Phó Tổng, Phu Nhân Không Muốn Làm Bà Chủ Giàu Nhất Nữa - Chương 2: Mất Con Trong Đau Đớn, Sự Thật Tàn Nhẫn Về Thuốc Tránh Thai
Cập nhật lúc: 29/01/2026 19:01
Trong lòng Cố Tinh Niệm giật thót, sao tự nhiên lại đến kỳ kinh nguyệt vào lúc này?
Cô vội vàng lái xe xuống núi, nhưng khi xe mới đi được nửa đường, mồ hôi lạnh trên người cô đã túa ra như tắm.
Không ổn, đau quá!
Cô vội vàng tấp xe vào lề, run rẩy lấy điện thoại gọi cho Thịnh Vi Vi: "Vi Vi, cậu... về chưa? Qua đây... đón mình với."
"Niệm Niệm, cậu đang ở đâu? Cậu sao thế?"
"Mình đang ở trên đường núi khu trang viên Phó thị..."
Tiếng còi xe cấp cứu x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch, may mắn là Thịnh Vi Vi đã kịp thời gọi cấp cứu.
Khi Cố Tinh Niệm được đưa đến bệnh viện thì đã là một giờ sáng.
Sau một loạt các kiểm tra, kết quả khiến tất cả bàng hoàng: Cố Tinh Niệm vậy mà lại... sảy thai. Cô đã m.a.n.g t.h.a.i được sáu tuần.
Cố Tinh Niệm nằm trên giường bệnh, một giọt nước mắt trong suốt lăn dài nơi khóe mắt.
Thương thay cho đứa con chưa kịp chào đời, chưa một lần được nhìn thấy ánh mặt trời của cô.
Thịnh Vi Vi tức giận đến mức bốc hỏa, miệng không ngừng c.h.ử.i rủa: "Cái tên ch.ó má này, hắn không biết cậu đang m.a.n.g t.h.a.i sao? Còn cho người đón cậu đến Niệm Tâm Các, còn giày vò cậu thừa sống thiếu c.h.ế.t như vậy."
Kỳ kinh nguyệt của Cố Tinh Niệm vốn không đều, cô cũng không biết mình đã m.a.n.g t.h.a.i từ lúc nào.
Đứa bé này có lẽ đã được hình thành từ tháng trước. Tháng trước cô không bị đưa đến Niệm Tâm Các mà là sang nước A.
Khi đó Phó Bắc Thần đang đi công tác ở nước A, hắn vậy mà lại cho người đón cô sang đó. Cô ở nước A cùng hắn trọn vẹn ba ngày mới trở về.
Lúc ấy, hắn còn cảnh cáo cô rằng chỉ tiêu của tháng sau đã dùng hết rồi.
Không ngờ tháng này, hắn vẫn cho người đến đón cô đúng hẹn.
Đúng lúc này, một nữ bác sĩ gõ cửa bước vào, trên tay cầm một tờ kết quả xét nghiệm.
"Cô thực sự quá bất cẩn, biết rõ mình đang mang thai, tại sao còn uống t.h.u.ố.c tránh thai? Vốn dĩ đứa bé này hoàn toàn có thể giữ được."
Thuốc tránh thai?
Lời vừa thốt ra, cả Cố Tinh Niệm và Thịnh Vi Vi đều sững sờ!
Cô và Phó Bắc Thần chưa bao giờ dùng biện pháp an toàn, trong cơ thể cô sao có thể có t.h.u.ố.c tránh thai?
Thịnh Vi Vi lập tức nổi trận lôi đình.
"Tên khốn nạn đó! Vì con tiện nhân Khương Khả Tâm kia mà hắn dám lén lút cho cậu uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i sao? Hắn không muốn có con thì cứ nói thẳng, hà cớ gì phải làm chuyện tổn thương người khác như vậy?"
Giờ phút này, trái tim Cố Tinh Niệm đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim châm chích.
Chẳng lẽ thực sự là Phó Bắc Thần?
Mỗi lần xong việc, hắn đều sai người làm chuẩn bị cháo yến hoặc canh gà cho cô, chẳng lẽ t.h.u.ố.c được bỏ vào trong cháo?
Tháng trước bọn họ ở nước A, hắn không có cơ hội hạ t.h.u.ố.c, cho nên tháng này mới lại giày vò cô? Nhân cơ hội đó để bỏ t.h.u.ố.c?
Trong nháy mắt, cô cảm thấy toàn bộ sức lực trong cơ thể như bị rút cạn.
"Cậu đợi đấy, mình sẽ đến nhà họ Phó ngay bây giờ, bắt bọn họ phải đền mạng cho đứa bé."
Thịnh Vi Vi tức đến run người, chộp lấy điện thoại định lao đi.
"Vi Vi." Cố Tinh Niệm yếu ớt lên tiếng, giọng nói khàn đặc, "Đừng đi!"
"Niệm Niệm!" Thịnh Vi Vi quay phắt lại, không dám tin nhìn cô, "Hắn hại c.h.ế.t con của cậu đấy! Chẳng lẽ cứ bỏ qua như vậy sao?"
Cố Tinh Niệm từ từ nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, khi mở mắt ra lần nữa, đáy mắt chỉ còn lại sự lạnh lẽo và quyết tuyệt.
"Mình và anh ta đã quyết định ly hôn rồi. Mình không muốn dây dưa gì với anh ta nữa."
Cô ngừng một chút, nhìn sang Thịnh Vi Vi, gằn từng chữ: "Nhưng mà, chuyện đứa bé mất như thế nào, mình sẽ điều tra rõ ràng. Kẻ nào đã ra tay độc ác, mình tuyệt đối sẽ không tha cho một ai!"
Ánh mắt của cô quá lạnh, quá tàn nhẫn, khiến Thịnh Vi Vi cũng phải rùng mình.
Đây mới là Cố Tinh Niệm mà cô ấy biết, vẻ ngoài có vẻ nhu mì, nhưng thực chất cốt cách bên trong còn cứng rắn hơn bất cứ ai.
Thịnh Vi Vi đặt điện thoại xuống, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay lạnh lẽo của Cố Tinh Niệm.
"Cậu yên tâm, mối thù này chúng ta cùng nhau báo. Bất kể là ai, mình nhất định sẽ bắt kẻ đó phải trả giá đắt!"
...
Nửa đêm, tiếng sấm rền vang khiến Cố Tinh Niệm giật mình tỉnh giấc, trằn trọc không sao ngủ được.
Cô mở mắt trân trân nhìn ánh đèn ngủ vàng vọt, suy nghĩ trôi về nơi rất xa.
Cô nhớ lại chuyện năm 10 tuổi... mãi đến năm 12 tuổi cô mới đến Hải Thành.
Cô đã theo đuổi anh suốt 12 năm ròng, trải qua bao cay đắng khổ cực mới đến được bên cạnh anh, những gì có thể cho, cô đều đã cho cả rồi.
Cô chỉ là không cẩn thận m.a.n.g t.h.a.i con của anh, thật sự là... không cẩn thận!
Bất giác, nước mắt cô đã đầm đìa khuôn mặt.
Số phận dường như đã tước đi tấm khiên cuối cùng của cô, khiến sự kiên cường ban ngày của cô trong nháy mắt vỡ vụn thành từng mảnh.
Đó là niệm tưởng cuối cùng trong cuộc hôn nhân ba năm giữa cô và anh.
Nhưng con của cô, mất rồi!
Đã không còn nữa!
Cô ôm mặt, bật khóc nức nở...
Đêm, đen đặc như mực.
Ngoài cửa sổ mưa như trút nước, những hạt mưa đập vào kính cửa sổ tạo nên một bản nhạc hỗn loạn.
Phó Bắc Thần đột ngột bật dậy khỏi giường, thở hổn hển từng hơi nặng nhọc, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Lại là giấc mơ đó.
Dòng nước lạnh buốt bao trùm lấy hắn, dù hắn có vùng vẫy thế nào cũng không thể thở nổi, chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân không ngừng chìm xuống, rơi vào bóng tối vô tận. Cảm giác ngạt thở chân thực đến mức khiến hắn vẫn còn sợ hãi.
Hắn bực bội vò tóc, đứng dậy đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn thành phố đang bị màn mưa bao phủ bên ngoài.
Mưa đêm có lớn đến đâu cũng không rửa sạch được sự u ám trong lòng hắn.
Hắn đi đến tủ rượu, rót cho mình một ly whisky đầy, ngửa cổ uống cạn.
Rượu mạnh cay nồng đốt cháy cổ họng, nhưng không thể làm tê liệt nỗi hoảng loạn và bất an vô cớ đang dâng lên.
Dường như có chuyện gì đó đã xảy ra, làm nhiễu loạn tâm trí hắn.
Khiến trái tim hắn đau âm ỉ... không biết phải làm sao!
Sáng sớm hôm sau, Cố Tinh Niệm được y tá đẩy vào phòng phẫu thuật.
Những thiết bị kim loại lạnh lẽo, ánh đèn ch.ói mắt, cùng mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc không tan.
Bác sĩ nhìn báo cáo của cô, mày nhíu c.h.ặ.t.
"Trong t.ử cung vẫn còn sót nhau thai, bắt buộc phải làm thủ thuật hút thai. Cô cũng biết mình có khiếm khuyết về gen, hơn nữa lại dị ứng với tất cả các loại t.h.u.ố.c mê, cho nên, ca phẫu thuật này chúng tôi không thể sử dụng t.h.u.ố.c gây mê."
Điều này có nghĩa là, cô phải chịu đựng nỗi đau như róc xương lóc thịt trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo.
Cố Tinh Niệm gật đầu, cơ thể cô khẽ run lên vì sợ hãi và lạnh lẽo.
Cô c.ắ.n c.h.ặ.t răng, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Khi dụng cụ lạnh lẽo đưa vào cơ thể, cơn đau nhói buốt, như xé rách tâm can tức thì ập đến.
"Ư..."
Cô không kìm được tiếng rên rỉ đau đớn, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán.
Đau.
Đau quá!
Cảm giác như lục phủ ngũ tạng đều đang bị nghiền nát.
Nước mắt không kiểm soát được mà tuôn rơi, hòa lẫn với mồ hôi làm nhòe đi tầm nhìn.
Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới đến bật m.á.u, vị tanh nồng của m.á.u lan tỏa trong khoang miệng.
Cô phải khắc ghi nỗi đau này.
Nhớ kỹ là ai đã khiến cô phải chịu đựng tất cả những điều này! Nhớ kỹ nỗi đau thấu tim khi mất đi đứa con!
Rốt cuộc là kẻ nào đã hại con cô, cô tuyệt đối sẽ không tha cho chúng!
Cơn đau như thủy triều, từng đợt từng đợt tấn công vào dây thần kinh của cô, cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa biển khơi dậy sóng, có thể bị xé nát bất cứ lúc nào.
Không lâu sau, cô ngất lịm đi!
Cùng lúc đó, tại văn phòng Tổng giám đốc Tập đoàn Phó thị.
Phó Bắc Thần nhìn màn hình điện thoại, mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Đã mười giờ sáng rồi, điện thoại của Cố Tinh Niệm vẫn không gọi được.
Tắt máy!
Người phụ nữ này, vô cớ chơi trò mất tích?
Không phải đã nói rõ hôm nay đến ký thủ tục ly hôn sao, chẳng lẽ cô ta muốn cho hắn leo cây?
Một ngọn lửa vô danh bùng lên trong lòng, hắn bực bội ném điện thoại lên bàn.
Không hiểu sao từ sáng đến giờ, hắn cứ đứng ngồi không yên, luôn cảm thấy sắp có chuyện gì đó xảy ra.
Là Cố Tinh Niệm sao?
Cô ta thì có thể xảy ra chuyện gì chứ?
Chẳng qua lại muốn dùng thủ đoạn gì đó để tìm kiếm sự thương hại của hắn, hoặc là kéo dài thời gian ly hôn.
Hắn muốn xem thử, rốt cuộc cô ta còn có thể giở trò gì nữa.
