Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh, Ôn Lương - Chương 49: Anh Ấy Sắp Tái Hôn Rồi
Cập nhật lúc: 07/01/2026 07:04
Ôn Lương kể lại cẩn thận tình huống lúc đó.
Cơ bản giống với những gì camera ghi lại.
Nam cảnh sát ghi chép lời cô: "Theo suy đoán của cô, chiếc xe đen và chiếc xe trắng cố ý phối hợp, cô chắc chắn mình không quen tài xế xe đen chứ?"
"Chắc chắn." "Còn tài xế xe trắng, cô có nhìn thấy mặt anh ta không?"
"
"Không. Xe đó luôn ở phía sau tôi, lúc tôi đổi làn có liếc qua kính chiếu hậu thấy hai lần, nhưng khoảng cách khá xa, không nhìn rõ được diện mạo người lái."
"Hiểu rồi." Nữ cảnh sát an ủi: "Cô cứ yên tâm, chúng tôi đã bắt tay vào điều tra, việc xác định và bắt giữ nghi phạm sẽ không mất quá nhiều thời gian đâu."
Bây giờ ở đâu cũng có camera, khó mà trốn thoát được.
"Cảm ơn." Ôn Lương nói.
"Cô có thể liên lạc với gia đình rồi. Tại hiện trường t.a.i n.ạ.n không tìm thấy điện thoại của cô..."
"Tôi ra ngoài mà không mang điện thoại.
Đồng chí cảnh sát, có thể cho tôi mượn điện thoại gọi một cuộc được không?"
"Được, cô đọc số đi."
Trong khoảnh khắc, suýt nữa Ôn Lương đã đọc số của Phó Tranh.
Giờ này chắc anh vẫn đang ở bên Sở Tư Nghi.
Ôn Lương khẽ cười chua chát, cuối cùng ? chọn đọc số của dì giúp việc.
Cuộc gọi kết nối, nữ cảnh sát đưa điện thoại cho Ôn Lương. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói nghi hoặc của dì: "A lô, ai vậy?"
"Dì Vương, là tôi đây."
"Phu nhân?" Giọng dì Vương đầy mừng rỡ.
"Cô ra ngoài không mang điện thoại thì thôi, sao giờ còn chưa về?"
"Tôi bị t.a.i n.ạ.n xe. Làm phiền dì đến bệnh viện Đức Hưng một chuyến, mang giúp tôi ít đồ dùng thay giặt và ví tiền đặt trên bàn trong phòng tôi."
Dì Vương giật mình: "Cô không sao chứ? Đang yên đang lành sao lại bị tai nạn? Tôi đến ngay, tôi đến ngay.
"
"Phòng bệnh của tôi là..."
"Khoa Thần kinh, toà số khu nội trú, phòng
503." Cảnh sát tiếp lời.
"Được, tôi biết rồi, tôi đến ngay."
Cúp máy, Ôn Lương trả lại điện thoại cho nữ cảnh sát: "Cảm ơn."
"Không có gì, khi nào bắt được nghi phạm chúng tôi sẽ thông báo cho cô."
"ĐƯỢC."
Cảnh sát rời đi.
Bác sĩ đến kiểm tra cho Ôn Lương. Nhận định của ông giống hệt lời cảnh sát nữ đã nói. Ôn
Lương lại cẩn thận hỏi thêm về tình trạng của đứa bé.
Bác sĩ an ủi Ôn Lương, hiện nay y học đã rất phát triển, chấn thương của cô không quá nghiêm trọng, ông cũng đã trao đổi với bác sĩ sản khoa, t.h.u.ố.c dùng sẽ không ảnh hưởng đến t.h.a.i nhi.
Ôn Lương yên tâm hơn, rồi nhờ: "Một lát nữa dì tôi sẽ đến làm thủ tục nhập viện giúp tôi.
Bà ấy rất thân với chồng cũ của tôi, mong bác sĩ đừng để bà ấy thấy bệnh án, cũng đừng nói với bà ấy chuyện tôi mang thai. Cảm ơn ông"
"Cô m.a.n.g t.h.a.i mà không nói với chồng cũ à?"
"Anh ấy sắp tái hôn rồi."
Bác sĩ không giấu được vẻ thương cảm.
Bệnh nhân xinh đẹp trẻ trung như vậy, đứa bé trong bụng mới hơn một tháng, thế mà chồng cũ đã sắp tái hôn, nhìn đã biết chồng cũ ngoại tình rồi!
Vợ đẹp thế này mà còn ngoại tình, đúng là đồ tôi!
"Được." Bác sĩ đáp.
Ôn Lương nằm một mình trên giường bệnh, không có việc gì làm.
Phòng bệnh của cô còn có hai bệnh nhân khác.
Cô nằm ở giường giữa, có thể nghe rõ hai người kia trò chuyện với người nhà.
Người nằm giường trong là một chị gái bị u lành trong não, đã phẫu thuật xong, sắp xuất viện. Cả cô ấy và gia đình đều nhẹ nhõm thấy rõ.
Người nằm giường ngoài là một bà cụ bị xuất huyết não.
Con dâu đến chăm sóc bà không mấy vui vẻ, phàn nàn: "Chỉ nằm viện mấy ngày đã tốn bao nhiêu tiền rồi? Tiền của Kiến Quốc kiếm được cũng không chịu nổi..."
Ôn Lương nhìn con dâu bà lão, nhưng chỉ thấy một mảng mờ mịt trước mắt.
Ở cửa hình như có một người.
Ngẩng đầu nhìn theo bóng đen mờ mờ, cô dán mắt vào đó hồi lâu mới xác định được đúng là có người. Người đó mặc đồ đen.
Đây chắc là người nhà của một trong hai bệnh nhân kia nhỉ?
Biết đâu lại là Kiến Quốc mà con dâu bà lão vừa nhắc đến.
Sao anh ta cứ đứng ngoài cửa mà không vào?
Ôn Lương thấy kỳ lạ.
Bóng đen đó bước vào phòng.
Anh đi vòng qua giường ngoài.
Lần này Ôn Lương hiểu rồi, anh ta là người nhà của chị giường trong, chắc là chồng của chị ấy.
Bóng đen dừng lại trước giường của Ôn Lương, tiến lên vài bước ngồi xuống bên giường.
Ôn Lương giật nảy mình, theo phản xạ nheo mắt lại, nhưng dù có cố thế nào cũng chỉ thấy một mảng mờ mờ. Cô cố gắng nhận ra ngườ trước mặt, thử hỏi: "Anh, anh là Phó Tranh?"
"Là anh đây, A Lương, mắt em sao thế?" Phó
Tranh đặt bàn tay to lên má cô, nhìn băng gạc trên trán cô, đầy lo lắng.
Vừa rồi Ôn Lương nhìn anh lâu mà mãi không nói gì, anh liền thấy lạ.
Nghe được giọng quen thuộc, Ôn Lương mới chắc chắn là anh: "Trong đầu tôi có tụ m.á.u, đang chèn ép dây thần kinh thị giác, mắt mờ nhìn không rõ."
Phó Tranh đưa tay, vẫy vẫy trước mắt Ôn
Lương: "Thấy được không?"
Ôn Lương bất lực gật đầu: "... Tôi nhìn mọi thứ mờ thôi, chứ chưa mù."
"Sao lại đột nhiên gặp tai nạn?"
"Hôm nay là ngày giỗ ông tôi, tôi tới nghĩa trang thắp hương. Trên đường về thì bị xe khác chèn ép rồi đ.â.m trúng" Ôn Lương tóm tắt ngắn gọn vài câu, rồi mới kịp hỏi: "Sao anh lại đến đây?"
"Anh ở nhà, dì giúp việc nói em bị t.a.i n.ạ.n xe nên anh lập tức đến đây."
Chiều nay anh nghe nói cô đến nghĩa trang, đến giờ cơm còn chưa thấy về. Lúc định gọi thì phát hiện điện thoại của cô để quên ở nhà.
Nghe tin cô bị tai nạn, anh liền lái xe tới.
"Lúc anh đi dì còn đang thu dọn đồ, nên sẽ đến muộn một chút. Em ở đây đợi anh, anh đi đổi phòng cho em."
"Được." Ở chung với người khác, Ôn Lương cũng không quen lắm.
Phó Tranh ra khỏi phòng bệnh.
Con dâu bà cụ lắm chuyện lên tiếng: "Đây là chồng cũ của cô, hay là cô mới tìm được người khác?"
"Chồng cũ?"
"Tôi thấy anh ta đối xử với cô tốt lắm mà, sao lại ly hôn?"
"Gọi thế mà là tốt sao? Kẻ thứ ba mà ốm một cái là anh ta lập tức chạy tới canh suốt ngày."
"Ôi chao, không ngờ anh ta lại là người như vậy, nhìn bề ngoài đàng hoàng thế mà."
Ôn Lương không nhịn được cười.
Gương mặt của Phó Tranh thực sự rất dễ lừa người. Cô nghĩ, lúc đầu cô thích Phó Tranh, có lẽ cũng một phần vì gương mặt đó.
Chẳng bao lâu, Phó Tranh quay lại, đỡ cô xuống giường, đưa sang phòng đơn: "Ngoài đầu ra, chỗ khác có bị thương không?"
Ôn Lương lắc đầu: "Không."
"Mấy ngày này nghỉ ngơi cho tốt, chuyện công ty không cần lo."
"Dạo này tôi đen đủi thật, đã vào viện mấy lần
777OL rồi."
"Chờ em khỏi hẳn, mình đi chùa xin bùa nhé, nghe nói hiệu nghiệm lắm."
"Anh cũng tin à?"
"Em không phải nói đen đủi sao?"
"Được rồi. Đến lúc đó đi xem sao."
"Cẩn thận." Phó Tranh mở cửa, đỡ Ôn Lương vào trong, ngồi lên giường: "Em có đói không?
Muốn ăn gì không?"
Trong đầu Ôn Lương bỗng hiện lên cuộc điện thoại lúc sáng, liền buột miệng: "Tôi muốn ăn cơm anh nấu."
Trong phòng bệnh đơn có sẵn thiết bị nhà bếp.
Không nghe thấy câu trả lời của Phó Tranh,
Ôn Lương khẽ nhếch môi: "Xin lỗi, tôi quên anh không biết nấu ăn."
Cô thật sự bị mất trí mới nói ra câu đó.
