Phòng Không Gối Chiếc Mười Năm, Thủ Trưởng Trở Về Nhà Tức Phụ Chạy - Chương 250: Sự Lạnh Lùng Của Người Mẹ

Cập nhật lúc: 09/02/2026 08:07

Biên Mộng Lan cho rằng ý của mẹ là sẽ không bạc đãi mình, thậm chí còn sẽ bồi thường cho những ủy khuất cô ta phải chịu mấy ngày nay, trong lòng cuối cùng cũng nhẹ nhõm đôi chút.

“Mẹ, tấm vải màu xanh đen mẹ mới mua kia có thể may cho con cái quần được không?”

Thẩm Lưu Phương đáp: “Tao may xong rồi.”

Biên Mộng Lan kinh hỉ: “Đã may xong rồi ạ?”

Thẩm Lưu Phương chỉ vào chiếc quần màu xanh đen trên người mình: “Là cái này đây.”

Biên Mộng Lan nháy mắt biểu tình tan vỡ, giọng nói vô thức cao v.út lên: “Mẹ may quần cho chính mình sao? Sao mẹ có thể may quần cho mình! Mẹ may quần làm gì? Mẹ lại không thích ra ngoài…”

Câu nói kế tiếp đến bên miệng, Biên Mộng Lan kịp phản ứng lại liền nuốt trở vào! Trong ký ức của cô ta, mẹ chưa bao giờ may quần áo mới, cũng không cần may quần áo mới. Quần áo cũ của bà nội và cô út không mặc nữa, mẹ chẳng phải đều có thể mặc lại sao? Mẹ căn bản không cần thiết phải lãng phí tiền may đồ mới.

Biên Mộng Lan nói chưa hết câu, nhưng Thẩm Lưu Phương nhìn sắc mặt cô ta cũng đoán được ý tứ.

“Tao không có tiền thì không thích ra ngoài, có tiền rồi thì tao thích ra ngoài. Tao chẳng những may một cái quần, tao còn mua thêm vải, còn muốn may thêm hai cái quần, hai cái áo nữa… Mày có ý kiến gì không?”

Biên Mộng Lan đương nhiên là có ý kiến! Cô ta xót tiền! Nhưng hiện tại cũng không dám nói thẳng: “Quần áo của mẹ đều là đồ bà nội và cô út mặc thừa, cũng chẳng có mấy bộ của riêng mình, may mấy bộ cũng là điều nên làm.”

Mẹ cô ta là kiểu người một xu cũng muốn bẻ làm đôi để tiêu, hiện tại lại tiêu tiền mạnh tay như vậy, chắc chắn là do bị cô út chọc tức quá mức, không muốn sống khổ sở nữa.

Thẩm Lưu Phương nhíu mày, thần sắc không kiên nhẫn: “Mày còn đứng đây làm gì?”

Biên Mộng Lan chỉ có thể nén giận trở về phòng.

Thẩm Lưu Phương mở tủ quần áo, nhìn dấu vết quần áo mùa đông bị lục lọi bên trong, sắc mặt lạnh xuống. Trước kia, cô chắt chiu từng xu từ tiền đi chợ, những lúc may mắn nhận được việc dán hộp giấy hay may bao tay bảo hộ từ tổ dân phố, cũng kiếm được một đồng tám hào… Tất cả số tiền đó cô đều tích cóp lại.

Biên Mộng Tuyết cô không lo lắng, rốt cuộc cũng là cháu gái ruột nhà họ Biên, con gái ruột của Biên Tự, sau này gả chồng cũng sẽ không bị thiệt thòi. Nhưng Biên Mộng Lan thì khác, cô không tính toán cho nó thì ai tính toán cho nó? Cho nên những năm đó, cô chắt bóp từng đồng từ kẽ răng để dành dụm, định bụng sau này Biên Mộng Lan kết hôn sẽ dùng làm của hồi môn.

Nhưng đời trước, tiền cô giấu trong áo bông cứ thỉnh thoảng lại mất… Ban đầu cô tưởng mình đếm sai, trí nhớ kém, nhưng mất nhiều lần, cô mới biết là có người lấy. Cô từng nghi ngờ Biên Mộng Tuyết, nhưng chưa bao giờ nghi ngờ Biên Mộng Lan.

Ước chừng qua một phút, Thẩm Lưu Phương mới đưa tay đóng sầm cửa tủ lại một cách thô bạo! Trước khi xuống nông thôn, Biên Mộng Lan chắc chắn sẽ không từ bỏ ý định với số tiền của cô, cả minh lẫn ám đều sẽ ra tay. Thẩm Lưu Phương vốn nghĩ ném nó về nông thôn, với cái tính "nói như rồng leo, làm như mèo mửa", sợ chịu khổ của nó, ở nông thôn có thể giúp nó làm lại cuộc đời. Nhưng nếu Biên Mộng Lan đến chút thời gian này cũng không chờ được, cô sẽ thành toàn cho nó!

Thẩm Lưu Phương cầm đồ đạc vừa ra khỏi cửa không lâu, Biên Tự liền từ bệnh viện trở về. Hắn đã chuyển mẹ sang bệnh viện Kinh Dân. Bác sĩ chẩn đoán có chút khác biệt: một bên bảo cứ nằm nhà chờ c.h.ế.t, một bên bảo cần điều trị t.h.u.ố.c và phục hồi chức năng. Nếu phục hồi tốt, mẹ hắn sẽ khá hơn tình trạng nói không rõ lời như hiện tại rất nhiều.

Trong nhà chỉ có Biên Mộng Lan. Biên Tự hỏi: “Mẹ cháu đi đâu rồi?”

Biên Mộng Lan cũng không biết mẹ đi đâu, hỏi lại: “Chú Biên, bà nội thế nào rồi ạ?”

Biên Tự đáp: “Tình hình bà nội cháu không tốt lắm, bị trúng gió.”

Biên Mộng Lan hít hà một hơi! Xong rồi! Ngày hôm qua tuy cô ta ở trong phòng không ra ngoài xen vào, nhưng cô ta ghé tai lên cửa sổ nghe hết! Người nhà họ Lưu là do mẹ cô ta dẫn tới!

“Bà nội là bị bọn họ đ.á.n.h sao ạ??”

Biên Tự lắc đầu: “Không phải, đ.á.n.h nhau sẽ không gây ra trúng gió.” Hắn dừng một chút rồi nói tiếp: “Nhưng nếu bà nội cháu vốn đã có điềm báo trúng gió, sau khi đ.á.n.h nhau lại vì tức giận, cảm xúc kích động, liền có khả năng dẫn đến trúng gió.”

Biên Mộng Lan trong lòng trầm xuống. Bà nội trước khi đ.á.n.h nhau đã bị mẹ cô ta tiêu tiền hoang phí làm cho tức c.h.ế.t khiếp, đ.á.n.h nhau xong lại bị mẹ cô ta chọc tức thêm…

“… Chú Biên, cảm xúc kích động liền sẽ trúng gió sao ạ??”

Biên Tự giải thích: “Bà nội cháu tuổi đã cao, huyết áp và các phương diện khác đều không chịu nổi kích thích thường xuyên.”

Biên Mộng Lan chột dạ, ánh mắt lập lòe. Biên Tự thu hết vào trong mắt, trong lòng cũng dần lạnh xuống.

Biên Mộng Lan tính toán đi xem tình hình trước: “Chú Biên, cháu có thể đi thăm bà nội không?”

Biên Tự gật đầu: “Bà ấy ở khu nội trú tầng hai bệnh viện Kinh Dân.”

Khi Biên Mộng Lan định đi ra ngoài, Biên Tự lại gọi cô ta lại, đưa cho năm đồng: “Lát nữa cháu mua chút đồ ăn để trong phòng.” Đói thì ăn, đừng có xuống bếp gặm khoai lang sống nữa.

Biên Mộng Lan thần sắc kinh ngạc, chưa kịp phản ứng. Cô ta bỗng nhớ lại, mười một năm trước, ngày thứ hai sau khi mẹ cô ta gả tới đây, hắn cũng từng cho cô ta một phong bao lì xì lớn, bên trong có một tờ Đại Đoàn Kết (10 đồng).

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phòng Không Gối Chiếc Mười Năm, Thủ Trưởng Trở Về Nhà Tức Phụ Chạy - Chương 250: Chương 250: Sự Lạnh Lùng Của Người Mẹ | MonkeyD