Phòng Không Gối Chiếc Mười Năm, Thủ Trưởng Trở Về Nhà Tức Phụ Chạy - Chương 155: La Chiêu Đệ Mất Tích, Cơn Thịnh Nộ Của Biên Tự
Cập nhật lúc: 09/02/2026 07:24
Cởi bỏ vài cúc áo trên cùng, anh lạnh lùng nói: “Từ đầu đến cuối nói rõ ràng cho tôi nghe, Chiêu Đệ rốt cuộc làm sao mà mất tích!”
Biên Chí Văn thần sắc ảo não kể lại đầu đuôi sự việc một lần.
Người lớn có mâu thuẫn thì cũng chẳng ai nghĩ đến việc làm hại đứa trẻ.
Huống chi Chiêu Đệ là đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, con của Biên Hồng Kiều… không thể không nói đều là “trúc xấu mọc măng tốt”! Cũng không biết là gặp vận may cứt ch.ó gì!
Sắc mặt Biên Tự khó coi: “Nếu cô muốn hiếu thuận với mẹ, về sau cô cũng đừng đi làm nữa, trực tiếp đến chăm sóc mẹ đi!”
Biên Hồng Kiều xù lông: “Dựa vào cái gì! Em còn phải đi làm! Em đâu phải Thẩm Lưu Phương! Cô ta không đi làm cũng chẳng thèm đến chăm sóc mẹ! Dựa vào cái gì bắt em bỏ việc đến chăm sóc mẹ!”
La Thành lại đúng lúc này đ.â.m sau lưng Biên Hồng Kiều: “Em thấy anh cả nói có lý.”
“Hồng Kiều, mấy ngày nay em không đi làm, chẳng phải cũng nói không muốn quay lại làm việc sao? Vừa lúc em cũng có thời gian qua đây chăm sóc mẹ.”
Biên Hồng Kiều c.ắ.n răng nói: “Tôi là muốn đổi một công việc khác, không phải muốn nghỉ làm!”
La Thành ra hiệu bằng mắt cho ả: “Muốn đổi một công việc thích hợp với người khác cũng cần thời cơ, trong lúc này em có thể đến chăm sóc mẹ trước.”
Đây là cơ hội anh cả cho, là điềm báo hai nhà hòa hảo, ả đừng có mà không biết tốt xấu!
Biên Hồng Kiều c.ắ.n c.h.ặ.t răng nhất quyết không đồng ý: “Trước tiên tìm Chiêu Đệ về đã rồi nói.”
Bắt ả chăm sóc bà mẹ bị liệt, thỉnh thoảng một lần còn được, ngày nào cũng chăm sóc… ả thà đi làm đối mặt với lời ra tiếng vào của người khác còn hơn.
Biên Tự đã quay sang hỏi lão nhị về địa điểm cuối cùng La Chiêu Đệ xuất hiện.
Nghe Biên Chí Văn nói xong, Biên Tự hỏi: “Con bé trước kia từng tự đi xe buýt đến đây chưa?”
Trên mặt Biên Hồng Kiều hiện lên vẻ mất tự nhiên: “Nó là cái đồ rùa đen rụt đầu, chỉ thích ru rú trong nhà, chưa bao giờ thích ra ngoài chơi, em bảo nó ra ngoài chơi nó cũng không đi, gọi cũng không gọi được…”
Biên Tự cắt ngang lời nói nhảm của ả: “Nó chưa từng tự đi xe buýt đến đây, vậy có từng đi cùng các người lần nào chưa?”
Biên Hồng Kiều trước kia rất ít khi mang La Chiêu Đệ về nhà mẹ đẻ, ngày lễ ngày tết cả nhà đều qua đây thì cũng là La Thành đạp xe đèo La Chiêu Đệ.
Thấy Biên Hồng Kiều không hé răng, La Thành nói: “Chưa từng.”
Biên Tự trầm mặt, ánh mắt nhìn Biên Hồng Kiều sắc như d.a.o: “Chiêu Đệ thật sự là con gái của các người sao?”
Đầu tiên là ả suýt chút nữa đ.á.n.h c.h.ế.t La Chiêu Đệ, hiện tại lại xảy ra chuyện con mất tích mấy ngày bọn họ mới biết.
Biên Hồng Kiều theo bản năng hoảng loạn, anh cả đã biết?
Anh cả sao có thể biết được!
La Thành thần sắc có chút nan kham, còn tưởng rằng anh vợ đang châm chọc hắn không quan tâm đến Chiêu Đệ.
Nhưng chuyện trong nhà và chuyện con cái đều do Biên Hồng Kiều quản, hắn trước kia không phải không quan tâm, nhưng đều bị Biên Hồng Kiều gạt đi.
“Là em không đủ quan tâm Chiêu Đệ, đợi khi tìm được con bé em nhất định sẽ để tâm nhiều hơn.”
Đổi lại là ông anh vợ bình thường khác, La Thành sẽ không dễ nói chuyện như vậy.
Mặc kệ là lần trước Chiêu Đệ suýt bị đ.á.n.h c.h.ế.t, hay là lần này Chiêu Đệ mất tích, đều có quan hệ trực tiếp với Biên Hồng Kiều.
Phàm là đổi một nhà vợ yếu thế hơn một chút thì cũng đủ để La Thành ly hôn hai lần rồi.
Biên Hồng Kiều cố nén chột dạ: “Em cũng không biết nó lớn thế rồi mà đi cái xe buýt cũng lạc!”
“Một con nhóc ranh ai thèm bắt cóc nó? Em thấy tám phần là nó ham chơi, không biết chạy đi đâu chơi, lạc đường cũng chưa về…”
Dưới ánh mắt tàn khốc của Biên Tự, Biên Hồng Kiều không nói tiếp được nữa, hừ một tiếng quay người đi, trong lòng oán trách con c.h.ế.t tiệt kia tốt nhất là c.h.ế.t ở bên ngoài đi!
Nếu không đợi nó về, xem ả xử lý nó thế nào!
Trước khi tới, Biên Tự đã gọi điện thoại nhờ vả, thác chiến hữu của mình hỗ trợ, huy động thêm người tìm kiếm tung tích Chiêu Đệ.
Biên Tự nắm rõ các chi tiết cụ thể, sắp xếp những người khác ngày mai chia làm mấy đường đi tìm người.
Vợ chồng Biên Chí Văn phụ trách hỏi thăm từng nhà dọc đường từ nhà họ La đến bến xe, xem có ai nhìn thấy La Chiêu Đệ không.
Vợ chồng Biên Hồng Kiều đi hỏi thăm xem quanh khu vực bến xe có ai nhìn thấy La Chiêu Đệ không, cũng cần hỏi thăm trên mấy tuyến xe buýt, cũng có khả năng La Chiêu Đệ lên nhầm xe.
Việc này kỳ thật đã muộn, ba ngày hai đêm! Đã bỏ lỡ thời gian tìm kiếm tốt nhất!
Nhưng vẫn phải tìm. Biên Tự phụ trách làm việc với Cục Công an, hỏi thăm xem gần đây trong thành phố có vụ án lừa bán trẻ em nào xảy ra hay không.
Những người khác đều không có ý kiến gì, chỉ có Biên Hồng Kiều ỷ vào việc con mình mất tích, những người khác không so đo với ả, ngược lại làm ả được đằng chân lân đằng đầu: “Cũng chỉ có một mình anh về? Thẩm Lưu Phương đâu?”
“Cô ta vẫn là con dâu nhà họ Biên chứ? Chuyện lớn như vậy cô ta đều không về! Cô ta còn coi mình là người nhà họ Biên hay không?”
La Thành vội vàng nói: “Anh cả về là được rồi, chị dâu cả về cũng không giúp được gì nhiều, hơn nữa chị dâu cả còn phải chăm sóc Tiểu Tuyết.”
Biên Hồng Kiều: “Vậy cũng không thể mặt mũi cũng không lộ diện một chút! Cô ta chính là mợ ruột của Chiêu Đệ! Trên trời ông trời lớn nhất, dưới đất cậu lớn nhất! Cô ta làm mợ như thế cũng quá không có tình người!”
Cha Biên trầm mặt không nói lời nào, thần sắc xem ra là có câu oán hận.
Biên Tự mặt vô biểu tình nhìn ả: “Cô ấy mà về thì cái cửa nhà này cô cũng đừng hòng bước vào.”
