Phó Tổng Hôm Nay Lại Lên Cơn Ghen Giùm Nam Chính - 9
Cập nhật lúc: 18/09/2026 17:03
26
Phó Vân Châu biến mất một thời gian, chắc là bị đả kích dữ lắm.
Thế nhưng mấy ngày sau, anh lại bắt đầu ngày nào cũng mò đến trường quay, hệt như đi điểm danh công sở.
Cũng chẳng thèm nói năng gì, chỉ lẳng lặng ngồi cạnh đạo diễn.
Ánh mắt thì hàn c.h.ế.t trên người nam chính, chẳng khác nào một chiếc camera giám sát chạy bằng cơm.
Nam chính chịu đựng suốt ba ngày, cuối cùng hết chịu nổi.
Thừa lúc Phó Vân Châu đi nhà vệ sinh, cậu ta lôi xông xổng tôi vào một góc.
"Bạn trai chị không phải là ngả theo cả hai hướng đấy chứ, có phải anh ấy... nhắm trúng em rồi không?"
Tôi cạn lời: "... Anh ấy đang nhìn cậu thôi, chứ không phải nhắm trúng cậu đâu."
Trên mặt nam chính đong đầy sự hãi hùng: "Đúng thế còn gì! Nếu không phải nhắm trúng em thì sao cứ đăm đăm nhìn em mãi thế chứ!"
"Giờ tính sao đây? Chị là bạn gái anh ấy, chị phải quản anh ấy đi chứ!"
Tôi chẳng biết phải giải thích làm sao, chẳng lẽ lại bảo "Chị lấy cậu làm công cụ thử xem anh ấy có thích chị không, ai ngờ anh ấy tưởng thật"?
Sau đó tôi mới nói với Phó Vân Châu: "Em hoàn toàn không thích nam chính đâu, anh đừng có soi nữa, cậu ta lại tưởng anh thầm thương trộm nhớ cậu ta đấy."
Phó Vân Châu im lặng mất hai giây, hôm sau quả nhiên không đến nữa.
Nhưng anh lại phái chú Đinh tới.
Chú Đinh nhiệt tình đon đả, trực tiếp bá cổ quàng vai với nam chính.
Nam chính sụp đổ lần thứ hai: "Lại thêm một người nữa, dạo này em đắt show thế cơ à? Nhưng em là trai thẳng chính hiệu mà!"
Sau đó nữa, Phó Vân Châu dứt khoát ký hợp đồng đưa nam chính về công ty mình luôn để tiện giám sát cự ly gần.
Lúc nhận hợp đồng, nam chính mặt mũi thẫn thờ: "Anh ấy vì em... mà đặc biệt ký hợp đồng quản lý với em sao?"
Tôi ngửa mặt nhìn trời: "Anh ấy là để trông chừng cậu đấy."
Nam chính gật đầu kiên định: "Anh ấy giờ đã không còn thỏa mãn với việc đứng từ xa ngắm nhìn em nữa rồi, anh ấy muốn giữ em bên cạnh để làm chú chim trĩ vàng nuôi trong l.ồ.ng!"
Chú Đinh ở bên cạnh lặng lẽ thu lại hợp đồng, nhỏ giọng lầm bầm: "Cái thằng bé tội nghiệp này, đầu óc chắc quên cài bản đồ rồi hay sao mà tự định vị bản thân chả ra đâu vào đâu cả."
Cũng chẳng trách nam chính hiểu nhầm được, năm xưa Phó Vân Châu đối xử với tôi chẳng phải cũng một giuộc quy trình như thế sao?
Cùng lúc đó, phía Vân San cũng nổ tung một trận.
Cô ấy sắp bị hai anh bạn trai vắt kiệt dương khí, thế là dứt khoát tự "quay xe" khai sạch.
Hai anh bạn trai liền biết đến sự tồn tại của nhau.
Cô ấy tưởng cuối cùng cũng được giải thoát, ai ngờ cả hai anh đều nhất quyết không chịu chia tay, còn bắt tay nhau ép cô ấy phải đưa ra thái độ rõ ràng.
Rốt cuộc Vân San đành phải hẹn hò với họ theo lịch phân chia: anh này thứ hai-tư-sáu, anh kia thứ ba-năm-bảy.
Tôi hỏi cô ấy: "Thế Chủ nhật làm gì?"
Cô ấy thoi hóp thở ra nhiều hơn hít vào: "... Thở dốc chứ làm gì."
Vân San quay sang nhìn tôi hồi lâu, rồi ngả đầu lên vai tôi.
"Lúc Phó Vân Châu tìm đến tớ, tớ đã biết anh ấy thích cậu rồi. Đường Đường à, anh ấy thực sự rất tốt, tớ mong cậu được hạnh phúc."
Nghe xong tôi chợt ngẩn người, lại liếc nhìn tin nhắn Phó Vân Châu vừa gửi tới: 【Hôm nay chưa chào hỏi buổi sáng nhé.】
Tôi gửi lại một tấm ảnh selfie đầu tóc như tổ quạ: 【Mới ngủ dậy.】
Anh: 【Thế trưa nay... còn ăn cơm cùng nhau không?】
Chưa đầy năm giây sau, anh lại hung hăng gửi tiếp một tin: 【Hợp đồng còn chưa hết hạn đâu, phải đi ăn cơm với tôi!】
Một người thì đang áp dụng chế độ xoay ca cho mối tình ba người, một người thì đang yêu đương theo kiểu điểm danh chấm công.
Dù cuộc sống này hơi lắm chuyện phiền toái thật, nhưng ngẫm lại... hình như cũng thú vị phết đấy chứ.
Tôi mỉm cười lắc đầu, mở điện thoại ra tìm lại một bức ảnh.
Đó là buổi thử vai trước khi tôi gia nhập công ty.
Vốn dĩ buổi thử vai hôm đó đã xịt ngỏm rồi, nhưng nhân viên lại báo rằng Phó tổng cho tôi thêm một cơ hội nữa.
Tôi diễn xong, đăm đăm nhìn anh khẽ nghiêng đầu trò chuyện cùng đạo diễn.
Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu rọi lên nghiêng mặt anh, khắc họa nên đường nét gương mặt càng thêm rõ ràng, sắc nét.
Tôi kiềm lòng không đặng, lén chụp lại một tấm.
"Đúng là anh đến trước," Tôi thì thầm, tắt màn hình điện thoại rồi úp c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c, "Nhưng em thì đã có mặt từ lâu lắm rồi."
Ngoại truyện: Góc nhìn của Phó Vân Châu
Lần đầu tiên gặp Tô Đường là tại một buổi thử vai của đoàn phim.
Tôi ngồi phía sau chiếc bàn trong phòng thử vai, thong thả lật xem danh sách.
Tô Đường, cái tên vô cùng bình thường, dung nhan trong ảnh chụp coi như thanh tú, hồ sơ sự nghiệp xoàng xĩnh, lại chẳng phải dân đào tạo bài bản ra.
Tôi liếc qua một cái rồi lật sang trang khác, không mấy bận tâm.
Sắp đến lượt cô ấy, nhân viên ở cửa đã gọi hai lần mà chẳng thấy ai thưa.
Đến lần thứ ba, cánh cửa hé ra một khe nhỏ, một cô gái ghé đầu vào, mái tóc hơi rối rối.
Cô ấy mỉm cười cầu tài với nhân viên: "Ở hành lang có một bạn nữ tâm trạng không được tốt lắm, em sợ bạn ấy xảy ra chuyện nên muốn ra xem thử. Nhờ anh đẩy số của em xuống sau một chút có được không ạ?"
Anh nhân viên cau mày: "Mỗi ngày người suy sụp đầy ra đấy. Hôm nay cô đi khỏi đây thì vai diễn này thuộc về người khác ngay."
Cô ấy đắn đo mất một giây rồi thốt lên một câu "Em xin lỗi", lập tức quay người chạy biến ra ngoài.
Cánh cửa lại khép c.h.ặ.t, bóng lưng mảnh dẻ của cô ấy biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Sau đó, tôi bảo nhân viên cho cô ấy thêm một cơ hội thử vai nữa.
Lúc cô ấy đứng trước ống kính, hơi thở vẫn còn chưa kịp thở đều. Thật ra hình tượng của cô ấy không hợp với vai nữ ba cho lắm, thế nhưng nét diễn lại tràn đầy linh khí.
Đạo diễn cũng ưng ý, gật đầu hài lòng.
Cô ấy trút được gánh nặng thở phào một hơi, nhưng vẫn chưa rời đi, lại ấp úng mở lời: "Cái đó... Bạn nữ khóc ở hành lang lúc nãy tên là Vân Bình, bạn ấy vốn dĩ chuẩn bị rất tốt nhưng đột nhiên gặp sự cố. Liệu có thể cho bạn ấy thêm một cơ hội nữa được không ạ?"
Đạo diễn cười nhạt: "Cô vừa mới giữ được cơ hội của mình xong, quay ngoắt đi đã xin xỏ cho người khác rồi? Cái nết này của cô lăn lộn trong cái giới giải trí này không tiến xa được đâu."
Tô Đường rụt cổ lại, không cãi nửa lời, nhưng cũng chẳng rút lại câu nói đó.
Tôi liếc nhìn cô ấy một cái, bảo với nhân viên: "Cho bạn nữ đó vào luôn đi."
Vân Bình quả thực thể hiện khá tốt, tuy không có được nét linh khí như Tô Đường nhưng độ tương thích với vai diễn lại cao hơn.
Vai diễn cuối cùng thuộc về Vân Bình.
Đạo diễn lắc đầu nói với Tô Đường: "Dâng cơ hội cho người khác rồi, giờ hối hận chưa?"
Tô Đường lúc nãy còn nhút nhát rụt rè, đột nhiên đứng thẳng lưng lên: "Cũng có chút hối hận ạ."
Tôi ngước mắt nhìn cô ấy.
Cô ấy mỉm cười đáp: "Hối hận vì đã không chuẩn bị tốt hơn. Thua người ta về kỹ năng, em xin nhận thua."
Cô ấy bước đến trước mặt Vân Bình, ôm lấy cô bạn một cái rất đỗi phóng khoáng: "Cố lên nhé! Biết đâu sau này chúng mình lại được đóng phim chung với nhau thì sao!"
Hai cô gái nhìn nhau mỉm cười.
Thật ra cô gái tên Vân Bình đó sau này cũng chẳng đóng được vai diễn ấy, vì bị người của nhà đầu tư khác nhét vào thế chỗ.
Lần tiếp theo tôi gặp lại họ là ở một đoàn phim khác.
Vân Bình đã đổi tên thành Vân San.
Cô ấy cùng Tô Đường nhặt nhạnh từng vai quần chúng trên trường quay.
Tôi đi ngang qua phòng đạo cụ, nghe thấy giọng nói của Tô Đường liền khựng bước chân lại.
Cánh cửa hé mở, hai cô gái ngồi trên nền nhà bừa bộn khớp lời thoại.
Hai người hào hứng tranh luận về góc nhìn riêng đối với những vai diễn nhỏ bé đến mức đỏ mặt tía tai.
Xong xuôi, Tô Đường lại hào sảng quàng vai Vân San: "Đi thôi! Hôm nay chị đây chơi lớn vung tiền túi, bao em uống trà sữa Mixue luôn!"
Vân San thì cứ ngốc nghếch mỉm cười.
Sau đó, tôi bảo chú Đinh soạn hai bản hợp đồng, ký cả hai người họ về công ty.
Có thể tôi không thể giúp Tô Đường vụt sáng thành sao chỉ sau một đêm.
Thế nhưng ít nhất trong cái giới giải trí này, cô ấy sẽ chẳng cần phải cúi đầu trước bất kỳ ai nữa.
