Phong Hỏa Hồng Trang - Chương 11

Cập nhật lúc: 19/09/2026 05:06

17.

Đêm ấy dường như đặc biệt dài, trên thảo nguyên rộng lớn, dưới dải ngân hà mênh m.ô.n.g.

Trên đường trở về ta và Tiêu Cảnh Sách cùng cưỡi một con ngựa.

Áo choàng rộng lớn của hắn ôm c.h.ặ.t lấy ta, giữa những nhịp xóc nảy ẩn chứa một dòng chảy ngầm bí mật.

Chỉ trong khoảng không nhỏ được áo choàng bao phủ ấy mới có niềm vui hiếm hoi thuộc về hai người chúng ta.

Bắc địa được thu phục, phó tướng Vệ Vân Lãng vì cấu kết với người Bắc Khương nên bị xử quyết ngay tại chỗ.

Ta và Tiêu Cảnh Sách dẫn hai vạn Bình Dương quân khải hoàn hồi triều.

Dọc đường, bá tánh trong ngõ ngoài hẻm đều hoan nghênh, thanh danh hiển hách mà Bình Dương quân im lặng suốt nhiều năm cuối cùng cũng trở lại.

Ngày thứ hai sau khi về đến kinh thành, thiên t.ử mở tiệc trong cung để đón gió tẩy trần.

Trên người ta vẫn còn mang theo vài phần hàn khí lạnh buốt của Bắc Cương chưa tan, khi bước vào điện, không hiểu vì sao thiên t.ử đang ở trên cao lại nhìn chằm chằm ta, thất thần trong chốc lát.

"Diêu khanh cân quắc không thua đấng mày râu, trẫm tự nhiên kính nàng một chén."

Lấy lại tinh thần, thiên t.ử nâng cao chén rượu, từ xa chạm chén với ta.

Sau đó biến cố đột nhiên xảy ra.

Người vừa uống xong chén rượu kia, trong khoảnh khắc liền thất khiếu chảy m.á.u, mềm nhũn ngã xuống đất.

Giữa lúc trong điện đại loạn, Tam hoàng t.ử bỗng đứng dậy, rút trường kiếm bên hông một cấm vệ quân, vung tay c.h.é.m đôi chiếc bàn trước mặt, sau đó cao giọng quát:

"Yên lặng! Đại loạn như vậy còn ra thể thống gì!"

Lục hoàng t.ử cười lạnh một tiếng:

"Phụ hoàng vừa mới tắt thở, Tam ca đã không chờ nổi rồi sao? Đúng là uy phong thật lớn!"

Thất hoàng t.ử cũng đứng dậy, dưới sự yểm hộ của mấy tâm phúc, cảnh giác nhìn chằm chằm hai người.

Ba vị hoàng t.ử này, vừa vặn là những người có khả năng tranh đoạt vị trí trữ quân nhất.

Sắc mặt ta lạnh xuống, lùi lại một bước, muốn chắn Tiêu Cảnh Sách phía sau, nhưng hắn lại trở tay bảo vệ ta, thấp giọng nói:

"Phu nhân đã vất vả trên chiến trường lâu như vậy, trận này vẫn để ta lo."

Đêm ấy, hoàng cung Sở quốc đèn đuốc sáng trưng suốt một đêm, gần như m.á.u chảy thành sông.

Ba vị hoàng t.ử thế lực ngang nhau, trong tay thế lực gần như chẳng phân cao thấp.

Khi cục diện rơi vào thế giằng co, vẫn là Bình Dương vương Tiêu Cảnh Sách dẫn ba nghìn Bình Dương quân xuất hiện.

Không ai ngờ, Tam hoàng t.ử và Tiêu Cảnh Sách vốn luôn thể hiện như không đội trời chung lại liên thủ phá vỡ cục diện, trở thành người chiến thắng cuối cùng.

Trời vừa tờ mờ sáng, cả người Tiêu Cảnh Sách nhuốm m.á.u, tay xách một thanh trường kiếm, lung lay như sắp ngã đứng trước mặt ta.

Không đợi hắn mở miệng, hắn đã nghiêng đầu phun ra một ngụm m.á.u.

Hàng mi ta khẽ run, nhìn Tiêu Cảnh Sách dưới ánh nắng vừa lên:

"Ngươi lại lừa ta."

"... Phải."

"Ngươi và Tam hoàng t.ử, từ trước đến nay chưa từng thật sự đối đầu."

"Phải."

Tiêu Cảnh Sách thở hổn hển hai hơi, trên mặt thoáng qua vẻ đau đớn rồi biến mất:

"Ta và hắn là huynh đệ ruột cùng mẹ khác cha."

"Tiên đế ái mộ mẫu thân ta đã lâu, nhưng vì người có chiến công hiển hách, sự kiêng kỵ lại chiếm thế thượng phong, hắn vẫn luôn muốn bẻ gãy cánh chim của người, thu hồi binh quyền, giam cầm người trong thâm cung, mẫu thân ta nhiều lần đấu trí với hắn, sau khi sinh đệ đệ ta, khó khăn lắm mới có được một tia sinh cơ."

"Bởi vì Nam Châu có loạn, hắn cần mẫu thân ta đến đó bình loạn."

Suốt chín năm, mẫu thân Tiêu Cảnh Sách thu phục từng tấc non sông gấm vóc của Sở quốc, uy vọng trong dân gian ngày càng sâu, sự kiêng kỵ trong lòng tiên đế cũng ngày một nặng hơn.

Hắn vừa yêu nàng, vừa đố kỵ nàng chỉ là một nữ t.ử mà lại có kinh thế chi tài như vậy.

Cuối cùng, khi mẫu thân Tiêu Cảnh Sách một lần nữa thể hiện rõ không muốn khuất phục, không muốn mãi ở lại hậu cung.

Hắn đã g.i.ế.c nàng, đồng thời che giấu thân thế của Tam hoàng t.ử, tùy tiện tìm một cung nữ phong làm mẫu phi của hắn, khiến hắn và Tiêu Cảnh Sách trở mặt thành thù.

Sau đó Tam hoàng t.ử tình cờ biết được chân tướng, âm thầm liên lạc với Tiêu Cảnh Sách.

Lúc này hai người mới định ra kế hoạch ly gián kéo dài suốt nhiều năm trên bề mặt.

"Sau khi mẫu thân ta qua đời, hắn vẫn không chịu buông tha, lần lượt diệt trừ cựu bộ năm xưa, khiến uy danh của Bình Dương quân ngày một sa sút, thậm chí mười năm sau, trong kinh thành đã không còn ai biết đến công tích và tên tuổi của mẫu thân ta nữa, người tên là Tiêu Khanh Ngọc, trăm ngàn năm sau, khi sử sách đặt b.út, cũng nên có tên người."

Mặt trời mới dần dần nhô lên nơi chân trời.

Từ những lời ít ỏi của Tiêu Cảnh Sách, ta đã có thể nghe ra cuộc đời truyền kỳ rực rỡ nhưng cũng đầy thăng trầm của vị kỳ nữ tên Tiêu Khanh Ngọc.

Bởi lòng đố kỵ của một quân vương, nàng đã phải khốn đốn giữa bụi trần suốt bao năm, nay cuối cùng cũng có thể được rửa sạch oan khuất.

"Ta không cố ý không nói cho nàng, chỉ là tất cả vẫn chưa ngã ngũ, huống chi được làm vua thua làm giặc, nếu trận này là ta và hắn bại, nàng vốn không biết chuyện này, lại có chiến công cùng binh quyền trong tay, dù người khác lên ngôi, cũng sẽ không định tội nàng."

Ta im lặng một lát, nhàn nhạt nói:

"Ngươi từng nói, nếu ta c.h.ế.t ở Bắc Cương, ngươi sẽ cùng ta hợp táng."

"Nếu ngươi c.h.ế.t ở kinh thành, ta cũng sẽ tuẫn tình cùng ngươi... Tiêu Cảnh Sách, ngươi vốn chẳng hề tin vào tâm ý của ta."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phong Hỏa Hồng Trang - Chương 11: Chương 11 | MonkeyD