Phòng Không Gối Chiếc Mười Năm, Thủ Trưởng Trở Về Nhà Tức Phụ Chạy - Chương 153: Đêm Dài Ở Nhà Cũ Và Bí Mật Động Trời
Cập nhật lúc: 09/02/2026 07:24
*Nếu không phải sợ đ.á.n.h La Chiêu Đệ thì Thái Quyên sẽ có lý do không cho La Chiêu Đệ trở về, tao nhất định phải cho cái con súc sinh nhỏ bạch nhãn lang này mấy cái tát!!*
Tiểu Chiêu Đệ: “Bà ngoại.”
…
La Chiêu Đệ cứ như vậy bị Biên Hồng Kiều trực tiếp ném vào nhà họ Biên.
Thái Quyên trước kia không ghét cô em chồng này đến thế, hiện tại là ghét cay ghét đắng.
Đem người đưa tới đây mà ngay cả quần áo cũng không chuẩn bị, chẳng lẽ còn muốn cô lấy quần áo của con gái mình cho Chiêu Đệ mặc?
Thái Quyên đối với Tiểu Chiêu Đệ không có ý kiến gì, nhưng mẹ của Tiểu Chiêu Đệ thật sự là kẻ đáng ghét, liên quan đến việc trong lòng cô cũng giận cá c.h.é.m thớt lên Tiểu Chiêu Đệ, không cho Tiểu Chiêu Đệ ở cùng phòng với con gái mình.
“Chiêu Đệ, trong nhà không có chăn đệm dư thừa, tình huống của bà ngoại cháu như thế, chăn đệm trong nhà còn không đủ cho bà dùng, buổi tối cháu ngủ cùng Tiểu Hồng đi!”
Tiểu Chiêu Đệ mím đôi môi khô nứt đến chảy m.á.u, thanh âm nhẹ đến mức cơ hồ không nghe thấy: “Mợ hai, cháu thế nào cũng được ạ.”
Thái Quyên lại đi chào hỏi Lưu Tiểu Hồng, thái độ đối với Lưu Tiểu Hồng còn tốt hơn vài phần so với Tiểu Chiêu Đệ.
Lưu Tiểu Hồng ngủ dưới đất trong phòng mẹ Biên. Ban đầu là ngủ ở phòng khách, nhưng mẹ Biên buổi tối cứ nhất định phải có người túc trực trong phòng, nếu không liền la hét làm loạn.
Mẹ Biên hành hạ người khác thế nào, người nhà họ Biên đều rõ, cho nên ngày thường Lưu Tiểu Hồng làm có chỗ nào không tốt, bọn họ cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Rốt cuộc Lưu Tiểu Hồng mới mười bốn tuổi, cô bé cũng thực sự bận rộn từ sáng đến tối, trong chậu lúc nào cũng đầy ắp quần áo, ngoài sân lúc nào cũng phơi kín đồ.
Lưu Tiểu Hồng đồng ý, buổi tối dẫn La Chiêu Đệ cùng ngủ.
…
Biên Hồng Kiều buổi tối sau khi về nhà, mẹ La không thấy Chiêu Đệ về cùng: “Chiêu Đệ đâu?”
Biên Hồng Kiều nhẹ nhàng bâng quơ nói: “À, nó hả! Nó ở lại đằng kia chăm sóc bà ngoại nó rồi!”
Mẹ La còn tưởng mình nghe lầm: “Con nói cái gì? Con bắt Chiêu Đệ chăm sóc mẹ con?”
Biên Hồng Kiều: “Đúng vậy, thời gian tới con sẽ rất bận, không rảnh lo cho bên mẹ con, để nó đi thay con tận hiếu.”
Mẹ La mấy lần há miệng muốn nói lại thôi, sắc mặt khó coi vô cùng.
Cháu gái bà đâu phải là con ở!
“Chiêu Đệ còn nhỏ, nó có thể làm cái gì? Đừng có giúp không được lại còn làm hỏng việc thì không hay!”
Biên Hồng Kiều lười nghe bà dong dài, không kiên nhẫn nói: “Việc đều đã định rồi, mẹ cũng đừng quản!”
Mẹ La tức đến mức huyết áp tăng vọt, bà đây là xui xẻo tám đời mới vớ phải cô con dâu như thế này.
La Thành buổi tối về muộn, mẹ La kéo hắn vào bếp nói chuyện một hồi lâu mới về phòng.
Hiện tại La Thành cũng đã sớm không còn là gã cán sự quèn trong xưởng, hắn hiện tại đã là Phó chủ tịch công đoàn nhà máy.
“Em bắt Chiêu Đệ đi chăm sóc mẹ em?”
Biên Hồng Kiều đối với thái độ của hắn cũng đã sớm bất tri bất giác thay đổi, chính ả cũng chưa ý thức được.
“Nếu không thì anh đi cùng em chăm sóc à? La Thành, anh cũng đừng quên, nhà các anh có ngày hôm nay, mẹ tôi đã giúp bao nhiêu!”
“Lại nói, anh không phải muốn hòa hoãn quan hệ với anh cả tôi sao? Con gái anh hiếu thuận với bà ngoại như vậy, anh cả tôi kiểu gì cũng sẽ thấy được.”
Sự bất mãn trong lòng La Thành bị mấy câu cuối cùng của Biên Hồng Kiều đ.á.n.h tan: “Trường học bên kia tạm thời xin nghỉ phép đi!”
Thôi học thì không thể, con gái hắn tổng không thể làm một kẻ thất học mù chữ.
Biên Hồng Kiều nhíu mày, trong lòng bất mãn vì La Thành không nghe lời ả.
Để ả đào tạo La Chiêu Đệ thành một con ở thì được, những cái khác đừng hòng mơ tưởng!
“Đến lúc đó rồi tính!”
Biên Hồng Kiều nhắc tới chuyện muốn đổi công tác. Ả trước kia ở công đoàn càng nổi bật, càng thể diện bao nhiêu, hiện tại càng mất mặt bấy nhiêu.
Công an giải ả đi trước mặt mọi người, còn giam giữ mười lăm ngày.
Ả có thể tưởng tượng mấy ngày nay những người đó ở sau lưng bàn tán về ả bao nhiêu lần!
Ả có thể tưởng tượng sau khi trở về, ả chẳng những phải chịu lãnh đạo phê bình, mà về sau các loại danh hiệu tiên tiến, chiến sĩ thi đua, cờ đỏ… đều sẽ không đến lượt ả.
Ả càng có thể tưởng tượng nếu tiếp tục đi làm sẽ phải chịu bao nhiêu sự chỉ trỏ.
Cho nên Biên Hồng Kiều tính toán “đổi” một công việc khác.
La Thành trong lòng vừa động. Theo hắn thấy, Biên Hồng Kiều có thể dỗ dành cha mẹ vợ giao cả gia nghiệp cho ả.
Biên Hồng Kiều nếu thật sự nguyện ý hạ mình thành tâm thành ý đi dỗ dành anh cả ả, hai nhà cho dù trong thời gian ngắn không thể thân thiết như trước, cũng không đến mức xé rách mặt không qua lại như bây giờ.
Anh vợ không qua lại với bọn họ thì không tổn thất gì, nhưng bọn họ mà mất đi ông anh vợ có bản lĩnh như vậy thì chính là tổn thất tày trời!
Cho nên lần này Biên Hồng Kiều muốn đổi công tác, La Thành không định quản, hắn muốn bức Biên Hồng Kiều đi “cầu xin” anh cả ả.
“Công việc bình thường em cũng chướng mắt, đổi cũng không có lời, công việc tốt thì người ta dựa vào cái gì mà đổi cho em?”
Hai người thương lượng chuyện công việc, chuyện Chiêu Đệ bị ném ra sau đầu.
Mà ở trong căn phòng ngủ dưới đất của mẹ Biên, trong đầu Tiểu Chiêu Đệ lặp đi lặp lại những lời nói trong lòng của Biên Hồng Kiều, mãi đến nửa đêm về sáng mới bất tri bất giác ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, Biên Hồng Kiều thế nào cũng không ngờ lại nhìn thấy La Chiêu Đệ ở trong nhà!
Sắc mặt tức khắc liền âm trầm xuống: “Sao mày lại ở đây?”
Mẹ La: “Hôm qua nó đi sang nhà ngoại không mang theo quần áo để thay, nó về lấy!”
