Phó Tổng Thói Quen Này Anh Có Thể Bỏ Không ? - Chương 4
Cập nhật lúc: 25/08/2026 17:01
10
“Nghe nói anh kết hôn rồi?”
Người phụ nữ có gương mặt sắc sảo, nở nụ cười nhẹ. Làn da trắng như ngọc, chỉ có đôi mày lá liễu và đôi môi hồng nhạt là điểm thêm chút màu sắc.
Tôi nhớ ra rồi.
Cô ấy chính là hoa khôi mà Phó An Thần từng thích hồi cấp ba.
Tên cô ấy từng được rất nhiều nam sinh trong lớp viết lên mặt bàn.
Cô ấy tên là Thẩm Hồi.
Chẳng lẽ hai người họ từng yêu nhau?
Dù sao hồi cấp ba, chuyện yêu đương thường đều là yêu trong bí mật, ai mà biết được.
Có khi bọn họ vẫn luôn giữ liên lạc.
Chỉ là tôi không biết mà thôi.
Biết đâu Phó An Thần vì từng bị Thẩm Hồi làm tổn thương tình cảm nên mới kết hôn chớp nhoáng với tôi.
Anh muốn lợi dụng tôi để chọc tức Thẩm Hồi.
Tôi có được thân thể của anh, nhưng lại không có được trái tim anh.
Khoan đã, tôi vốn đang định ly hôn với Phó An Thần mà.
Nếu Phó An Thần ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân thì chẳng phải quá tốt sao?
Chỉ trong vài giây, trong đầu tôi đã tự biên tự diễn một màn kịch long trời lở đất.
Cảm xúc trong lòng cuộn lên như một màn sương dày.
Sống mũi tôi hơi cay.
“Ừ.”
Giọng Phó An Thần không nghe ra chút cảm xúc nào.
“Sao anh không mời em dự đám cưới ?” Thẩm Hồi lên tiếng
Phó An Thần khẽ cười lạnh.
“Cô đi khắp nơi kể chuyện tôi từng thích cô hồi cấp ba. Mời cô tới làm gì? Đám cưới của tôi lại không uống trà xanh.”
“Ghê tởm.”
Nói xong, Phó An Thần chậm rãi uống một ngụm nước.
Thẩm Hồi không chịu bỏ cuộc tủi thân nói:
“Lúc anh chơi bóng thường xuyên quay đầu nhìn về phía khán đài, chẳng lẽ không phải đang nhìn em sao? Những nam sinh khác trong lớp làm phiền em, anh còn giúp em đuổi họ đi. Như vậy mà không phải thích em sao? Anh còn đặc biệt nhờ giáo viên xếp chúng ta vào cùng một nhóm sở thích…”
“Lúc chơi bóng tôi quay đầu nhìn không phải cô, mà là—”
Phó An Thần nói đến đây thì dừng lại, giơ bàn tay đang đeo nhẫn cưới lên.
“Thôi. Cô cũng giỏi tự tưởng tượng thật đấy. Chó đi ngang qua nhìn cô cũng là thích cô chắc? ”
“Anh… em…”
Thẩm Hồi bị anh nói đến mức không thể thốt ra lời.
“Không có chuyện gì nữa thì đứng dậy đi. Đây là chỗ ngồi của vợ tôi.”
Hả ?
Diễn biến này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.
Phó An Thần mắng người cũng thật độc miệng, Thẩm Hồi gần như sắp khóc rồi.
Mặt Thẩm Hồi đỏ bừng, hốc mắt lập tức đỏ lên.
Phó An Thần hoàn toàn không để ý đến cô ấy, chỉ cúi đầu bấm điện thoại vài cái.
Tôi lén lút muốn tiến lại gần hơn.
Đúng lúc đó, tiếng thông báo tin nhắn từ điện thoại trong tay tôi đột nhiên vang lên.
Không khí lập tức im bặt.
Phó An Thần quay đầu lại.
Ngay khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tôi vậy mà vẫn đang mải suy nghĩ xem Phó An Thần còn có người tình nào khác hay không.
Tôi nhìn Phó An Thần với vẻ mặt không cảm xúc, rồi lại nhìn Thẩm Hồi đang rưng rưng nước mắt.
Khá là… ngượng ngùng.
Tôi đành dùng chiến thuật cúi xuống nhìn điện thoại.
Mở tin nhắn của Phó An Thần:
“Em đang ở đâu?”
Tôi đến ngay trước mặt anh nhanh ch.óng trả lời:
“Em về rồi.”
Buổi tối, Phó An Thần quả nhiên giữ lời, không làm gì tôi.
Không biết có phải tôi đã chọc anh ấy tức giận hay không.
Anh nằm cách tôi rất xa. May mà chiếc giường đủ lớn.
Tôi chẳng qua chỉ hỏi thêm một câu thôi mà.
Sau khi Thẩm Hồi khóc rồi bỏ đi, tôi ngẩng đầu nhìn đường nét nghiêng rõ ràng trên gương mặt Phó An Thần. Vẫn là vẻ mặt lạnh nhạt quen thuộc.
Chẳng lẽ đây cũng là một phần trong “kịch bản”?
Nói những lời tức giận để hành hạ nữ chính?
Tôi cẩn thận dò hỏi:
“Anh thật sự chưa từng thích Thẩm Hồi à?”
Phó An Thần liếc tôi một cái sắc lạnh.
Tôi rụt cổ, hạ thấp giọng:
“Anh không thích Thẩm Hồi, chẳng lẽ là vì… cô ấy không hợp "gu" của anh?”
Dựa theo một vài sở thích kỳ quặc mà tôi từng nghĩ về Phó An Thần, nghi ngờ của tôi cũng khá hợp lý.
Mặt Phó An Thần tối sầm. Anh đưa tay kéo má tôi thành một hình thù kỳ quái.
Lần đầu tiên tôi thấy anh vừa tức vừa bất lực:
“Anh thấy em đúng là một đồ ngốc.”
Hóa ra Phó An Thần cũng biết nói những lời khó nghe.
Nằm trên giường, trong lòng tôi cứ ngứa ngáy.
Tôi muốn hóng chuyện.
Tôi trằn trọc mãi không ngủ được, còn liên tục thở dài hai lần.
“Không làm gì thì không ngủ được à?”
Phó An Thần quay người sang đối diện với tôi, vẻ mặt không vui.
“Không, không phải.”
Tôi vẫn không nhịn được mà hỏi:
“Anh hồi cấp ba thật sự chưa từng thích Thẩm Hồi sao? Cô ấy là hoa khôi đấy!”
“Khương Kỳ Nghiên, em muốn bị xử lý thì cứ nói thẳng.”
Tôi lập tức tự giác im miệng.
Thái độ của Phó An Thần với Thẩm Hồi hôm nay khiến ngay cả tôi cũng giật mình.
Tôi chưa từng thấy anh cay nghiệt đến vậy.
Ngay trước mặt tôi, Thẩm Hồi càng cảm thấy mất mặt. Cô ấy khóc rồi định kéo tay Phó An Thần, nhưng bị anh thẳng tay gạt ra.
Một tiếng “bốp” vang lên.
Ngay cả tôi nghe cũng thấy đau thay.
Xem ra chuyện bắt quả tang Phó An Thần ngoại tình trong hôn nhân tạm thời không khả thi rồi.
Tôi lại thở dài.
Phó An Thần liếc nhìn đồng hồ.
Đã hơn mười một giờ.
“Không ngủ được à?”
Phó An Thần nổi giận rồi.
Tôi biết chắc mình đã làm phiền anh.
Chẳng qua chỉ thức khuya thêm một chút thôi mà.
Tôi không hỏi tiếp nữa, thức thời ôm chăn đứng dậy.
“Anh ngủ đi, em sang phòng làm việc ngủ.”
Phó An Thần đặt một căn phòng dạng suite, trong phòng làm việc cũng có một chiếc giường nhỏ.
“Quay lại.”
Giọng Phó An Thần trầm xuống, mang theo vẻ dụ dỗ.
Tôi vừa xỏ giày xong thì sững người tại chỗ.
Phó An Thần dịch sang phía này, chống người ngồi dậy rồi đưa tay kéo tôi lại.
Tôi bất ngờ ngã vào lòng anh.
Anh cúi xuống ôm tôi, khiến tôi càng thêm bối rối.
“Vợ.”
Tôi nghe thấy anh gọi mình bằng giọng rất khẽ.
“Hôm nay mẹ gửi tin nhắn cho anh.”
Hơi thở của anh phả ra khiến tôi càng mất bình tĩnh.
Tôi ngơ ngác hỏi:
“Mẹ anh?”
“Mẹ vợ.”
Bầu không khí trở nên kỳ lạ. Phó An Thần lại cứ nói chuyện khiến đầu óc tôi càng thêm rối.
Đáng lẽ tôi phải lập tức từ chối mới đúng.
Nhưng tôi còn chưa kịp phản ứng.
Phó An Thần nói:
“Mẹ giao cho anh một nhiệm vụ trong tuần trăng mật.”
“Ừm, nhiệm vụ gì?”
Anh nhìn tôi rồi đáp:
“Muốn chúng ta sớm có con.”
“Đợi đã—”
Tôi còn chưa nói hết câu thì đã bị anh ngắt lời.
……
Một lúc sau, tôi mới hậu tri hậu giác nhận ra mình lại bị anh ấy “đánh lừa”.
Phó An Thần.
Đúng là đồ l.ừ.a đ.ả.o!
