Phó Tổng Hôm Nay Lại Lên Cơn Ghen Giùm Nam Chính - 7
Cập nhật lúc: 18/09/2026 17:03
22
Vân San im lặng mất ba giây, ngượng ngùng đổi chủ đề: "Đường Đường, cậu với Phó tổng thế nào rồi? Cậu có thích anh ấy..."
Nói xong dường như sực nhận ra điều gì, cô ấy vội vàng bổ sung: "... Thích điểm gì ở anh ấy không?"
Tôi ngó cô ấy một cái, ngẫm nghĩ một hồi rồi đáp: "Thì là... cái lúc anh ấy sa sầm nét mặt trông ngầu cực kỳ, lúc duyệt tài liệu thì tập trung hết sức, lúc mắng xéo người ta thì lại tràn đầy năng lượng... Tớ lập tức quỳ gối dưới chân quần tây của anh ấy luôn."
Vân San: "..."
Cô ấy quay sang hỏi Phó Vân Châu: "Phó tổng, còn anh thì sao?"
Phó Vân Châu đặt ly trà xuống, khóe môi khẽ cong lên: "Lúc cô ấy biết điều nhận sai trông rất đáng yêu, lúc ăn uống thì khiến người ta nhìn vào là thấy thèm ăn, còn cái lúc mê tiền thì lại tràn đầy năng lượng... Tôi lập tức gục ngã dưới chân váy của cô ấy luôn."
Vân San: "..."
Tôi: "..."
Lại im lặng thêm một lúc, Vân San hỏi: "Phó tổng, anh bắt đầu thích Đường Đường từ khi nào thế?"
Tôi lén liếc nhìn Phó Vân Châu, trong lòng dấy lên một cảm giác hồi hộp khó tả.
Anh ngẩn người, sau đó cúi đầu khẽ cười: "Tôi cũng không rõ nữa, đến khi nhận ra mình thích cô ấy thì mắt đã chẳng thể rời khỏi cô ấy rồi. Ngày nào cũng muốn nhìn thấy cô ấy, thấy cô ấy cười thì lòng tôi ngập nắng, mà thấy cô ấy buồn thì lòng tôi cũng đổ mưa theo."
Dù biết Phó Vân Châu chỉ đang nói mấy câu xã giao giữ kẽ, dù biết là không nên, nhưng trong lòng tôi vẫn chẳng thể ngăn nổi niềm vui sướng trào dâng.
Vân San nhìn anh, lại hỏi: "Thế anh có định kết hôn với Đường Đường không?"
Tim tôi lại siết c.h.ặ.t thêm một nhịp.
Anh gõ ngón tay xuống mặt bàn, hếch cằm về phía tôi: "Tùy cô ấy."
Nói xong liền cúi đầu nhấp một ngụm trà.
Vân San quay sang nhìn tôi.
Tôi vội nâng ly nước lên: "Bây giờ đang là thời kỳ sự nghiệp đi lên, em vẫn muốn lấy sự nghiệp làm trọng."
Tôi liếc qua góc mắt, thấy ngón tay đang cầm ly trà của anh khẽ siết c.h.ặ.t lại.
"Ting" một tiếng, điện thoại của Phó Vân Châu đột nhiên sáng lên.
Màn hình tự động bật, bức ảnh trên giao diện khóa cứ thế phơi bày mười mươi ngay trước mắt tôi.
Đó là một bóng lưng.
Mái tóc dài xõa tung, chiếc áo nỉ quen thuộc, bước ra từ một chiếc xe, địa điểm chính là dưới nhà tôi.
Là tôi!
Bị chụp từ bao giờ thế nhỉ?
Là lần tôi uống say bí bór té chổng gọng vào bồn hoa, anh dìu tôi dậy rồi quay lưng bước đi đó.
Tôi đi chưa được mấy bước thì có một chiếc xe đỗ ngay trước mặt, tôi mơ mơ màng màng bước lên, say đến mức quên cả trả tiền.
Hóa ra chiếc xe đó là do anh gọi giúp.
Anh đi theo xe đến tận nhà tôi, rồi còn chụp lại tấm ảnh này.
Sau đó... đặt làm hình nền điện thoại.
Đầu óc tôi vang lên những tiếng ù ù, theo bản năng ghé sát đầu sang định nhìn kỹ hơn.
Phó Vân Châu vội vã đưa tay úp thắt điện thoại xuống mặt bàn một cái pạch.
Anh không nhìn tôi, nhưng vành tai đã đỏ lịm đi từ bao giờ.
"... Nhìn cái gì mà nhìn."
【Phó tổng với Tô Đường là cặp đôi oan gia ngõ hẹp đấy à? Lý do xiêu lòng sao mà nó buồn cười thế không biết!】
【Đẩy thuyền điên đảo! Xin hãy cưới nhau ngay tại chỗ giúp tôi!】
Món ăn cuối cùng cũng được dọn lên.
Chú Đinh đứng dậy kéo rèm cửa lại, từ trong chiếc ba lô thần kỳ lôi ra mấy cây nến LED lần trước tôi mua cho chú, cắm điện vào.
Không ngờ mấy cây nến LED tôi mua lại công nghệ cao đến thế, còn biết phát cả nhạc nữa cơ.
Thế là bốn người chúng tôi cắm mặt ăn cơm trong tiếng nhạc tụng kinh "Nam mô A Di Đà Phật~~~" vang lên rì rào.
【Bữa ăn này mang lại cảm giác từ bi hỉ xả thật sự.】
【Chú Đinh: Tiệc nến lãng mạn phải đi kèm với âm nhạc, chuẩn bài rồi còn gì.】
【Bốn con người này chắc cả đời chưa bao giờ muốn tan làm đến thế!】
23
Ghi hình xong chương trình, tôi liền bắt cóc Vân San về thẳng nhà mình.
Tôi khoanh tay dựa vào thành cửa, cất giọng tra hỏi: "Dạo này đi bay nhảy ở đâu về đấy? Trông cứ như bị người ta vắt kiệt dương khí thế kia."
Cô ấy rụt cổ lại: "Có đi đâu đâu, dạo này không có lịch trình, toàn ru rú ở nhà mà."
Tôi chằm chằm nhìn cô ấy: "Thế là không coi tớ là bạn thân rồi."
Cô ấy khựng lại một nhịp, lý nhí đáp: "... Tớ có bồ rồi."
Tôi lập tức bật công tắc hóng hớt: "Cậu bảo trước đó tỏ tình ba vị nam thần thì hai người đồng ý. Giờ Phó Vân Châu đang ở chỗ tớ, thế là anh kia thành công rồi hả?"
Tôi nháy mắt với cô ấy: "Thế nào? Kỹ năng giường chiếu đỉnh không? Nhìn cái bộ dạng thận hư đuối sức kia của cậu chắc là mãnh liệt lắm nhỉ?"
Cô ấy hết gật đầu rồi lại lắc đầu, vẻ mặt hệt như đang tính một phép toán vĩnh viễn không có lời giải.
Cuối cùng cô ấy tặc lưỡi đ.á.n.h liều: "... Thật ra tớ hẹn hò với cả hai người luôn."
Tôi ngẩn người hai giây rồi giận dữ quát: "Phó Vân Châu vừa hẹn hò với cậu vừa hẹn hò với tớ á? Lúc ghi hình chương trình tớ đã thấy cậu có gì đó sai sai rồi! Cái bản mặt lông mày rậm mắt to như Phó Vân Châu mà cũng giở trò bắt cá hai tay cơ đấy!"
"Không phải!" Cô ấy cuống quýt, "Là tớ hẹn hò với hai anh đồng ý ấy, còn Phó Vân Châu là người đã từ chối tớ!"
Tôi há hốc miệng nửa ngày trời chẳng thể khép lại nổi.
Nhất thời không biết nên khen cô ấy đỉnh cao vì một lúc xỏ mũi hai gã đàn ông, hay nên tra hỏi cô ấy xem Phó Vân Châu rốt cuộc tại sao lại tìm tôi ký cái bản hợp đồng tình nhân quái quỷ kia.
Vân San thấy tôi im lặng liền hít một hơi thật sâu, khai sạch sành sanh: "Tớ quen cả hai người cùng lúc, hai anh đó chả ai biết đến sự tồn tại của người kia đâu."
"Với lại, sau khi Phó Vân Châu từ chối lời tỏ tình của tớ thì anh ấy vốn chẳng có động thái gì cả. Ai ngờ cái dòng trạng thái kia của tớ vừa đăng lên, anh ấy lập tức tìm đến tận cửa bảo tớ phối hợp với anh ấy, lại còn bắt tớ phải giữ kín như giữ mả tổ nữa."
Tôi im lặng rất lâu, trong đầu lướt qua từng chút một những diễn biến suốt thời gian qua.
Phó Vân Châu bảo Vân San điều phối anh ấy cho tôi, kết quả Vân San lại xác nhận không phải.
Anh ấy bảo là để kích thích cô bạn gái cũ từ nước ngoài trở về, nhưng ngẫm kỹ lại thì bên cạnh anh lẫn trên trang cá nhân chưa từng thấy cái bóng dáng "bạn gái cũ" nào xuất hiện, anh cũng chẳng hề có bất kỳ hành động nào để níu kéo cô ta.
Nên là... hợp đồng tình yêu, 30 triệu, show thực tế rồi cả phim điện ảnh, tất thảy đều do một tay anh đạo diễn?
Thế anh ta mưu cầu cái gì cơ chứ?
Trong đầu tôi tự dựng lên hàng trăm kịch bản, cuối cùng chỉ còn sót lại một khả năng vô lý nhất nhưng cũng lại hợp lý nhất.
Chẳng lẽ anh ta... thích mình thật ư?
Suy nghĩ này làm tôi giật b.ắ.n mình.
Trong lòng như có sợi dây đàn vừa được ai đó khẽ gảy nhẹ một nhịp.
