Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh, Ôn Lương - Chương 24: Cứu Con Tôi Với

Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:59

Ôn Lương vội vàng nhắm mắt lại, vờ như đã ngủ say.

Trong lòng cô niệm, đừng nhìn thấy cô, đừng nhìn thấy cô, đừng nhìn thấy cô mà.

Chỉ là cơ thể cô vẫn đang hơi run lên, phơi bày triệt để cảm xúc trong cô.

Tiếng bước chân của người đàn ông ngày càng gần.

Anh đang đi về phía giường.

Tim Ôn Lương đập thình thịch.

Đột nhiên, người cô lạnh buốt, chăn đã bị kéo ra.

Ôn Lương sợ đến cứng đờ người, hai mắt nhắm c.h.ặ.t, hai chân căng cứng, trong lòng thầm niệm: mình đang ngủ, mình đang ngủ.

Chỉ cần mình không nhìn thấy mặt anh ta là anh ta sẽ không g.i.ế.c mình.

"Anh biết là em vẫn còn thức, mở mắt ra nhìn anh, không là ngủ trước rồi xử đấy." Giọng người đàn ông trầm thấp hà hơi vào tai Ôn

Lương.

Đầu óc Ôn Lương trống rỗng, cô sợ hãi mở mắt, giọng run rẩy nói: "Tôi mở mắt rồi, anh đừng g.i.ế.c tôi, anh đừng g.i.ế.c..."

Nói được một nửa, cô mới nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông trước mặt mình.

Đây không phải Phó Tranh sao?

Biểu cảm trên mặt Ôn Lương cứng đờ, mặt cô vừa sợ hãi, lại vừa lúng túng, vừa ngượng nùng.

-

Cô quên mất là Phó Tranh đang ở nhà, nữa biệt thự được bảo vệ nghiêm ngặt, sa kẻ xấu đột nhập vào được.

Ôn Lương nhìn sang chỗ khác, cô chớp chớp mắt: "Sao anh lại sang đây?"

"Bên ngoài có sấm, anh sợ em không ngủ được."

Sau khi kết hôn anh mới biết, Tổng giám Ôn ở ngoài mạnh mẽ là thế mà cũng sợ sấm sét.

Ôn Lương mím môi: "Em ngủ được mà."

"Ồ? Vậy sao?"

"Thật mà." Ôn Lương kiên quyết trả lời.

"Thế anh đi đấy nhé?" Phó Tranh vờ đứng dậy.

Cả người Ôn Lương cứng đơ, cô há miệng nhưng chẳng thốt ra được câu nào.

Cô quay người vào trong, nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Thích thì đi đi."

Từ phía sau có tiếng bước chân vang lên, cửa phòng mở ra rồi đóng lại.

Anh đi thật rồi.

Mắt Ôn Lương cay xè, mũi cũng cảm thấy cay cay.

Cô nhăn mũi, quả nhiên, cô biết mà, Phó

Tranh chỉ làm màu qua loa với cô thôi.

Đã vậy anh còn sang đây làm gì, cho cô hy vọng rồi lại khiến cô thất vọng.

Không phải Phó Tranh lúc nào cũng vậy sao?

"Không phải em bảo anh đi đi à? Thế sao em lại khóc?"

Một giọng nói vang lên bên tai, Ôn Lương vội vã xoay người lại, nhận ra Phó Tranh vẫn đang đứng cạnh giường.

"Anh anh chưa đi à?"

"Anh chưa."

Phó Tranh ngồi xuống giường rồi quay người nằm xuống, anh đưa tay vỗ vai Ôn

Lương: "Được rồi, ngủ đi, anh ở đây với em, đợi em ngủ rồi anh mới đi."

Ôn Lương lặng lẽ ừ một tiếng.

Phó Tranh à Phó Tranh, sao anh phải làm vậy chú?

Làm tổn thương cô rồi lại dỗ dành cô, lạnh lùng rồi lại dịu dàng.

Biết rõ sự dịu dàng này như thể t.h.u.ố.c độc, ngấm tận vào xương tủy, nhưng cô lại không nỡ đẩy ra.

Ôn Lương dần dần chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau khi Ôn Lương tỉnh dậy, Phó

Tranh đã không còn bên cạnh cô, cửa sổ được đóng kín, như thể Phó Tranh chưa từng đến đây.

Ôn Lương dậy rửa mặt, ăn sáng xong rồi đến công ty trước, cô làm việc ở công ty một lúc tới chiều mới tới phim trường.

Sau một ngày làm quen, tốc độ quay chụp rõ ràng đã nhanh hơn, Sở Tư Nghi cũng đã dần vào guồng.

Trong lúc nghỉ ngơi, Chu Phàm cầm máy ảnh cho Ôn Lương xem hình chụp hôm nay.

Đợi đến khi phim trường được bày trí lại lại tiếp tục chụp ảnh.

Dưới ánh đèn, Sở Tư Nghi với lớp trang điểm và tạo hình tinh xảo quả thật đẹp tới không thể tả, Ôn Lương phải thừa nhận, ngay cả cô cũng thấy ngỡ ngàng.

Hôm nay đã chụp xong, tan làm.

Ôn Lương tiến tới, cùng Chu Phàm xem lại ảnh trong máy ảnh.

Sở Tư Nghi cũng bước tới cạnh đó xem xét.

Vương Nghiên gọi một tiếng: "Tư Nghi, em xem ai đến này?"

Sở Tư Nghi ngẩng đầu, cô ta vui mừng reo lên:

"Phó Tranh!"

Phó Tranh nhanh ch.óng bước tới, đột nhiên mặt anh biến sắc: "Cẩn thận!"

Ôn Lương nghe vậy, vừa ngẩng đầu lên thì đã cảm nhận được một lực mạnh đẩy mình một cái.

"Rầm" một tiếng.

Giá đỡ bên cạnh ồ ạt đổ xuống đất, gây ra tiếng động lớn.

Ôn Lương ngã sõng xoài trên đất, cô chỉ cảm thấy cổ chân mình đau thấu xương.

"Có bị thương không em?" Phó Tranh ôm lấy

Sở Tư Nghi, lo lắng hỏi.

"Phó Tranh, em sợ quá đi mất, may mà anh đến kịp, may mà anh đỡ em, nếu không phải anh kéo em một cái, chắc chắn thứ đó đã đè trúng em rồi." Sở Tư Nghi sợ hãi tựa vào lòng

Phó Tranh.

"May thật đấy, cái giá này ban nãy chỉ cách em vài centimet, may mà Phó tổng nhanh tay."

Vương Nghiên bước tới trước rồi nói: "Thật sự rất cảm ơn Phó tổng, nếu không có Phó tổng giờ chắc Tư Nghi đã bị thương rồi."

Cảnh tượng trước mắt làm Ôn Lương nhói lòng.

Cả người cô lạnh buốt, cô chẳng còn cảm nhận nổi cơn đau ở cổ chân nữa.

Trong mắt anh chỉ có Sở Tư Nghi, trong mắt anh chỉ có Sở Tư Nghi mà thôi.

Điều khiến cô đau lòng nhất không phải sự quan tâm của Phó Tranh dành cho Sở Tư

Nghi, mà là cú đẩy ban nãy của Phó Tranh.

Cú đẩy đó đã đẩy cô vào nguy hiểm.

Anh vốn chẳng hề quan tâm đến sự an nguy của cô, anh chỉ quan tâm đến Sở Tư Nghi, thậm chí anh sẵn sàng để cô chịu khổ, chịu c.h.ế.t thay vì Sở Tư Nghi.

Nhưng, Phó Tranh, nếu anh đã thích Sở Tư

Nghi như vậy, sao tối qua anh còn đến phòng em làm gì?

FE

Tại sao mỗi lần vết thương của cô sắp lành, anh lại đ.â.m thêm một nhát nữa vào tim cô?

"Ôn Lương, cô không sao chứ?"

Chu Phàm trơ mắt nhìn chiếc giá đổ xuống trước mặt mình, cô bị tiếng động lớn vừa rồi doạ cho ngây người, tới lúc hồi thần thì vỘ. vàng bỏ máy ảnh xuống rồi tới đỡ Ôn Lương.

Cổ chân Ôn Lương vừa động đậy là đau nhói, bụng dưới của cô đau âm ỉ như bị hàng ngàn con kiến gặm nhấm.

Ôn Lương cảm thấy không ổn, cô nắm lấy tay

Chu Phàm, khó khăn nói: "Chu Chu, cô mau đưa tôi tới bệnh viện đi!"

Lúc này Phó Tranh mới để ý tới Ôn Lương đang ngã nhoài trên mặt đất, mặt anh biến sắc, anh lập tức tiến tới cúi người bế cô lên: "Ôn Lương, em sao rồi? Để anh đưa em tới bệnh viện!"

Lúc này Ôn Lương không còn để ý tới nhiều chuyện thế nữa, cô nắm lấy cánh tay anh, yếu ớt nói: "Mau lên!"

Cảm giác đau đớn ở bụng ngày càng rõ rệt, trên mặt Ôn Lương lộ ra vẻ hoảng sợ và đau đón.

Con của cô!

Cô nhất định phải bảo vệ con bằng được!

Phó Tranh bế Ôn Lương, phi nhanh lên xe rồi nói với tài xế: "Mau! Lập tức đến bệnh viện gần nhất!"

Tài xế không nói một lời, khởi động xe phóng

741. đi ngay.

Ôn Lương nằm trong lòng Phó Tranh, dần mất ý thức.

"

Phó Tranh lo lắng nói bên tai cô: "Ôn Lương?

Ôn Lương à, đừng ngủ, sắp tới bệnh viện rồi."

"Ừm." Ôn Lương mơ mơ màng màng nghe thấy, cô cố gắng giữ cho mình tỉnh táo.

Trong cơn mơ màng, Ôn Lương được đưa vào phòng cấp cứu, cô yếu ớt nói với bác sĩ, "Bác sĩ, hãy cứu con tôi, xin hãy cứu con tôi."

"Yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức."

Nghe được câu trả lời của bác sĩ, Ôn Lương thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không quên nói: "Người bên ngoài là chồng cũ của tôi, đừng nói với anh ấy tôi đang mang thai."

Bác sĩ ngạc nhiên.

Người đàn ông bên ngoài nom có vẻ rất lo lắng cho cô, họ còn tưởng là vợ chồng son, không ngờ là đã ly hôn rồi ư?

Bệnh nhân có đời tư riêng của mình, nếu cô không muốn nói ra, thì đương nhiên ông cũng sẽ giữ bí mật.

Chỉ là người đàn ông bên ngoài sao trông quen thế nhỉ

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.