liệu cần thiết.

Điện thoại đột nhiên sáng lên, có người gửi một thông báo nhắc nhở tôi xem vòng bạn bè.

Bấm vào xem, tôi liền nhìn thấy cập nhật mới nhất của Sư Hiểu Tuyền——

Trong một khoảnh khắc, toàn bộ dòng m/áu trong người tôi như thể chảy ngược.

Một bức ảnh chụp hai người đang cụm ly với nhau.

Dòng trạng thái đi kèm:

“Cuộc hẹn của đôi bạn nối khố."

6

Phía sau lưng vang lên tiếng bước chân.

Tôi vội vàng cất điện thoại đi, hoảng loạn quay người lại.

Cảnh Ngạn đang đứng cách đó không xa, ánh mắt mang theo vài phần xét đoán và trêu chọc.

Lúc này tôi mới cảm thấy hốc mắt mình có chút nóng lên, vô thức cúi đầu xuống.

Liền nghe thấy anh ấy lên tiếng với giọng điệu không mặn không nhạt:

“Buổi sáng nhận hoa, buổi tối lại rơi lệ?"

Tôi nghe ra lời trêu chọc của anh ấy, mím mím môi, cố gắng chuyển đổi đề tài câu chuyện:

“Anh tan làm rồi ạ?"

Anh ấy “ừ" một tiếng.

Tôi đi theo phía sau lưng anh ấy bước ra khỏi văn phòng luật.

Cảnh Ngạn nghiêng đầu nhìn tôi:

“Có cần tôi chở cô về không?"

Nhưng thần sắc và giọng điệu của anh ấy hoàn toàn không có ý muốn chở tôi về chút nào.

“Không cần đâu ạ."

Tôi tăng nhanh bước chân, muốn lướt qua người anh ấy để rời đi.

Nhưng đột nhiên lại nghe thấy anh ấy gọi tên tôi.

Tôi quay đầu lại.

Anh ấy đứng ngược sáng trên những bậc thềm, nhìn xuống từ trên cao, khuôn mặt ẩn hiện trong bóng tối mờ ảo.

Nửa ngày sau mới dùng giọng điệu thản nhiên lên tiếng:

“Thu lại cái tâm tư yêu đương của cô một chút đi, biết đâu chừng còn có thể có chút thành tựu trong giới luật sư này đấy."

“Yêu đương thì có gì sai chứ?

Người sai chẳng lẽ không phải là đối phương sao..."

Tôi bỗng nhiên dừng lại.

Cảnh Ngạn nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt bình lặng kia dường như chỉ một cái nhìn đã thấu suốt tình cảnh khó xử đầy bẽ bàng của tôi lúc này.

Tôi quay người bỏ đi, chạy trốn giống như ra tới ven đường.

Ngay vào lúc này, chiếc xe quen thuộc bỗng dừng lại ngay trước mặt tôi, Chu Cẩn mở cửa xe bước xuống.

“Xin lỗi Nhược Nhược, vừa rồi là do anh nói lời nặng nề quá."

7

Đầu óc tôi có một khoảnh khắc trống rỗng.

Chu Cẩn lái xe đến đuổi theo tôi, vậy người uống rượu cùng Sư Hiểu Tuyền là ai?

Tôi ghé sát lại gần anh, không hề có mùi rượu.

Chu Cẩn cứ nghĩ là tôi muốn ôm anh, vô thức giơ tay ra, tôi liền lách người né tránh kịp thời, khiến anh ôm hụt vào khoảng không.

“Nhược Nhược..."

“Về thôi."

Ngồi vào trong xe, tôi vô thức nhìn về phía văn phòng luật.

Trước cửa từ lâu đã không còn một bóng người nào nữa.

Suốt cả quãng đường đi, tôi không hề nói với Chu Cẩn một câu nào.

Nguyên do của sự việc rất dễ dàng nghĩ thông suốt, Sư Hiểu Tuyền là vì muốn khiến cho tôi hiểu lầm, nên mới cố tình đăng cái dòng trạng thái trên vòng bạn bè đó.

Nhưng làm sao cô ta lại biết được tôi và Chu Cẩn vừa mới cãi nhau chứ?

Tôi đặt tầm mắt nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại của Chu Cẩn.

Tôi nhắm mắt lại.

“Chu Cẩn, khoảng thời gian này tôi cảm thấy rất mệt mỏi, có lẽ chúng ta nên suy nghĩ lại một chút, liệu có nên..."

Hai từ “chia tay" đã lên đến đầu môi, gần như giây tiếp theo là có thể thốt ra khỏi miệng.

“Hiểu Tuyền có người yêu rồi."

Chu Cẩn bỗng nhiên lên tiếng, “Sau này, anh sẽ không có quá nhiều mối quan hệ giao thiệp với cô ấy nữa."

Thật kỳ lạ.

Sau khi anh nói xong câu này, phản ứng đầu tiên của tôi thế mà lại là cảm giác được giải thoát.

Ý chí và sự kiên định đã hoàn toàn tan rã, đại bại trước tình yêu.

Sau một hồi im lặng kéo dài, tôi đã lựa chọn thỏa hiệp.

“Được."

8

Sau cơn giông bão, có lẽ là vì cảm giác tội lỗi, Chu Cẩn đối xử với tôi chu đáo, thể tất hơn hẳn so với trước đây.

Tôi nghĩ rằng không có một mối tình nào là hoàn toàn thuận buồm xuôi gió cả, chúng tôi cũng vậy mà thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phía Sau Những Lời Dối Trá - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD