Phòng Không Gối Chiếc Mười Năm, Thủ Trưởng Trở Về Nhà Tức Phụ Chạy - Chương 74: Lời Nói Mớ Lúc Nửa Đêm, Quyết Tâm Ly Hôn
Cập nhật lúc: 09/02/2026 07:11
Biên Tự cùng Biên phụ trước sau chân trở về, cũng không rõ ràng lắm trong nhà đã xảy ra chuyện gì. Buổi tối Thẩm Lưu Phương và mấy đứa nhỏ cũng không đi theo tới bệnh viện, đều cho rằng sẽ không xảy ra đại sự gì. Chỉ có anh em Biên Tự cùng Biên phụ túc trực ở bệnh viện.
Biên Hồng Kiều phẫn hận nói: “Còn không phải bởi vì Thẩm Lưu Phương!”
Trong lòng Biên Tự trầm xuống.
Sắc mặt Biên phụ âm trầm đáng sợ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nó đ.á.n.h mẹ con à?”
Biên Hồng Kiều khựng lại một chút, không tình nguyện nói: “Người không phải do cô ta đ.á.n.h, nhưng cũng có liên quan đến cô ta……”
Thẩm Lưu Phương không biết tình hình của Biên mẫu, ở nhà ngủ rất say sưa, một đêm ngon giấc đến tận hừng đông.
Trời sáng, Biên Tự mới từ bệnh viện trở về, vừa lúc đụng phải Biên Mộng Lan đang ăn vụng đồ trong bếp. Biên Tự cũng không biết Biên Mộng Lan đang nháo tuyệt thực, cũng chẳng ai nói cho anh biết việc này. Anh có chút kinh ngạc nhìn Biên Mộng Lan đang gặm khoai lang sống trong bếp……
Sắc mặt Biên Mộng Lan đỏ bừng, dùng sức nuốt miếng khoai lang xuống, nghẹn đến mức mắt ứa nước: “Chú…… Chú Biên!”
Biên Tự vốn định hỏi nó sáng sớm tinh mơ sao lại ở trong bếp ăn khoai lang sống, nhưng thấy nó xấu hổ hận không thể rụt đầu vào cổ, cũng liền không mở miệng.
“Cháu…… tiếp tục ăn đi!”
Biên Tự xoay người trở về phòng. Chuyện của mẹ anh, anh có vài lời muốn hỏi Lưu Danh. Hiện tại mới 5 giờ sáng, thời gian còn sớm, Biên Tự vào cửa động tác nhẹ nhàng hơn vài phần. Thẩm Lưu Phương nếu còn chưa tỉnh, Biên Tự liền định chợp mắt một lát chờ cô tỉnh lại rồi nói, cũng không vội vàng chút thời gian này.
Trong phòng rèm cửa chưa kéo ra, người hẳn là còn chưa tỉnh. Biên Tự chuẩn bị đệm chăn của mình nằm xuống, vốn định nghỉ ngơi một chút, nhắm mắt lại nhưng không ngủ được. Đêm qua anh đưa mẹ đi bệnh viện, cấp cứu mấy tiếng đồng hồ, người thì cứu được, nhưng lại bị liệt nửa người. Mẹ anh mới hơn 50 tuổi……
Cảm xúc Biên Tự còn đang thương cảm, liền nghe được trên giường bên cạnh truyền đến tiếng nói mớ. Biên Tự theo bản năng nín thở lắng nghe!
“Ly hôn! Tôi nhất định phải ly hôn……”
“Con cái tôi cũng không cần……”
Biên Tự ngồi dậy, nhìn sang, phát hiện Thẩm Lưu Phương vẫn chưa tỉnh, thử gọi một tiếng: “Lưu Danh?”
Thẩm Lưu Phương như là bị làm ồn, nhíu mày xoay người, chân từ trong chăn thò ra gác ở bên ngoài.
Biên Tự thật sâu nhìn bóng dáng người phụ nữ trên giường, nghĩ đến ánh mắt thờ ơ lạnh lùng của cô sau khi anh trở về. Ước chừng qua vài giây, anh mới suy sụp đứng dậy, cầm lấy áo khoác rời khỏi phòng.
Cửa phòng được khép lại nhẹ nhàng.
Người phụ nữ trên giường vẫn không nhúc nhích mở mắt ra, ánh mắt thanh minh, thần sắc nhàn nhạt.
Tối hôm qua mấy người nhà họ Biên cả đêm đều không về. Biên mẫu hẳn là đã xảy ra chuyện. Cũng không biết là chuyện gì, người hiện tại còn sống? Hay đã c.h.ế.t? Hay là nửa c.h.ế.t nửa sống? Ngày hôm qua Biên mẫu bị đ.á.n.h, tuy không phải do cô đ.á.n.h, nhưng cũng là bởi vì cô mà ra. Những lời đó của cô có thể lừa gạt người khác, nhưng không lừa được anh.
Nhưng thì đã sao nào? Tình huống xấu nhất cũng bất quá là ly hôn, anh còn có thể làm gì cô?
Thẩm Lưu Phương không có cảm xúc hối hận gì, tiếp tục ngủ nướng. Từ buổi sáng không cần dậy sớm nấu cơm cho bọn họ, cô mỗi ngày đều phải ngủ đến 8-9 giờ mới rời giường.
Biên Tự lại quay lại bệnh viện, tính toán chuyển mẹ sang bệnh viện Kinh Dân rồi tìm chuyên gia xem xét tình hình.
Bắc Thành là người thứ hai rời giường, tùy tiện rửa mặt qua loa rồi đạp xe đạp gấp gáp ra cửa. Biên phụ Biên mẫu không ở nhà, Bắc Thành đi rồi, Thẩm Lưu Phương vẫn còn ngủ trong phòng.
Buổi sáng yên tĩnh, không ai nấu cơm trong bếp, không ai lớn tiếng nói chuyện, Biên Mộng Tuyết cứ thế ngủ một mạch đến hơn 8 giờ. Chờ nó mở mắt ra, phát hiện trong phòng sáng sủa lạ thường, mặt trời đã lên cao…… Nó vội vàng từ giường trên bò xuống chạy ra phòng khách xem đồng hồ!
Đồng hồ để bàn chỉ —— 8 giờ rưỡi!
“A a a a a a a! Em đến muộn! Em đến muộn rồi!”
Tiếng hét ch.ói tai đ.á.n.h thức Linh Nhi. Cô bé híp mắt nhìn ánh mặt trời ch.ói chang bên cửa sổ, đại khái đoán được mấy giờ. Lại nhìn về phía giường đối diện, Biên Mộng Lan một chút phản ứng cũng không có: “Chị hôm nay không gọi Biên Mộng Tuyết dậy đi học à?”
Biên Mộng Lan không hé răng, nó chính là cố ý mặc kệ!
Biên Mộng Tuyết khóc lóc chạy vào phòng! Tuy rằng thành tích nó không tốt, bài tập cũng chưa làm, nhưng nó chưa bao giờ đi học muộn! Đây là điều nó tự hào nhất! Hiện tại xong rồi! Trường học đã học xong tiết một rồi mà nó còn ở nhà!
“Chị ba! Tại sao chị không gọi em dậy!”
Biên Mộng Lan không phản ứng, đưa lưng về phía Biên Mộng Tuyết, ánh mắt lập lòe.
Biên Mộng Tuyết tức đến phát khóc!
Linh Nhi tức giận nhắc nhở: “Mày hiện tại còn không mau chạy đến trường!”
Biên Mộng Tuyết lau nước mắt: “Em không đi! Hôm nay em xin nghỉ!”
Nó chưa từng đi muộn bao giờ, nó thà xin nghỉ còn hơn! Không đi học nữa!
Linh Nhi bực bội xuống giường! Phiền c.h.ế.t đi được!
“Mau mặc quần áo vào! Tao đưa mày đi học!” Bằng không con bé này nửa đường có thể trốn học đi chơi mất!
Biên Mộng Tuyết hoảng sợ, chị hai chưa bao giờ đưa nó đi học cả!
Linh Nhi đẩy một cái: “Nhanh lên! Bằng không tao tẩn cho bây giờ!”
Biên Mộng Tuyết vừa tức vừa tủi thân: “Em không đi! Em đau bụng! Em đau dạ dày! Em chỗ nào cũng đau!”
