Phòng Không Gối Chiếc Mười Năm, Thủ Trưởng Trở Về Nhà Tức Phụ Chạy - Chương 81: Đuổi Cổ Em Gái, Biên Tự Lập Uy
Cập nhật lúc: 09/02/2026 07:12
La Thành tốt xấu gì cũng là Phó chủ tịch công đoàn xưởng dệt, ở bên ngoài người khác đối với hắn cũng là khách khách khí khí!
“Chị dâu, mẹ gặp chuyện không may, chị làm con dâu không nói có giúp được gì không, liền không thể hiểu chuyện, thấu tình đạt lý một chút sao?”
Thẩm Lưu Phương: “Thấu tình đạt lý? Ủy khuất chính mình để thấu tình đạt lý, cho các người vui vẻ?”
La Thành: “Xem ra chị dâu đối với em và Hồng Kiều xác thật rất có ý kiến.”
Thẩm Lưu Phương: “Chú cũng coi như rất có tự mình hiểu lấy.”
La Thành c.ắ.n răng, trưng ra bộ mặt đạo đức mẫu mực đứng ở điểm cao đạo đức, chỉ chỉ trỏ trỏ:
“Anh cả! Anh cũng nhìn xem? Hiện tại trong nhà có sự đúng là lúc cần đồng lòng góp sức, thái độ này của chị dâu thật sự là quá làm người ta thất vọng buồn lòng.”
Thẩm Lưu Phương châm chọc nói: “Chú giỏi diễn như vậy, kiếp sau đầu t.h.a.i làm cái quần lót đi!”
Biên Tự day day giữa mày, chờ chuyện của mẹ hắn xử lý tốt, liền mang Thẩm Lưu Phương đi bộ đội: “Các người đi đi!”
La Thành đỏ bừng mặt vì xấu hổ!
Hắn tự nhận không có nói bất luận cái gì không thỏa đáng, cũng là vì tốt cho anh vợ, nhắc nhở Thẩm Lưu Phương không cần ở trong nhà châm ngòi thổi gió, làm cho trong nhà gà ch.ó không yên!
Anh vợ giận Biên Hồng Kiều thì cũng thôi, vì cái gì còn muốn trách lây sang hắn?
La Thành còn muốn nói cái gì, Biên Tự trực tiếp xách cổ áo hắn lôi ra ngoài!
Biên Hồng Kiều ở một bên xé đ.á.n.h: “Anh dừng tay cho em! Đây cũng là nhà em! Anh dựa vào cái gì bắt em đi!”
“Đây là nhà ba mẹ em! Là nhà em...”
Biên Tự thuận tay đem Biên Hồng Kiều cũng đẩy ra ngoài cửa!
Biên Hồng Kiều nhào tới, bị Biên Tự nắm lấy cổ tay!
Một tiếng gầm lên: “Biên Hồng Kiều!”
Đôi mắt Biên Hồng Kiều đỏ bừng, nước mắt thoáng chốc lăn xuống!
Biên Tự: “Nơi này không phải nhà cô, cũng không phải nhà ba mẹ cô, là nhà chị dâu cô!”
“Cô nếu khăng khăng đòi về nhà ba mẹ, về nhà của cô, tôi sẽ đưa các người về quê cũ!”
Sắc mặt cha Biên xanh trắng đan xen, đứng lên thân thể sau một lúc lâu lung lay sắp đổ lại ngồi xuống.
Biên Chí Văn cảm thấy anh cả nói chuyện thật quá đáng!
Này chẳng phải là nói hắn muốn đem ba mẹ đưa về ở nông thôn sao?
Không nói trước kia như thế nào, liền hiện tại tình huống của mẹ, thật muốn đưa về ở nông thôn, hai anh em bọn họ cột sống đều phải bị người ta chọc gãy!
Công tác của hắn còn đỡ, tình huống của anh cả, tiền đồ từ bỏ? Sự nghiệp từ bỏ?
Đều có thể nghe ra được ý tứ trong lời nói, Thẩm Lưu Phương không đến mức nghe không hiểu, chỉ là ánh mắt càng lạnh hơn.
Phàm là trong quá khứ Biên Tự có thể biểu hiện ra năm phần cường ngạnh như ngày hôm nay!
Nàng ở nhà họ Biên những ngày tháng đó đều sẽ dễ sống hơn rất nhiều.
Bởi vì nàng không quan trọng, cho nên hắn mới có thể mặc kệ không hỏi mười một năm.
Biên Hồng Kiều cùng La Thành đều bị đuổi ra ngoài!
La Thành vừa tức vừa hoảng hốt, không còn mặt mũi ở lại, lần đầu tiên bỏ mặc Biên Hồng Kiều mà nổi giận đùng đùng bỏ đi!
Biên Hồng Kiều tức giậm chân, khóc lóc mắng: “La Thành! Đồ khốn nạn nhà anh!”
Trong phòng chỉ còn lại có vài người.
Trong lòng Biên Chí Văn vẫn luôn không ngừng đem thân phận chị dâu cất cao lên, nâng đến bây giờ, vẫn là cảm thấy xem nhẹ địa vị của nàng trong lòng anh cả.
“Anh cả, chuyện nhà họ Lưu làm sao bây giờ?” Biên Chí Văn chạy nhanh nói sang chuyện khác.
Biên Tự: “Dựa theo quy trình mà làm.”
Dựa theo quy trình đi trình tự tư pháp, bên công an khẳng định sẽ đi bệnh viện tìm hiểu tình huống.
Biên Chí Văn: “Kia cũng là muốn thương lượng vấn đề bồi thường, nếu nhà chúng ta không cần bồi thường, có phải hay không có thể phán nặng hơn một chút?”
Cha Biên nhịn không được nói: “Bọn họ đ.á.n.h hỏng mẹ mày, còn không cần bồi thường, đầu óc mày bị hỏng rồi à?”
Biên Chí Văn: “Em đây không phải hy vọng có thể làm cho bọn họ trả giá đại giới sao!”
Cha Biên: “Trần Thải Nga đi vào ngồi tù, con trai con gái bà ta không phải vẫn ở bên ngoài sống tốt sao? Nhà chúng ta đâu?”
“Mẹ mày cái dạng này, bà ấy chính mình khó chịu không nói, về sau dù sao cũng phải có người chuyên môn chiếu cố bà ấy, hầu hạ bà ấy chứ?”
Biên Chí Văn có chút khó xử, vợ hắn sợ là sẽ không chịu quản...
Hắn lặng lẽ nhìn thoáng qua Thẩm Lưu Phương, lại nhanh ch.óng thu hồi ánh mắt.
Liền vừa rồi xem ra, thật sự để chị dâu đi chiếu cố mẹ, hắn thật đúng là sợ mẹ bị chị dâu mắng c.h.ế.t.
Không mắng c.h.ế.t cũng tức c.h.ế.t, thậm chí bóp c.h.ế.t, t.r.a t.ấ.n c.h.ế.t...
Trong lòng Biên Chí Văn hoảng loạn: “Vậy đòi nhiều tiền bồi thường một chút!”
Hiện tại không thể thuê bảo mẫu, nhưng trên danh nghĩa có thể tìm một người ‘họ hàng’ tới trong nhà chiếu cố.
Mười năm trước đều là chị dâu ở nhà chiếu cố cha mẹ, mười năm sau, luân phiên cũng đến phiên nhà bọn họ.
Cha Biên còn đang suy nghĩ cái gì, nhưng nghĩ đến vừa rồi Biên Tự đều nhắc tới ý định muốn đem bọn họ đưa về ở nông thôn, trong lòng chính là phát lạnh.
Con trưởng quả nhiên không đáng tin cậy! Máu lạnh vô tình! Lục thân không nhận!
Đến nỗi Thẩm Lưu Phương, quá khứ còn có vài phần dáng vẻ làm con dâu.
Gần đây bởi vì chuyện của Hồng Kiều mà làm ầm ĩ kỳ cục, một chút lượng bao dung đều không có.
Thẩm Lưu Phương kế tiếp liền không xen miệng vào.
Đuổi Biên Hồng Kiều đi rồi, quả nhiên không ai lại đem lửa đốt đến trên người nàng nữa.
Bàn bạc sự tình cũng đơn giản hơn nhiều, nửa giờ liền nói xong, hiệu suất nhanh kinh người.
Buổi chiều, anh em Lưu Trường Hữu tới cửa thương lượng chuyện của mẹ hắn.
Hai người đã qua bệnh viện, còn đi thăm mẹ Biên.
Vì phòng ngừa người nhà họ Biên giở trò quỷ, còn cố ý hỏi thăm bác sĩ.
Xác nhận mẹ Biên thật sự trúng gió bị liệt, hai anh em cũng chỉ có thể nhận xui xẻo!
Lưu Trường Hữu: “Hai nhà chúng ta, nhà cũng đập rồi, đ.á.n.h cũng đ.á.n.h rồi, lời nói tôi liền nói thẳng, chúng tôi nguyện ý bồi thường nhà các người hai trăm đồng, nhà các người viết cho mẹ tôi cái đơn bãi nại.”
