Phò Mã Dẫn Hoàng Muội Mang Thai Đến Đòi Nạp Thiếp - Chương 7

Cập nhật lúc: 27/08/2026 03:03

Điển hình nhất là Thẩm gia bị phụ hoàng công khai những lời lẽ đại nghịch bất đạo, một phần khiến dân chúng phẫn nộ, dẫn đến tịch thu gia sản, chu di cả tộc.

Nam giới bị xung quân làm nô, nữ giới bị đày vào Giáo phường.

Gia tộc ngàn năm gây dựng, rốt cuộc sụp đổ chỉ trong một sớm, không biết đã có bao nhiêu người xem cuộc vui này mà vỗ tay hoan hỉ.

Dù sao ta cũng nghe nói dân gian còn viết chuyện về ta, rằng ta vì muốn lật đổ Thẩm gia mà cam chịu lấy hắn.

Ta còn mua về đọc, quả thực viết rất hay.

Chỉ tiếc tác giả không nên viết ta là một nữ t.ử thô kệch, to lớn.

Dù ta có thể kéo nổi cung bốn thạch, nhưng nói chung vẫn là kiểu dáng mỹ miều, uyển chuyển.

Ta đang đọc truyện mà cười đến khoái chí.

Trần nữ quan từ ngoài hoa viên bước vào, nói:

"Công chúa, thống lĩnh ám vệ Tần Xung đến cầu kiến."

Ta ngạc nhiên hỏi hắn đến làm gì.

Tần Xung vào trong hành lễ, nói rằng đến để xem sau khi ta thoát khỏi Thẩm Hoài Minh thì sống có tốt hay không.

Ta sững lại, rồi nghĩ có lẽ do phụ hoàng sai hắn đến.

Ta không nhịn được cười, đành mời Tần Xung ngồi xuống, sai người rót trà.

Tần Xung uống hai ngụm rồi khen:

“Trà ở chỗ công chúa là trà hoa sao?”

“Còn cho thêm mật ong à?”

"Ngọt ngào, thơm phức, thật ngon."

Ta bị hắn chọc cười.

Ta ở ngoài dù thích trang sức xa hoa, nhưng khẩu vị lại bình dân.

Những loại như Long Tỉnh trước mưa, Kim Đàn Tước Thiệt, Phượng Hoàng Đơn Tùng đều làm ta thấy đắng chát.

Chỉ có trà hoa ngâm thêm mật ong là hợp ý ta.

Thẩm Hoài Minh lại không thích, cho rằng thưởng trà là phong nhã, uống xong còn phải bàn luận một hồi.

Đã lâu rồi ta không nghe được một lời nhận xét thực tế đến vậy.

Thấy ta cười, Tần Xung liền đỏ bừng mặt, ấp úng nói:

"Vi thần đã lỡ lời."

Ta khoát tay.

“Tần thống lĩnh nói gì thế?”

"Nếu thích thì ta sẽ bảo người gói cho ngươi một ít mang về."

Thế là Tần Xung thật sự dùng ánh mắt đầy mong chờ như một con ch.ó nhỏ nhìn ta, rồi cầm theo ba cân trà hoa, trông hệt như nhà hắn không có trà để uống, phải vào phủ công chúa cướp về.

Ta vừa tò mò vừa buồn cười, nhưng lại chẳng hề thấy ghét hắn chút nào.

Trước khi rời đi, Tần Xung có chút ngại ngùng, xách theo mấy cân trà hoa mà nhỏ giọng nhắc ta:

"Vi thần thấy dáng vẻ của bệ hạ, có lẽ dạo này sẽ không ít lần phải đến làm phiền công chúa."

Ta đứng trước cửa, nở nụ cười để lộ hàm răng trắng muốt, vẫy khăn tay nói với hắn:

“Người của phụ hoàng cũng là người của ta.”

"Tần thống lĩnh đừng khách sáo, cứ thường xuyên đến chơi nhé."

Tần Xung liền quay phắt người đi.

Dưới ánh tà dương, tai hắn đỏ đến trong suốt.

Quả nhiên, Tần Xung giữ đúng lời hứa, cách vài ba ngày lại ghé thăm phủ công chúa.

Ta ngồi đếm trên đầu ngón tay.

Cứ với Tần Xung thế này, có lẽ hễ hết ca trực là hắn chạy đến đây.

Ngày nghỉ thì khỏi nói, ai không biết còn tưởng hắn là gia thần của Đại công chúa.

Cúc Nguyệt không nhịn được, ghé tai ta:

"Công chúa, tên đầu gỗ đó có khi nào thích người rồi không?"

Ta cười mà không nói gì.

Một lát sau, Cúc Nguyệt lại lẩm bẩm:

“Nhưng công chúa cũng phải nhìn rõ hơn chút.”

“Lỡ hắn cũng là kẻ muốn lợi dụng công chúa để mưu đồ thăng tiến thì sao?”

"Nếu hắn thật sự cùng một loại với tên họ Thẩm kia thì ta thấy bản lĩnh của hắn còn cao hơn tên họ Thẩm đó nhiều, ít nhất còn biết diễn."

Trần nữ quan liền quát mắng:

"Ai cho ngươi bày đặt nói năng về công chúa như thế?

Không biết phép tắc là gì à?"

Cúc Nguyệt lè lưỡi, ngoan ngoãn ngậm miệng.

Ta chống cằm, trong phút chốc cũng có chút băn khoăn.

Tần Xung có thích ta không?

Ta cũng chưa thể chắc chắn.

Nói ra thì thật buồn cười.

Ta lớn thế này, ngoài lần duy nhất một lòng một dạ với Thẩm Hoài Minh thì dường như vẫn chưa hiểu tình yêu là gì.

Ta nghĩ đây cũng không thể trách ta, mà là do hoàn cảnh sống từ nhỏ của ta mà ra.

Lương Phi, dù là phi tần có địa vị cao nhất trong cung, nhưng bà ấy lại quá hiểu chuyện, quá biết thân phận mình.

Cho đến tận trước khi ta xuất giá, mọi chuyện trong cung bà đều phải hỏi qua ta.

Khi ta xuất giá, bà là người thứ ba buồn nhất.

Người thứ nhất là phụ hoàng, người thứ hai là Nguyên Tân ca ca của ta.

Vì vậy, từ nhỏ ta đã bị ép trở thành một nữ quản gia.

Những cô nương nhà khác lớn lên đều cầm kỳ thi họa, thi thơ họa thủy, còn ta đường đường là Đại công chúa, lại chỉ lo chuyện cơm áo gạo tiền, suốt ngày đếm bạc, trông chẳng khác nào một mụ bà bán tạp hóa.

Khi Yêu Nghiêu mười sáu tuổi đã nảy sinh tình cảm với một chàng trai đẹp thuộc chi bên nhà Lương Phi.

Còn ta năm mười sáu tuổi vẫn chỉ một lòng nghĩ đến Thẩm Hoài Minh, còn coi sự si mê của mình là tình yêu.

Giờ Cúc Nguyệt nói vậy, ta cũng cảm thấy bối rối, không khỏi nghĩ ngợi.

Muốn ngừng suy nghĩ, nhưng vô thức lại nhớ về những kỷ niệm với Tần Xung.

Tần Xung về tướng mạo thuộc kiểu anh dũng, kiếm mày mắt sáng, không thể so về vẻ đẹp với Thẩm Hoài Minh, nhưng về khí chất và dáng vóc thì phải hơn Thẩm Hoài Minh đến cả trăm con phố Trường An.

Hơn nữa, hắn cực kỳ chân chất, hay có thể nói là một tên ngốc cũng chẳng sai.

Vài hôm trước, ta từng nói một lần rằng khi còn nhỏ ta từng ra ngoài cung mua được bánh sen của tiệm Phúc Hương Trai trên phố Chu Tước.

Dù ngự trù trong cung cũng làm được, nhưng hương vị lại không giống.

Vì thế đến nay ta vẫn nhớ mãi.

Kết quả hắn chẳng nói chẳng rằng, mấy hôm liền còn chưa sáng hẳn đã đến tiệm Phúc Hương Trai canh chừng, nhất định phải mua được mẻ bánh sen đầu tiên mới đem đến phủ công chúa.

Đến mức dân cư xung quanh còn đồn đoán, chẳng lẽ tiệm Phúc Hương Trai đã phạm phải điều gì trong luật Đại Ung hoặc nguyên liệu có gì không tốt nên phủ công chúa mới ngày ngày đến tra xét, không tiếc tiền mua về nghiên cứu.

Những thông tin trên đều do lão chủ mập của Phúc Hương Trai khóc lóc đến phủ công chúa kêu oan thì ta mới biết.

Để bù đắp, ta đành phải làm người đại diện sống cho Phúc Hương Trai, để mọi người an tâm về bánh của tiệm.

Sau đó, ta khéo léo nhắn nhủ Tần Xung rằng, nếu cần, Phúc Hương Trai sẽ nể mặt phủ công chúa mà chủ động mang bánh sen đầu tiên đến phủ, nên chẳng cần thống lĩnh đại nhân tự mình ra tay.

Nghe xong, Tần Xung lộ rõ vẻ buồn bã.

Ta bỗng cảm thấy vô cùng áy náy.

Hôm sau, quả nhiên Tần Xung không đi mua bánh sen nữa, mà hắn mua cho ta một cây trâm.

Một cây trâm cài hình bông uyên ương bằng pha lê, có hai dải tua rua dài, giữa bông hoa còn đính một viên trân châu phương Nam sáng lấp lánh.

Quả thực rất đẹp, nhưng ta liếc mắt là nhận ra ngay đây là mẫu Kim Chi Ngọc Diệp mới ra mắt tháng này của Linh Lung Phường.

Bởi vì mẫu trâm này do chính tay ta vẽ kiểu, tên cũng do chính ta đặt.

Quan trọng hơn là Linh Lung Phường cũng thuộc sản nghiệp dưới danh nghĩa của ta.

Lúc trước cây trâm này niêm yết giá một trăm năm mươi lượng.

Vì pha lê và trân châu đều hiếm có nên chỉ làm năm cây thuộc dạng hàng giới hạn, bán hết thì thôi, tuyệt đối không tái bản.

Có thể tưởng tượng giá của nó bị các tiểu thư, phu nhân ở kinh thành đẩy lên cao thế nào.

Nhưng ta nào ngờ lại bán c.ắ.t c.ổ Tần Xung.

Ta có chút áy náy hỏi:

"Tần thống lĩnh mua cây trâm này hết bao nhiêu?"

Tần Xung cười ngượng nghịu, nói:

“Không nhiều, chỉ ba trăm lượng.”

“Lão bản còn bảo đã giảm cho ta một nửa giá.”

"May mà mấy năm nay ta để dành được khá nhiều bổng lộc, vừa đủ mua."

Ta càng áy náy hơn.

Nghĩ đến việc bản thân không chỉ được tặng không một cây trâm mà còn lừa sạch bổng lộc của người ta mấy năm qua, tính ra là đã bắt hắn làm không công cho phụ hoàng mấy năm.

Hai cha con ta thật sự là một cặp cha con bất lương.

Ta đẩy từ chối, giống như những phụ mẫu khách khí khi đến Tết, không để người ta bỏ tiền lì xì vào túi trẻ nhỏ.

"Không được, không được."

Tần Xung nhanh tay lẹ mắt, liền nhét cây trâm vào hộp trang sức đang mở toang của ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phò Mã Dẫn Hoàng Muội Mang Thai Đến Đòi Nạp Thiếp - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD