Phòng Không Gối Chiếc Mười Năm, Thủ Trưởng Trở Về Nhà Tức Phụ Chạy - Chương 560: Lời Từ Chối Khéo Léo, Mạch Đập Bất An
Cập nhật lúc: 09/02/2026 08:49
【 Lớp 2 mà thôi, chút lòng thành! 】
【 Cho dù là đầu heo, con cũng có thể dạy thành một con heo thông minh! 】
Kiều Tư lệnh bức thiết nói: “Tiểu Thẩm, nàng cứ để nàng ấy thử xem, có lẽ người lớn dạy Bảo Châu khó tiếp thu,
Giữa trẻ con với nhau, giữa học sinh với nhau, càng dễ dàng biết vấn đề ở đâu, cũng càng dễ dàng giải quyết những vấn đề này.”
Nếu Hạ Thanh Lan không có quan hệ gì với Kiều Linh Lan, Thẩm Lưu Phương trong nhà không ngại tạm thời ở lại một đứa trẻ để Bảo Châu có bạn, có thể phụ đạo bài vở cho Bảo Châu thì càng tốt.
Nhưng trước mắt Hạ Thanh Lan này rõ ràng có vấn đề, Thẩm Lưu Phương mà hồ đồ mới có thể giữ đứa bé này ở trong nhà.
“Bảo Châu nhà tôi thiên phú học tập có hạn, không phải phương pháp học tập có vấn đề, cũng không phải con bé không nỗ lực, đổi ai dạy cũng vậy thôi.”
Lời nói mang theo ý từ chối uyển chuyển.
Kiều Tư lệnh có chút thất vọng, bất quá ông cũng sẽ không miễn cưỡng Thẩm Lưu Phương.
Nếu Thẩm Lưu Phương không muốn Hạ Thanh Lan phụ đạo bài vở cho Bảo Châu, ông cũng sẽ không nói chuyện để Hạ Thanh Lan tạm thời ở nhờ nhà Thẩm Lưu Phương nữa.
Thẩm Lưu Phương chủ động hỏi Hạ Thanh Lan, “Tôi thấy môi con sắc trắng bệch, rêu lưỡi có chút dày, màu sắc cũng quá trắng bệch,
Con gần đây có phải giấc ngủ không tốt lắm không? Học hành quá vất vả sao? Tôi bắt mạch cho con nhé?”
Hạ Khoan thần sắc kinh ngạc nói: “Đồng chí Thẩm là một đại phu sao?”
Thẩm Lưu Phương vội lắc đầu, “Tôi đâu phải đại phu gì? Tôi là y tá, chỉ là đi theo trưởng bối trong nhà học được chút ít kiến thức.”
Hạ Khoan ánh mắt sâu thẳm nhìn Thẩm Lưu Phương, ngữ khí ôn hòa cười nói: “Đồng chí Thẩm quá khiêm tốn.”
Thẩm Lưu Phương cười nói: “Tôi thật không phải khiêm tốn, bằng không tôi hiện tại chính là đại phu, đâu sẽ chỉ là y tá?”
“Thôi vậy, anh đưa nàng ấy đi trạm y tế khám xem, chắc không có vấn đề lớn gì, chỉ là đại khái sẽ có chút chán ăn, buổi tối ngủ không sâu, thiếu ngủ.”
Hạ Khoan muốn giao hảo nàng, liền chủ động để Hạ Thanh Lan cho Thẩm Lưu Phương bắt mạch.
Hạ Thanh Lan có chút bài xích, Hạ Khoan đẩy người về phía Thẩm Lưu Phương.
Hạ Thanh Lan lại lùi lại mấy bước, thần sắc sợ hãi.
Hạ Khoan cười nói: “Đứa bé này đại khái là coi cô là đại phu, nàng ấy sợ tiêm.”
Thẩm Lưu Phương: “Trẻ con sao mà chẳng vậy, không sợ thầy giáo thì cũng sợ đại phu.”
La Mỹ Vi ở một bên thần sắc vi diệu, sao Lưu Phương còn nói chuyện với người ta?
Thẩm Lưu Phương tươi cười ôn hòa, “Đồng học tiểu Hạ, tôi không tiêm cho con, cũng không lấy m.á.u của con, tôi chỉ là bắt mạch cho con thôi.”
Dưới sự khuyên bảo của Hạ Khoan, Hạ Thanh Lan mới đi tới để Thẩm Lưu Phương bắt mạch.
Thẩm Lưu Phương đặt tay lên cổ tay Hạ Thanh Lan, ngưng thần tĩnh khí.
Hạ Thanh Lan ánh mắt yên lặng nhìn Thẩm Lưu Phương.
Một lát sau, Thẩm Lưu Phương lộ ra vài phần ý cười, “Giống như tôi nghĩ, không có khuyết điểm lớn, chỉ là tì vị suy yếu.”
Hạ Khoan ánh mắt nhìn nàng, tựa hồ rất tin tưởng y thuật của Thẩm Lưu Phương, “Vậy môi trắng bệch và rêu lưỡi trắng bệch cũng là do tì vị suy yếu sao?”
Thẩm Lưu Phương: “Rêu lưỡi và màu môi trắng bệch là do công năng tạng phủ hạ thấp, nguyên nhân là khí huyết không đủ.”
Hạ Khoan có chút lo lắng hỏi: “Tình huống này nghiêm trọng không? Làm thế nào để chữa trị?”
Thẩm Lưu Phương: “Không tính là nghiêm trọng, có thể cân nhắc sử dụng Bát Trân Thang, Tứ Vật Thang và các phương t.h.u.ố.c đông y khác để điều trị.”
“Cụ thể anh đưa nàng ấy đi khám đại phu, làm theo phương t.h.u.ố.c của đại phu.”
Hạ Khoan ánh mắt hơi hơi có chút nóng rực nhìn Thẩm Lưu Phương, “Đồng chí Thẩm trực tiếp nói cho tôi đi, tôi tin tưởng năng lực của đồng chí Thẩm.”
Thẩm Lưu Phương xua tay, “Chính tôi còn không tin chính mình, chuyện liên quan đến trẻ con, vẫn là cần coi trọng một chút.”
Hạ Khoan chỉ có thể từ bỏ, hắn còn muốn nói gì, chỉ thấy cha vợ mình ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, trong lòng rùng mình.
Không đợi nói gì, Thẩm Lưu Phương liền mang theo Bảo Châu phải rời đi.
Hạ Khoan ở nhà cha vợ tự nhiên cũng sẽ không làm chuyện gì quá đáng, dù sao Kiều Linh Lan vừa mới c.h.ế.t.
Bất quá…… Đồng chí Thẩm lớn lên cũng thật đẹp, khuôn mặt đoan trang, khí chất thanh tao, một chút cũng không giống như đã sinh hai đứa con.
Cũng khó trách chồng trước của đồng chí Thẩm khi ly hôn mình không rời nhà mà vẫn không bỏ xuống được nàng.
La Mỹ Vi không muốn ở trong nhà, đi theo Thẩm Lưu Phương về nhà.
Thẩm Lưu Phương có chút bất đắc dĩ, La Mỹ Vi không phải không lâu trước mới về nhà sao?
“Cô sẽ không sợ cô không ở nhà Kiều Tư lệnh không nể mặt mà giữ người lại sao?”
La Mỹ Vi vuốt ve bụng: “Nếu trong bụng tôi không có cái tổ tông này, ông ấy thật sự sẽ làm như vậy.”
Một trăm phần trăm sẽ làm như vậy.
Hiện tại tình huống của nàng, Kiều Chấn Cương căn bản không dám có ý tưởng khác, sợ kích thích đến nàng và đứa bé, dẫn đến kết quả một xác hai mạng.
Nàng hỏi Thẩm Lưu Phương, “Cô vừa nãy sao thế? Sao còn nói chuyện với Hạ Khoan? Còn bắt mạch cho đứa bé đó?”
Thẩm Lưu Phương thần sắc ngưng trọng lên, “Đi về nhà tôi trước, tôi sẽ nói với cô sau.”
Đến nhà sau, Thẩm Lưu Phương bảo Bảo Châu về phòng nghe radio.
Nàng, La Mỹ Vi, Hoa lão sư ngồi ở phòng khách.
“Mẹ nuôi, trẻ con lớn bằng Bảo Châu đang trong giai đoạn sinh trưởng phát d.ụ.c nhanh ch.óng, cho nên mạch đập của Bảo Châu nhanh hơn mạch của con nhiều.”
Hoa lão sư gật đầu, tán thành lời Thẩm Lưu Phương, “Mạch trẻ con, tám nhịp thở là tốt. Người lớn, mạch nên đầy đặn, nếu suy yếu là bệnh.”
