Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh, Ôn Lương - Chương 45: Cô Không Phải Là Người Vợ Trong Lỗng Anh
Cập nhật lúc: 07/01/2026 07:04
Ôn Lương đành khoác áo ngoài, lái xe đi tới địa chỉ Giang Mộ gửi cho cô, đường quen chân nên cô nhẹ nhàng tiến vào phòng riêng VIP, đẩy cửa bước vào.
Trên ghế sa có hai người, một là Giang Mộ, một là Phó Tranh.
Giang Mộ dựa vào lưng ghế, châm một điếu t.h.u.ố.c.
Phó Tranh ngồi cạnh, tựa lưng, nhắm mắt thư giãn, trong tay vẫn cầm nửa ly rượu.
Nghe tiếng cửa mở, anh hé mắt nhìn một giây rồi lại nhắm lại.
Trên sàn vương vãi không biết bao nhiêu vỏ chai rượu.
Ôn Lương nhìn thấy, nhíu mày c.h.ặ.t, "Không lẽ tất cả đều là anh ấy uống sao?"
Giang Mộ gật gù nghiêm túc: "Đúng vậy, đều là anh ấy."
"A Tranh."
Ôn Lương gọi anh một tiếng, bước về phía sa, cầm ly rượu khỏi tay anh đặt lên bàn.
Phó Tranh mở mắt, ánh nhìn đen như mực chằm chằm cô, vẫn không nói lời nào.
Nhìn thẳng vào mắt anh, tim cô lạc nhịp, không biết rốt cuộc là anh đã say hay còn tỉnh.
"Trễ rồi, về nhà nghỉ ngơi thôi."
Phó Tranh nhíu nhíu mày, chống tay xuống ghế, cố gắng đứng lên nhưng người chao đảo.
Ôn Lương lập tức tiến lên đỡ anh: "Có t} không?"
"ĐƯỢC."
Giọng Phó Tranh khàn khàn vang lên, anh gạt tay Ôn Lương, một mình lảo đảo bước về phía trước.
Ôn Lương đi theo, quay đầu nói với Giang Mộ:
"Tạm biệt, tối nay cảm ơn anh nhé Giang Mộ."
Ôn Lương đi bên cạnh Phó Tranh, cô để ý từng bước chân anh, sợ anh ngã.
Bước sát bên, cô còn ngửi thấy mùi rượu nồng nặc bốc lên từ người anh, không biết anh đã uống bao nhiêu.
Hiếm khi anh say đến mức này, vẫn còn biết vào thang máy bấm tầng hầm.
Đến bãi đỗ xe, Ôn Lương đi trước, quay đầu nhìn Phó Tranh: "Xe ở bên này."
Đôi mắt Phó Tranh sâu thẳm như mực nhìn cô, rồi chậm rãi bước theo.
Ôn Lương thành thục mở cửa ghế lái, thắt dây an toàn, quay sang ghế sau nói: "Nếu anh buồn ngủ thì ngủ một lát đi."
"Ừ." Anh gật đầu, tựa vào ghế, nhắm mắt lại.
Ôn Lương khởi động xe, lái xe về biệt thự.
Khi xe dừng, cô liếc vào gương, Phó Tranh không có phản ứng gì.
Ôn Lương bật đèn trong xe, quay đầu nhìn lại.
Phó Tranh tựa lưng ghế, mắt nhắm nghiền, nhịp thở đều.
Anh đã ngủ rồi.
Ôn Lương lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt anh trong bóng tối. Góc cạnh sắc nét như tạc tượng, đôi mày rậm tạo nên bóng sâu nơi hốc mắt.
Không rõ anh đang mơ gì, mà mày lại khẽ nhíu lại.
Ôn Lương quay đầu dựa vào lưng ghế, cô một mình chắc chắn không thể di chuyển Phó
Tranh.
Chỉ còn cách đ.á.n.h thức Phó Tranh dậy.
Cô tháo dây an toàn, mở cửa ghế lái, bật cửa sau, cúi người vào, vỗ vỗ vai anh: "Dậy đi Phó
Tranh, dậy đi."
Phó Tranh mơ màng mở mắt, Ôn Lương nói: "Đến nhà rồi, lên phòng ngủ đi."
Phó Tranh dụi mắt, gật đầu.
Hai người lần lượt lên lầu.
Ôn Lương thấy anh vẫn khá tỉnh táo nên không để ý nữa, đi thẳng vào phòng mình, đúng lúc sắp đóng cửa thì thấy Phó Tranh cũng lẽo đẽo bước vào. Anh nheo mắt, lách qua cô, tiến đến giường, nằm xuống, nhắm mắt ngủ thiếp.
Ôn Lương
"
Ôn Lương lắc đầu không nói gì, giúp anh cởi giày tất, kéo tạm cái chăn đắp lên người anh.
Chỉ cần ngửi liền biết rượu còn xộc lên tận mũi, cô bịt mũi rồi lùi vài bước, định sang phòng khách ngủ, thì giật mình cảm thấy có tay bị nắm c.h.ặ.t.
Ôn Lương cố giằng ra, nhưng không được, bèn ghé sát miệng Phó Tranh, muốn nghe xem anh nói gì.
"Vợ ơi..."
"
Ôn Lương mặt tái nhợt.
Ba năm hôn nhân, Phó Tranh chưa bao giờ gọi cô là "vợ", chỉ gọi hoặc là A Lương, hoặc là
Ôn Lương.
Cô không phải là người vợ trong lòng anh.
Người vợ trong lòng anh là Sở Tư Nghi.
Ôn Lương cảm thấy mình có chút nực cười, cô nửa đêm bò ra khỏi giường, đưa Phó Tranh về từ ngoài, kết quả anh nhắm mắt lại trong giấc mơ gọi Sở Tư Nghi.
Cô đáng lẽ không nên quan tâm anh, để anh say c.h.ế.t ngoài kia!
Ôn Lương vùng vẫy, bung tay khỏi Phó Tranh, ôm tấm chăn mới chạy sang phòng khác ngủ.
Sau khi cô rời đi, Phó Tranh vẫn thì thầm: "A Lương vợ ơi..."
Trong màn đêm tĩnh lặng, hai từ khóa đột ngột nổ ra trên mạng xã hội như sấm ngang trời, v.út lên top hotsearch, gây xôn xao dư luận.
Ánh nắng ch.ói chang xuyên qua cửa sổ chiếu vào mặt Phó Tranh, anh giơ tay che lại, ma màng mở mắt.
Đầu đau như b.úa bổ.
Anh nhắm lại, tay vuốt vuốt trán, nghỉ ngơi một lát mới ngồi dậy. Lúc này anh mới nhận ra mình không nằm ở phòng chính mà là phòng của Ôn Lương.
Cô không có ở đó, nửa giường bên kia chăn gấp gọn, rõ ràng không ai đụng đến.
Phó Tranh mang giày ra khỏi phòng, trở về phòng chính tắm rửa, vệ sinh cá nhân.
Khi anh thay đồ xong, đi xuống lầu, sờ vào túi quần, chợt nhận ra, hình như anh không thấy điện thoại của mình đâu.
Phó Tranh quay lại phòng của Ôn Lương tìm, vẫn không thấy điện thoại của mình.
Anh hồi tưởng đêm qua, đoán mình có thể để quên ở xe hoặc ở phòng bao.
Anh trở xuống xe tìm, quả nhiên thấy một chiếc điện thoại nhưng không phải của anh mà là của Ôn Lương.
Anh cầm lên đi vào phòng khách, lúc này chuông điện thoại của Ôn Lương reo lên.
Trên màn hình hiện tên trợ lý.
5070
Anh nghe giọng trợ lý khẩn trương: "Tổng giám Ôn, cuối cùng chị cũng nghe máy rồi.
Chị mau xem hotsearch đi!"
Phó Tranh khẽ cau mày: "Hotsearch gì?"
Trợ lý giật mình: "Phó Phó tổng, sao lại là anh tiếp máy? Anh tự mình xem đi ạ, anh với tổng giám Ôn bị chụp hình rồi."
Phó Tranh cúp máy.
Trợ lý nhỏ vỗ n.g.ự.c, sợ c.h.ế.t khiếp.
Nhưng điện thoại của Tổng giám Ôn sao lại ở trong tay Phó tổng? Chẳng lẽ tin hotsearch là thật?
Trước đây, mật khẩu mở khóa điện thoại của cô là ngày sinh anh, không biết giờ có còn mở được không.
Phó Tranh thử một chút, quả nhiên mở được.
Hàng chục cuộc gọi nhỡ và các thông báo tin tức từ nền tảng khác ùn ùn kéo đến.
Anh xoá hết thông báo, vào Weibo, xem hotsearch.
Trực tiếp đứng đầu bảng từ khóa là liên quan đến anh: Phó Tranh ngoại tình.
Nhấp vào từ khóa, đứng đầu là bài viết của một blogger nổi tiếng: "Mấy hôm trước Phó
Tranh còn thân mật với Sở Tư Nghi, ai ngờ hôm nay lại lén lút gặp gỡ mỹ nhân khác, các bạn thấy sao?"
Kèm theo chín tấm ảnh.
Bốn tấm đầu là ảnh chụp Ôn Lương và Phó
Tranh ở rạp lớn coi vở kịch múa, góc chụp từ phía sau, thấy rõ góc nghiêng của anh, góc nghiêng cô hơi mờ.
Bức ảnh thứ năm là một ảnh động, Ôn Lương và Phó Tranh cùng rời khỏi nhà hát sau khi vở kịch kết thúc, Phó Tranh còn giúp Ôr
Lương cầm đồ.
Bốn tấm sau là ảnh trích xuất camera bãi xe câu lạc bộ lúc hơn ba giờ sáng. Ôn Lương và
Phó Tranh lần lượt lên cùng một chiếc xe, trông anh như say mất rồi.
Mặc dù không có cảnh họ qua đêm cùng nhau, nhưng ba giờ sáng say khướt, cùng nhau rời khỏi câu lạc bộ, nhìn thế nào cũng không giống trong sạch.
Sự việc cứ thế bùng nổ trên mạng.
