Phòng Không Gối Chiếc Mười Năm, Thủ Trưởng Trở Về Nhà Tức Phụ Chạy - Chương 740: Cơn Thịnh Nộ Của Ông Cụ Biên, Chén Trà Máu
Cập nhật lúc: 09/02/2026 09:15
Biên Mộng Tuyết lâu rồi không gặp chị hai, trong lòng có chút nhớ nhung: “Chị hai, chị cũng giống anh cả, đều đen đi nhiều quá.”
Bắc Linh Nhi tối sầm mặt mũi. Nàng giống anh trai nàng ư? Anh trai nàng đen thành cái dạng gì rồi, nàng sao có thể giống được?
“...Ở nông thôn nắng to, ngày mùa cần thiết phải xuống ruộng gặt lúa, phơi nắng nên đen, vẫn chưa dưỡng lại được.”
Ngày thường Bắc Linh Nhi có thể làm việc nhẹ nhàng như cắt cỏ heo, chăn trâu. Nhưng ngày mùa thì không thể, tất cả thanh niên trí thức đều phải xuống ruộng làm việc.
Hai người đang nói chuyện thì ông cụ Biên đã trở lại, đi theo bên cạnh là Biên Chí Văn và Từ Văn Nguyên. Biên Tự cùng Bắc Thành đi chậm hơn một bước, từ từ vào cửa.
Ông cụ Biên nhìn người một nhà, trừ bỏ Bảo Châu không tới, còn lại coi như đông đủ.
“Linh Nhi, cháu cùng anh cháu ở nông thôn đột nhiên đổi họ là chuyện như thế nào? Cháu là không muốn nhận cái nhà này nữa sao?”
Khi ông cụ Biên hỏi Bắc Thành, Bắc Thành chỉ nói là ý muốn của riêng mình. Ông cụ Biên không tin. Không có nguyên nhân, bọn họ không có khả năng đổi họ. Ông cụ càng muốn biết, có phải hai anh em ở nông thôn đã lén lút nhận thân với nhà họ Tôn hay không.
Tại sao nói lén lút? Ông cụ Biên đã liên hệ người ở đại đội Nước Trong, biết được bên ngoài bọn họ cũng không có nhận thân với nhà họ Tôn. Còn về đôi mắt của Bắc Thành, ông cụ cũng hỏi, nhưng Biên đội trưởng đã hứa với Bắc Thành nên không nói rõ ngọn nguồn sự việc.
Bắc Linh Nhi trong lòng kinh hãi, chẳng lẽ ông nội đã biết nàng nhận nhà họ Tôn? Sắc mặt tức khắc một trận xanh một trận trắng.
Từ lúc Bắc Thành vào thành chữa mắt đến giờ vẫn chưa quay lại nông thôn. Bắc Linh Nhi đều nghi ngờ rốt cuộc là mắt anh ấy chưa khỏi thật, hay là anh ấy không muốn quay lại. Hơn nữa Tôn Vĩ Minh bị phán 18 năm, Bắc Linh Nhi đã bị người nhà họ Tôn thuyết phục. Tuy rằng không đổi sang họ Tôn, nhưng nàng đã nhận người nhà họ Tôn. Bất quá những việc này Bắc Linh Nhi đều không nói cho Bắc Thành, nàng sợ anh trai tức giận.
Bắc Thành không nhìn thấy sắc mặt chột dạ của Bắc Linh Nhi, lên tiếng: “Ông ngoại, chuyện đổi họ là do cháu làm chủ, ngài muốn trách thì trách cháu đi.”
Ông cụ Biên: “Ta trách mày có ích gì? Ta trách mày, chúng mày chịu đổi họ lại sao?”
Bắc Thành trầm mặc.
Ông cụ Biên trực tiếp hỏi: “Có phải chúng mày ở nông thôn đã nhận thân rồi không?”
Bắc Thành: “Không có...”
Ông cụ Biên quát: “Mày không cần nói chuyện! Ta muốn nghe em gái mày nói!”
Bắc Linh Nhi trong lòng trầm xuống, trong mắt hiện lên vẻ hoảng loạn. Nàng cầu cứu nhìn về phía Bắc Thành, nhưng Bắc Thành mắt không nhìn thấy, căn bản không nhận được tín hiệu cầu cứu của nàng.
Ông cụ Biên ánh mắt nặng nề nhìn Bắc Linh Nhi: “Linh Nhi, cháu thành thật nói cho ta biết, anh em các cháu có phải hay không đã cùng Tôn gia nhận nhau?” Cho nên bọn họ mới có thể đổi họ!
Bắc Linh Nhi dưới áp lực của bao nhiêu ánh mắt, cúi thấp đầu: “Không có...”
Trong mắt ông cụ Biên ẩn chứa hàn ý sắc bén như lưỡi d.a.o: “Biên Linh Nhi! Cháu còn dám nói dối!”
Bắc Linh Nhi cảm thấy trong n.g.ự.c có một luồng sóng nhiệt xông thẳng lên hốc mắt: “Ông nội, cháu không nói dối.”
Giữa nói dối và nói thật, Bắc Linh Nhi lựa chọn vế trước. Nàng biết rõ ông bà nội đã trút xuống bao nhiêu tâm huyết lên anh em nàng. Hôm nay là ngày đưa tang bà nội, nàng thật sự không còn mặt mũi nào nói ra chuyện nhà họ Tôn. Nàng thậm chí có chút hối hận, khi đối mặt với nước mắt của người nhà họ Tôn, nàng không nên mềm lòng. Nếu không nàng hiện tại liền sẽ không chột dạ, không bất an thấp thỏm như vậy.
Ông cụ Biên huyệt Thái Dương thình thịch nhảy, lửa giận càng thiêu càng vượng. Ông ta muốn tin lời Bắc Linh Nhi, nhưng nàng nên soi gương xem lại mình, trên mặt nàng giờ phút này tràn ngập sự chột dạ và kinh hoảng.
“Biên Kiến Quốc đã nói cho ta biết rồi, cháu còn không chịu nói thật?” Ông cụ Biên lựa chọn lừa Bắc Linh Nhi.
Sắc mặt Bắc Linh Nhi biến đổi. Người nhà họ Tôn tuy rằng không đi đại đội Nước Trong tìm nàng, nhưng chuyện nhà họ Tôn ở công xã Hồng Kiều vẫn rất dễ nghe ngóng. Nàng không biết có phải người trong đại đội đã nghe được chuyện nhà họ Tôn hay không.
Ánh mắt ông cụ Biên tối tăm, táo bạo, khiến cho ông ta thoạt nhìn thập phần âm trầm đáng sợ: “Ta muốn nghe một câu nói thật, cháu cũng không dám nói sao?”
Bắc Linh Nhi bước ra quỳ xuống, áy náy, hối hận cùng tự trách ồ ạt nảy lên trong lòng.
“Ông nội, xin lỗi...”
Trong lòng ông cụ Biên đột nhiên nhảy dựng, phẫn nộ nghẹn ở cổ họng, ngón tay dùng sức đè lại góc bàn: “Xin lỗi cái gì? Cháu xin lỗi ta cái gì?”
Trong mắt Bắc Linh Nhi phủ một tầng sương mù m.ô.n.g lung, nàng không dám nói, nàng sợ ông nội tức giận, sợ cậu thất vọng, sợ anh trai đau lòng.
Ông cụ Biên tròng mắt vì thịnh nộ mà như lồi ra, ông ta gào thét xé rách cổ họng, ném mạnh một chén trà qua!
“Ta đang hỏi cháu, cháu xin lỗi cái gì?”
Chén trà bay vèo qua, không lệch không nghiêng đập trúng trán Bắc Linh Nhi!
Nàng thấy trước mắt sao Kim bay loạn, trong cơn đau nhức kịch liệt liền mất đi ý thức.
Lại mở mắt ra, Bắc Linh Nhi đã được Biên Tự đưa đến bệnh viện. Không chỉ Bắc Linh Nhi ở bệnh viện, còn có Bắc Thành cũng cùng được Biên Tự đưa đi.
Vết thương của Bắc Linh Nhi không có vấn đề lớn, sở dĩ ngất xỉu, phần lớn là do kích động tâm lý. Mà vết thương ở mắt Bắc Thành, vốn dĩ đã sớm nên lành, lại bởi vì dùng t.h.u.ố.c không đúng cách, dẫn tới miệng vết thương tái phát. Hiện tại có xu thế nghiêm trọng hơn, nếu lại muộn mấy ngày, hoặc là để sang năm mới đến khám, đôi mắt này e rằng sẽ hoàn toàn mù lòa.
