Phòng Không Gối Chiếc Mười Năm, Thủ Trưởng Trở Về Nhà Tức Phụ Chạy - Chương 143: Một Cái Tát Kinh Thiên, Tỷ Muội Trở Mặt
Cập nhật lúc: 09/02/2026 07:22
Mai Hương Tuyết vui mừng, ấn đầu con trai dập xuống: “Mau gọi người đi!”
Tiểu Binh ngoan ngoãn gọi: “Mẹ nuôi!”
Thẩm Lưu Phương cố gắng ngăn cản: “Chuyện nhận người thân không phải là chuyện nhỏ, có phải nên bàn bạc với người nhà một chút không?”
Mai Hương Tuyết: “Em là ân nhân cứu mạng của con trai chị, chính là người mẹ thứ hai của nó!”
Thẩm Lưu Phương nghe giọng điệu chắc nịch của bà ta, suýt nữa thì cho rằng bà ta cũng trọng sinh: “Chỉ là một chuyện nhỏ, chị thật sự không cần phải khách sáo như vậy.”
“Hơn nữa, chuyện này em gái chị e là sẽ không đồng ý đâu?”
Giữa hai nhà còn có một Mai Nhược Tuyết, không nói cô có khó chịu hay không, với tính cách của Mai Nhược Tuyết, liệu cô ta có đồng ý để cháu ngoại nhận cô làm mẹ nuôi không?
Mai Hương Tuyết trong lòng ảo não và hối hận, biết ngay là Mai Nhược Tuyết ngáng chân mình!
Lúc trước đúng là đã tin lời tà ma của Mai Nhược Tuyết!
“Lưu Phương, đối với em là chuyện nhỏ, nhưng với chị thì không phải là chuyện nhỏ.”
“Mai Nhược Tuyết là Mai Nhược Tuyết, chị là chị, cô ta cũng không thể làm chủ cho chị, càng không thể làm chủ cho con trai chị.”
Mai Hương Tuyết cũng biết yêu cầu của mình có chút làm khó người khác, quan hệ hai nhà chẳng những không thân, trước đó còn vì Mai Nhược Tuyết mà ngấm ngầm không ưa nhau.
Bây giờ để Thẩm Lưu Phương nhận con trai bà ta làm con nuôi không phải dễ, nhưng bà ta đã xác định Thẩm Lưu Phương chính là quý nhân của con trai mình!
Vì tốt cho con trai, bà ta nhất định phải nhận mối quan hệ này!
Thẩm Lưu Phương dùng lý do cần bàn bạc với Biên Tự để tiễn mẹ con Mai Hương Tuyết đi, đóng cửa lại, Thẩm Lưu Phương phát hiện mình đã bị sự nhiệt tình của Mai Hương Tuyết làm cho toát mồ hôi hột!
Lại nhìn trên bàn trà, trên sô pha toàn là đồ Mai Hương Tuyết mang đến…
Có thể tiễn người đi đã là may mắn rồi, những thứ này nếu cô vừa nói trả lại, e là Mai Hương Tuyết có thể ôm chân cô khóc ngay tại chỗ…
Thẩm Lưu Phương nghĩ đến ánh mắt Mai Hương Tuyết nhìn mình, giống như ch.ó thấy xương, ma men thấy rượu, kẻ nghèo thấy tiền…
Cũng không giống như đang vì Mai Nhược Tuyết mà tính kế cô: “Rốt cuộc là có chuyện quái gì vậy?”
Mai Hương Tuyết dẫn con trai về nhà, vẻ mặt thất vọng và đau khổ, cuối cùng vẫn là bị Mai Nhược Tuyết ảnh hưởng.
Mai Nhược Tuyết ở nhà đang tức giận!
Chị gái cô ta đúng là điên rồi!
Nhiều đồ như vậy mà chị ta lại mang hết cho con tiện nhân Thẩm Lưu Phương ở dưới lầu!
“Chị! Không phải hôm qua chị đã cảm ơn rồi sao? Không phải đã tặng quà cảm ơn rồi sao?”
“Cô ta còn chưa biết đủ à? Không phải chỉ là tiện tay giúp một việc nhỏ sao? Cô ta còn cậy ơn báo đáp! Đồ không biết xấu hổ!”
“Chị còn đem cả rượu và t.h.u.ố.c lá của anh rể cho cô ta! Chị không phải không biết anh rể quý mấy bình rượu đó nhất sao, chị đem đi hết, anh rể về xem chị ăn nói thế nào…”
Mai Hương Tuyết bảo Tiểu Binh về phòng, đợi Tiểu Binh về phòng đóng cửa lại.
Mai Hương Tuyết vung tay tát một cái khiến Mai Nhược Tuyết ngã sõng soài trên ghế sô pha!
Mai Nhược Tuyết bị đ.á.n.h đến hoa mắt ch.óng mặt, đầu óc trống rỗng!
Không nhắc đến Trần Trung Lương thì thôi, nhắc đến Trần Trung Lương, ngọn lửa giận mà Mai Hương Tuyết cố gắng kìm nén lập tức bùng phát!
Nếu không có giấc mơ ngày hôm qua, bà ta cũng sẽ không nghĩ nhiều, nhiều lắm chỉ cho rằng Mai Nhược Tuyết là một kẻ ngu xuẩn! Đồ ngốc!
Nhưng sau khi Tiểu Binh và bà ta c.h.ế.t, Mai Nhược Tuyết lại gả cho Trần Trung Lương!
Điều này không thể không khiến bà ta suy nghĩ nhiều.
Thẩm Lưu Phương không phải y tá mà còn biết cách cứu con trai bà ta!
Mai Nhược Tuyết lại là y tá, cô ta thật sự không biết cách cứu Tiểu Binh sao?
Hay là Mai Nhược Tuyết căn bản không muốn cứu con trai bà ta?
Mai Nhược Tuyết bị đ.á.n.h đến ngây người, cô ta không dám tin: “Chị đ.á.n.h em?”
Mai Hương Tuyết mặt lạnh như băng: “Chị đ.á.n.h em thì sao? Chị là chị của em! Em ăn của chị! Ở nhà chị! Dùng đồ của chị! Chị còn không được đ.á.n.h em sao?”
Mai Nhược Tuyết tức giận đến điên cuồng, đầu óc quay cuồng, hét lên ch.ói tai: “Chị dựa vào cái gì mà đ.á.n.h em? Em có làm gì sai đâu! Chị điên rồi sao?”
Mai Hương Tuyết nghiến răng ken két, vốn dĩ tình hình trong mơ sau khi tỉnh lại bà ta đã nhớ không rõ, bị Mai Nhược Tuyết hét lên như vậy, bà ta lại lờ mờ nhớ ra một chút.
Trong mơ, lúc Mai Nhược Tuyết khuyên Trần Trung Lương đang tự trách đã nói một câu như vậy: Anh rể, anh cũng đừng quá tự trách, chuyện chị tự sát không thể trách anh được, chị ấy điên rồi…
Sắc mặt Mai Hương Tuyết khó coi, trong lòng có hai con người đang đấu tranh, một bên bảo bà ta hãy trút giận cho chính mình trong mơ, một bên bảo bà ta hãy tỉnh táo lại, chỉ là một giấc mơ thôi, lẽ nào bà ta lại vì một giấc mơ mà làm cho nhà cửa tan nát sao?
“Là chị điên rồi! Hay là em không biết đủ! Không biết xấu hổ!”
Mai Nhược Tuyết bị đ.á.n.h một cách khó hiểu, bị mắng càng thêm thẹn quá hóa giận:
“Mai Hương Tuyết! Em không biết đủ chỗ nào! Em không biết xấu hổ chỗ nào?”
“Chồng em hy sinh, em thành góa phụ, em mang theo con không nơi nương tựa về đây nhờ vả chị, chính là không biết đủ, chính là không biết xấu hổ sao?”
Lúc Trần Trung Lương trở về, hai chị em đã đang chiến tranh lạnh.
Mai Nhược Tuyết cũng giống như tối qua, không ra ăn cơm tối.
Hôm qua Mai Hương Tuyết còn để lại cơm tối cho Mai Nhược Tuyết, hôm nay Mai Hương Tuyết lại không nấu phần của Mai Nhược Tuyết.
Mai Hương Tuyết trên bàn cơm nhắc đến chuyện nhận Thẩm Lưu Phương làm mẹ nuôi: “Lưu Phương lo Biên Sư trưởng không đồng ý, cho nên ngày mai anh đi tìm Biên Sư trưởng bàn bạc, nhất định phải thuyết phục được Biên Sư trưởng.”
