Phòng Livestream Năng Lượng Cao [vô Hạn] - Chương 109: Tân Nương Gả Thay 30
Cập nhật lúc: 15/03/2026 19:23
Trong hoàng cung từ sớm đã được chuẩn bị chu đáo. Trước chính điện trải một dải t.h.ả.m đỏ dài, bách quan và tướng sĩ đứng thành hai hàng hai bên, khung cảnh trang nghiêm và long trọng vô cùng.
Với thân phận Hoàng đế của tân triều, cũng là vị Nữ đế đầu tiên, Lộ Chiêu không cố ý làm long bào theo phong cách nam nhân, cũng không thiết kế thành kiểu váy áo quá nữ tính. Bộ trang phục cô mặc giống như sự kết hợp của cả hai, vừa mang uy nghi của bậc quân vương, vừa có nét quyến rũ đặc trưng của phái nữ, khí chất anh dũng hiên ngang khó có thể diễn tả.
Thấy cô bước ra dưới sự hộ tống của nội thị, các đại thần đứng dưới bậc thềm lần lượt cúi đầu hành lễ, không ai dám lên tiếng.
Thực ra, những ý kiến phản đối của họ đã bùng lên từ vài ngày trước. Ngay cả khi quân Bắc Minh đ.á.n.h vào kinh thành, họ cũng không kích động đến vậy. Nguyên nhân chỉ vì họ không chấp nhận việc một nữ nhân đứng trên đầu mình. Đối với đám lão thần này, việc Lộ Chiêu ngồi lên ngai vàng chẳng khác nào hành động đại nghịch bất đạo. Họ thậm chí còn chủ động đề nghị để Phong Hòa, hoặc bất kỳ vị tướng nào trong quân Bắc Minh lên ngôi thay thế.
Nhưng có ai thật sự quan tâm họ đồng ý hay không?
Sự đăng cơ của Lộ Chiêu không phải kiểu kế vị theo di chiếu của Hoàng đế tiền triều, mà là giang sơn do chính cô chinh chiến trên lưng ngựa mà giành được. Đã như vậy, cô sao có thể chấp nhận làm con rối cho người khác điều khiển.
Quân Bắc Minh từ trên xuống dưới đều cảm kích ân nghĩa của cô, lại khâm phục năng lực của cô. Không chỉ nhóm Phong Hòa không hề có ý định thay thế, ngay cả binh sĩ cấp dưới cũng đã sớm tôn sùng Lộ Chiêu đến mức gần như thần thánh hóa.
Phải biết rằng đây chính là người được đồn đại từ khi còn chưa thăng chức đã là “thiên mệnh chi nhân”, chân đạp thất tinh! Bây giờ ngồi lên ngai vàng, chẳng phải càng danh chính ngôn thuận sao?
Kẻ mạnh mới có quyền lên tiếng. Chỉ cần nắm chắc quân Bắc Minh trong tay, Lộ Chiêu hoàn toàn không cần bận tâm đến đám lão thần chỉ biết lải nhải này.
Đám người bảo thủ kia không thuyết phục được Phong Hòa, cũng không thể gây sức ép với Lộ Chiêu, thậm chí còn tìm đến cả Hoàng đế tiền triều.
Nhưng vị Hoàng đế này thật sự đã bị “nữ ma đầu” Lộ Chiêu dọa đến mất mật. Đừng nói là liên kết với đám lão thần không có lấy một binh lính trong tay để phản đối việc nữ ma đầu đăng cơ, ngay cả khi trực tiếp đối mặt với Lộ Chiêu, hắn cũng không dám nói quá vài câu. Trong lòng hắn chỉ mong Lộ Chiêu sớm quên mất mình cho xong. Dường như chỉ cần bị nhớ tới, hắn sẽ giống như người đệ đệ Nhiếp chính vương kia, lập tức bị đ.â.m xuyên tim mà c.h.ế.t.
Quân Bắc Minh không thể chen vào, Hoàng đế tiền triều lại biến thành kẻ nhát gan nói chuyện cũng run rẩy, đám bảo thủ này còn có thể làm được gì nữa?
Văn nhân muốn tạo phản, ba năm cũng không thành. Đối diện với một vị quân chủ mạnh mẽ như Lộ Chiêu, họ chỉ có thể lẩm bẩm mắng vài câu trong lòng rồi lặng lẽ rút lui.
Còn Lộ Chiêu, từ đầu đến cuối chưa từng đặt họ vào mắt. Những người có đầu óc, hoặc muốn lập công danh ở tân triều, đã sớm nhìn rõ thời thế mà quy thuận tân hoàng.
Những kẻ thật sự trung thành với tiền triều, dù nói thế nào cũng không chịu đầu hàng thì đã tự rút lui. Những người còn ở lại chỉ là loại vừa muốn hưởng lợi vừa không muốn cúi đầu, còn mơ tưởng dựa vào thâm niên để biến Hoàng đế thành con rối trong tay mình.
Chỉ là hiện giờ Lộ Chiêu chưa có thời gian xử lý họ. Đợi sau khi chính thức đăng cơ, mở khoa cử thì sẽ trực tiếp đề bạt người mới thay thế.
Vì vậy họ nghĩ gì, cô thật sự không quan tâm. Giống như lúc này, những kẻ từng phản đối kịch liệt nhất chẳng phải cũng đang cúi đầu, không dám nói nửa chữ “không” đó sao?
Lộ Chiêu bước qua dải t.h.ả.m đỏ dài, từng bước tiến lên bậc thềm, rồi ngồi xuống ngai vàng.
Nói thật, chiếc ghế này lạnh lẽo, lại không có đệm mềm, ngồi còn kém thoải mái hơn trường kỷ ở các điện khác. Nhưng ý nghĩa mà nó đại diện thì hoàn toàn khác.
Ngồi ở vị trí cao nhìn xuống, vạn quân tướng sĩ xếp hàng ngay ngắn trong sân rộng, các đại thần mặc triều phục cúi người đứng phía trước bày tỏ sự thần phục với cô.
Tiếng hô “Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế” vang lên đồng loạt.
Trong lòng Lộ Chiêu bỗng dâng lên một cảm giác rất đặc biệt. Cô cuối cùng cũng hiểu vì sao lại có nhiều người muốn ngồi vào vị trí này đến vậy.
Đồng thời, trong lòng cô cũng bắt đầu nảy sinh một ý chí mới, dần dần lớn lên. Cô cảm thấy mình còn có thể làm nhiều việc hơn nữa, và cũng nên làm nhiều việc hơn nữa, mới xứng đáng với vinh dự trước mắt.
Tân hoàng đăng cơ, lập triều đại mới lấy niên hiệu Lê Tân. Ngay trong năm đó mở ân khoa, vô số học t.ử từ khắp nơi đổ về kinh thành.
Hoàng đế tiền triều bị giam tại hoàng lăng, cả đời không được bước ra ngoài, coi như để hắn đứng trước liệt tổ liệt tông mà tự kiểm điểm tội lỗi của mình. Đối với hắn, cuộc sống này còn vô vọng hơn cả cái c.h.ế.t. Không còn vinh quang ngày trước, không còn quần thần vây quanh hay phi tần tranh sủng. Chỉ còn cuộc sống bị giam cầm kham khổ, thậm chí ăn mặc cũng phải tự lo liệu.
Nhưng bảo hắn tự kết liễu thì hắn lại không có can đảm đó. Trong lòng hắn luôn nghĩ “sống nhục còn hơn c.h.ế.t vinh”. Nghĩ lại những ngày tranh quyền đoạt lợi với Nhiếp chính vương trước kia, tất cả xa xôi như một giấc mộng. Mỗi khi nhớ tới, trong lòng hắn dâng lên cảm xúc khó nói, không biết là hối hận hay chỉ là sự mục nát u ám.
Nhiếp chính vương đã c.h.ế.t, Hoàng đế bị giam, tân hoàng ngồi vững ngai vàng với sự ủng hộ của quân Bắc Minh và tân thần. Vương triều mới giống như một ngôi sao rực rỡ dần dần xuất hiện trên bầu trời đêm.
Nhờ có sự can thiệp của Lộ Chiêu, cuộc xâm lược và thất bại của quân Hồ đều xảy ra sớm hơn rất nhiều so với cốt truyện ban đầu. Đến khi hệ thống thông báo cô đã vượt qua điểm c.h.ế.t của nguyên chủ, Lộ Chiêu vẫn còn hơi ngẩn người. Rõ ràng là vì quá tập trung vào chính sự nên suýt quên mất nhiệm vụ chính này.
Ban đầu cô tưởng mình sẽ phải rời đi ngay. Nhưng nhờ phòng livestream đã nâng cấp lên Lv4, sau khi vượt qua điểm c.h.ế.t, người tham gia có thể dùng tích điểm để đổi lấy quyền ở lại thế giới.
Tất nhiên đối với đa số người, hoàn thành nhiệm vụ nghĩa là kết thúc, hiếm ai chọn ở lại tiếp tục nên tính năng này gần như bị bỏ xó. Chính vì thấy biểu hiện của Lộ Chiêu, Viên Lìa Lịa mới đặc biệt nhắc đến.
Lộ Chiêu đương nhiên chọn dùng 100 tích điểm để ở lại. Dù sao danh hiệu hiện tại của cô có thể nhân đôi tích điểm, mà những thứ thu được khi ở lại chắc chắn đáng giá hơn 100 điểm kia rất nhiều. Nếu rời đi lúc này thì mọi nền tảng trước đó đều coi như phí công.
Sau khi tạm biệt Viên Lìa Lịa, Lộ Chiêu tiếp tục với thân phận Nữ hoàng, bắt đầu tiến hành một loạt cải cách.
Chỉ một năm sau khi đăng cơ, cô đã tự mình dẫn quân xuất chinh, thống lĩnh quân Bắc Minh ngày càng hùng mạnh, đ.á.n.h thẳng vào lãnh thổ quân Hồ. Chỉ một trận đã phá tan vương thành của họ, c.h.é.m c.h.ế.t Hãn vương, bắt sống vài vương t.ử, mở rộng đường biên giới của vương triều thêm một đoạn dài.
Quân Hồ hoàn toàn quy phục dưới sự cai trị của Lê Tân. Bắt đầu từ thành Bắc Minh, chính sách đồng hóa dân tộc được triển khai.
Về văn có các tiến sĩ tân khoa, về võ có quân Bắc Minh. Thêm vào đó còn có khán giả phòng livestream lén hiến kế từ xa, nên việc Lộ Chiêu thực hiện các chế độ mới diễn ra thuận lợi hơn tưởng tượng.
Hai năm sau khi đăng cơ, Lộ Chiêu bắt đầu tập trung nâng cao địa vị nữ nhân. Cô không lập tức cho nữ nhân vào triều làm quan mà trước tiên phát triển hệ thống nữ học.
Ban đầu, nữ học thậm chí còn dạy kỹ năng sinh sống cho nữ nhân, chia thành hai khoa là Văn nghệ và Thực dụng. Khoa Văn nghệ học cầm kỳ thi họa, bồi dưỡng nữ t.ử khuê các. Khoa Thực dụng dạy dệt vải, thêu thùa cùng nhiều kỹ năng khác, giúp nữ nhân cũng có thể kiếm tiền nuôi gia đình.
Vì vậy đối tượng tuyển sinh của nữ học không chỉ có nữ t.ử nhà quyền quý mà còn có cả dân thường.
Nhóm trước vì người đứng đầu chính là Nữ hoàng nên để lấy lòng cô, các gia tộc không dám công khai từ chối. “Trên thích gì, dưới sẽ làm theo”. Không ít nhà chủ động đưa nữ nhi đến nhập học.
Nhóm sau nhìn thấy lợi ích thực tế. Học phí không cao, thậm chí còn có trợ cấp. Sau khi tốt nghiệp còn được giới thiệu việc làm. Với dân nghèo cần kế sinh nhai, đây đúng là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống, sao họ có thể từ chối.
Trong lúc nữ học dần phổ biến, Lộ Chiêu bắt đầu tuyển dụng số lượng lớn nữ quan trong cung. Ban đầu những nữ quan này chỉ phụ trách công việc nội cung, cùng lắm là hầu bên cạnh Nữ đế xử lý vài việc nhỏ nên không gây ra chấn động quá lớn.
Dần dần, Lộ Chiêu đưa chế độ nữ quan ra tiền triều. Từ vị trí nhỏ đến lớn, từng bước công khai tuyển dụng nữ quan, không còn chỉ giới hạn trong cung đình nữa.
Cách làm giống như “luộc ếch trong nước ấm” này chỉ gây ra những lời chỉ trích rất nhỏ.
Thứ nhất vì Lộ Chiêu nắm quyền điều binh trong tay. Những tướng lĩnh như Phong Hòa đều vô cùng trung thành với cô. Những người khác căn bản không dám liều lĩnh phản đối. Ai cũng biết vị Bệ hạ này không giống những vị vua bù nhìn trước kia. Dù hiện tại cô khá ôn hòa, nhưng thủ đoạn sắt m.á.u trước kia vẫn khiến người ta kiêng dè. Từ việc đ.á.n.h bại quân Hồ cho đến cái c.h.ế.t của Nhiếp chính vương đều là ví dụ rõ ràng. Không ai muốn mất cái đầu trên cổ mình.
Thứ hai là vì nữ học phát triển mạnh, chương trình học ngày càng phong phú khiến tài năng của nữ nhân dần được nhìn nhận. Các chính sách mới giúp kinh tế và văn hóa phát triển nhanh ch.óng, đời sống bách tính ngày càng tốt hơn nên họ vô cùng ủng hộ Nữ đế.
Có thực lực, lại được lòng dân nên con đường của Lộ Chiêu không phải thứ mà những người cũ đã bị tân thần gạt sang một bên có thể ngăn cản.
Còn các tân thần, dù chưa quen với chế độ nữ quan, nhưng họ vốn là “thiên t.ử môn sinh”, thậm chí là thần t.ử được phá lệ tuyển dụng nhờ ân khoa của Nữ đế. Vì vậy họ chắc chắn phải đứng về phía Nữ đế. Nếu không chính họ cũng sẽ mất chỗ đứng.
Ngoài việc xử lý chính sự, Lộ Chiêu cũng không quên tiếp tục học tập. Làm Hoàng đế đúng là một nghề khá tốt. Dù bận rộn nhưng quyền lực cũng rất lớn. Cô muốn học y thuật thì có cả dàn ngự y trong cung để chỉ dạy, các loại y thư bí phương cũng có thể tùy ý xem.
Chỉ có võ thuật là hơi đáng tiếc, vì thị vệ trong cung không dám thật sự giao đấu với cô. Chỉ khi nhóm Phong Hòa mỗi năm vào kinh mới có thể đ.á.n.h một trận ra trò. Nhưng Lộ Chiêu cũng không quá để tâm. Có được thì cũng phải có mất, như vậy mới trọn vẹn.
Cả đời làm Nữ đế, Lộ Chiêu sống vô cùng mãn nguyện. Cô học được rất nhiều thứ, cũng trưởng thành hơn rất nhiều. Lịch trình mỗi ngày đều dày đặc nhưng cô chưa từng cảm thấy mệt mỏi, ngược lại lúc nào cũng tràn đầy nhiệt huyết.
Về chuyện hậu cung, dù có đại thần muốn đưa nhi t.ử vào cung nhưng Lộ Chiêu không hứng thú. Khi lớn tuổi hơn, cô trực tiếp tìm về một nhóm trẻ nhỏ, cả trai lẫn gái để tự tay dạy dỗ.
Đến khi tuổi thọ sắp hết, cô truyền ngôi cho một vị Nữ đế kế tiếp. Không chỉ vì cô bé đó xuất sắc, mà còn vì Lộ Chiêu biết rằng chỉ khi người kế vị cũng là một Nữ đế có chí lớn và đầu óc sáng suốt thì những chính sách dành cho nữ nhân mà cô đã thực hiện mới có thể tiếp tục được thúc đẩy.
Khi nhắm mắt lại, trước mắt Lộ Chiêu tối sầm. Ngay sau đó cô rời khỏi thế giới phó bản, trở về không gian kết toán.
