Phòng Không Gối Chiếc Mười Năm, Thủ Trưởng Trở Về Nhà Tức Phụ Chạy - Chương 615: Mưu Kế Trẻ Con Và Sự Thất Bại Của Biên Mộng Tuyết
Cập nhật lúc: 09/02/2026 08:57
Biên Mộng Tuyết bĩu môi: “Ba ơi, con có thể dọn đến ở cùng mẹ được không?”
Biên Tự đáp: “Chắc là không được đâu.”
Biên Mộng Tuyết đầy mong đợi hỏi: “Vậy khi nào ba lại dẫn đội đi huấn luyện dã ngoại nữa?”
Biên Tự lặng người một lúc rồi mới trả lời: “Dạo này chắc là không đi.”
Biên Mộng Tuyết “ồ” một tiếng, khuôn mặt trẻ con tràn đầy vẻ thất vọng. Nếu ba dẫn đội đi vắng, nó có thể lấy cớ để sang nhà mẹ ở.
Biên Tự gợi ý cho con gái: “Nếu con muốn thường xuyên đến nhà mẹ, ít nhất con phải xây dựng quan hệ tốt với chị Bảo Châu. Hai đứa là chị em sinh đôi, lẽ ra phải là những người thân thiết nhất.”
“Trước kia Bảo Châu đã chịu khổ nhiều rồi, bây giờ mẹ con thương chị ấy nhất...”
Biên Mộng Tuyết nghe không vô nữa. Lúc đầu nghe kể, nó còn chút đồng cảm với Bảo Châu, nhưng mọi người cứ lặp đi lặp lại chuyện Bảo Châu trước đây khổ sở ra sao, chịu tội thế nào, khiến nó càng nghe càng thấy bài xích và ghét bỏ.
Chuyện Bảo Châu chịu khổ đã là quá khứ rồi, bây giờ người đang chịu khổ là nó đây này!
Biên Mộng Tuyết vạn lần không muốn kết giao với Bảo Châu, nhưng nó không còn lựa chọn nào khác.
Ngày kế tiếp, tại trường học.
Biên Mộng Tuyết hiện tại học cùng lớp với Bảo Châu. Từ khi hai đứa chung lớp, bạn bè xung quanh Bảo Châu đều bị Biên Mộng Tuyết dỗ dành lôi kéo đi hết, ai cũng trở thành bạn của Biên Mộng Tuyết.
Bảo Châu lúc đầu còn thấy buồn, nhưng sau đó cũng dần quen. Không có bạn thì thôi, bọn họ đã chọn chơi với Biên Mộng Tuyết thì cô cũng chẳng thèm chơi với họ nữa.
Hôm nay, khi Biên Mộng Tuyết đang dẫn đầu đám bạn chơi đùa, cô ta bảo Lỗ Tiểu Hoa gọi Bảo Châu ra chơi trò “Đại bàng bắt gà con”. Lỗ Tiểu Hoa hớn hở đi gọi Bảo Châu, nhưng Bảo Châu không đi.
Biên Mộng Tuyết không vui, cảm thấy Bảo Châu cố tình làm vậy để người khác thấy rằng dù Biên Mộng Tuyết có hạ mình mời mọc thì Bảo Châu cũng không thèm chấp. Đúng là cái đồ đáng ghét! Biên Mộng Tuyết thề từ nay về sau tuyệt đối không thèm rủ Bảo Châu chơi cùng nữa!
Lúc tan học, Bảo Châu phải trực nhật nên về muộn một chút. Biên Mộng Tuyết không muốn giúp đỡ, nhưng lại định bụng đứng đợi ở cổng trường để tình cờ gặp Bảo Châu rồi hai đứa cùng về nhà. Chẳng phải trước đây Bảo Châu rất muốn đi về cùng cô ta sao? Bây giờ cô ta sẽ ban cho Bảo Châu một cơ hội.
Đợi hơn mười phút, Biên Mộng Tuyết đang mải chơi b.ắ.n bi với bạn ở cổng trường, có một bóng người lướt qua nhanh như gió, cô ta hoàn toàn không chú ý đó là ai.
Chơi mãi đến lúc trời sập tối, bạn học cùng chơi phải về nhà, cô ta mới sực tỉnh: Biên Bảo Châu đâu rồi?
Biên Mộng Tuyết chạy vội về lớp xem thử, phòng học đã được quét dọn sạch sẽ, bên trong trống không, chẳng thấy bóng dáng ai!
Biên Mộng Tuyết tức giận giậm chân, cái đồ Bảo Châu thối tha! Lúc về cũng không thèm gọi cô ta một tiếng! Uổng công cô ta đứng ngoài kia đợi!
Biên Mộng Tuyết cảm thấy mình bị Bảo Châu chơi xỏ, tức mình liền bày trò làm bẩn phòng học rồi mới đi về.
Về đến nhà, Biên Mộng Tuyết còn hùng hổ mách tội với Biên Tự: “Con đã cố ý đợi chị ấy nên mới về muộn thế này! Vậy mà chị ấy về nhà cũng chẳng thèm bảo con một câu!”
Biên Tự hỏi: “Có khi nào chị con không nhìn thấy con không?”
Biên Mộng Tuyết cãi: “Con đứng ngay cạnh cổng trường, sao chị ấy không thấy được?”
Biên Tự ôn tồn: “Chắc chắn là chị con không thấy rồi, chẳng phải con cũng không nhìn thấy chị ấy đó sao?”
Biên Mộng Tuyết nghẹn lời, tức đến mức không muốn ăn cơm. Nhưng hôm nay có món trứng xào ớt xanh mà nó thích nhất, càng ăn lại càng thấy ngon, thôi thì ăn xong rồi mới giận tiếp vậy.
Sáng hôm sau, giáo viên phát hiện phòng học bừa bãi lộn xộn. Cô giáo liền chất vấn học sinh trực nhật ngày hôm qua. Bảo Châu và bạn cùng bàn đều khẳng định hôm qua đã quét dọn xong xuôi.
Cô giáo rất giận dữ: “Các em nói đã dọn xong, vậy đống lộn xộn này là sao?”
Biên Mộng Tuyết nghe Bảo Châu bị cô giáo phê bình thì trong lòng sướng rơn!
【 Hừ! Cho chừa cái tội không đợi tao mà đã về nhà! Xem tao dạy dỗ mày thế nào! 】
【 Đáng đời mày bị mắng! 】
Bảo Châu nghe thấy tiếng lòng của Biên Mộng Tuyết, mặt đỏ bừng vì giận, cô giơ tay chỉ thẳng vào Biên Mộng Tuyết: “Thưa cô! Là bạn ấy làm bẩn phòng học ạ!”
Biên Mộng Tuyết giật mình kinh hãi: 【 Cái con nhỏ c.h.ế.t tiệt này sao lại biết là mình làm bẩn phòng học? 】
Nó đảo mắt một vòng rồi cũng đứng bật dậy: “Cậu nói bậy! Tớ không có làm!”
【 Hừ, mày tưởng mày nói là tao phải thừa nhận sao? 】
【 Tao còn lâu mới nhận! Lúc đó thầy cô và học sinh đều về hết rồi. 】
【 Trường học không có ai cả, không thể nào có người nhìn thấy mình cố ý làm đổ hộp phấn, cũng không ai thấy mình bới rác trong hộc bàn ném xuống đất đâu. 】
Bảo Châu nghe rõ mồn một, thần sắc giận dữ quát: “Chính là cậu làm!”
Nói xong, cô quay sang cô giáo mách: “Thưa cô, lúc đó thầy cô và bạn học đều về rồi, nhưng ông Tôn bảo vệ vẫn còn ở trường.”
“Ông ấy đã nhìn thấy bạn ấy lục lọi hộc bàn, lôi rác trong đó ra cố ý ném xuống đất ạ.”
Biên Mộng Tuyết bụng đầy ý xấu nhưng kinh nghiệm còn non nớt, thấy Bảo Châu khẳng định chắc nịch và tự tin như vậy, trong lòng bắt đầu hoảng loạn.
【 Chẳng lẽ lúc mình làm chuyện đó thật sự bị lão già bảo vệ nhìn thấy sao? 】
“Tớ không có!” Biên Mộng Tuyết tâm thần bất định nhưng vẫn cứng miệng.
Bảo Châu vô thức học theo dáng vẻ của mẹ, ánh mắt kiên định, sáng rực đầy uy lực: “Cậu có làm! Chính là cậu! Nếu bây giờ cậu nhận lỗi, cô giáo cùng lắm chỉ phạt cậu trực nhật ba ngày thôi!”
