Phòng Livestream Năng Lượng Cao [vô Hạn] - Chương 125: Sinh Hóa Nguy Thành 14

Cập nhật lúc: 15/03/2026 19:27

Lộ Chiêu không để ý đến Lưu Kỳ Chí đang sợ đến toát mồ hôi lạnh ở phía bên kia. Cô đi sang một bên, lặng lẽ quan sát đàn thây ma bên ngoài.

Trước đó vì có mấy người bọn họ tụt lại phía sau, nên sau khi nhóm Lưu Kỳ Chí đóng cửa, đàn thây ma đã ngừng tông cửa. Nhưng bây giờ tất cả mọi người đều đã vào trong, trong thời gian ngắn lũ thây ma bên ngoài chắc chắn sẽ không dễ dàng rời đi. Lúc này chúng đang điên cuồng dồn về tầng một của tiệm cơm lớn này.

Cánh cửa lớn đã khóa c.h.ặ.t liên tục vang lên những tiếng “thình thình”. Các khe cửa phát ra tiếng rắc rắc khe khẽ, bụi nhỏ từ cánh cửa cũng rơi lả tả.

May mà cánh cửa được làm bằng gỗ dày, ổ khóa tuy phức tạp nhưng lại khiến nó càng thêm chắc chắn. Nếu đổi sang loại cửa của những cửa hàng khác, e rằng lúc này đàn thây ma đã tràn vào trong rồi.

Nhưng cửa đủ chắc không có nghĩa là những chỗ khác cũng vậy. Dù sao đây cũng là cửa hàng mặt phố. Để lấy đủ ánh sáng và thu hút người qua đường, cửa tiệm này còn có những ô cửa kính lớn. Tuy chúng nhỏ hơn cửa kính sát đất của mấy cửa hàng quần áo phía trước, phía dưới xây gạch xi măng và ốp gạch men, chỉ có nửa phần trên là kính. Chất lượng kính cũng không mỏng manh đến mức chạm nhẹ đã vỡ. Nhưng nếu cứ bị tông như thế này...

Lộ Chiêu nhìn những ô cửa kính đang rung lên khe khẽ phát ra tiếng “u u”, rồi xoay người đi về phía cầu thang.

Con phố này ở Vân Thành được xem là khu giải trí theo chủ đề, nên các tòa nhà ở đây không quá cao. Phần lớn chỉ có hai hoặc ba tầng, nhiều nhất cũng không quá năm tầng. Tiệm cơm lớn mà cô chọn có lẽ làm ăn khá tốt. Cả tòa nhà ba tầng nhỏ này đều thuộc về họ. Tầng một là đại sảnh, tầng hai và tầng ba chắc là các phòng bao.

“Cái đó...” Bốn người đi phía sau bỗng khẽ gọi.

Nhưng vừa mở miệng họ mới chợt nhận ra mình không biết nên xưng hô với cô gái phía trước thế nào. Hôm qua tuy mọi người đều có giới thiệu qua, nhưng phần lớn chỉ dùng biệt danh tùy tiện, nghe qua cũng biết là tên giả. Ngoại trừ Lưu Kỳ Chí vì vừa xuất hiện đã lộ rõ thân phận hạng hai trên bảng xếp hạng Trăm người nên được chú ý, còn tên của những người khác gần như chẳng ai nhớ.

Lúc này hai streamer cấp ba trong bốn người vốn quen hành động một mình. Đã định đi riêng thì nhớ tên người khác cũng chẳng quan trọng. Hai streamer cấp hai còn lại hôm qua lại dồn hết sự chú ý vào Lưu Kỳ Chí, làm sao bận tâm đến người khác. Đương nhiên cũng không nhớ nổi. Đến bây giờ muốn gọi người mà không nhớ ra tên, họ mới thấy hơi ngượng.

May mà Lộ Chiêu cũng không phải kiểu người kiêu căng. Thấy họ gọi mình và nhận ra vẻ lúng túng của họ, cô chủ động nói:

“Cứ gọi tôi là Chiêu Hòa là được, ‘Chiêu’ trong ‘Bạch nhật đồ chiêu chiêu, bất chiếu trường dạ đài’, ‘Hòa’ trong ‘Lễ chi dụng, hòa vi quý’.”

Nếu những người khác không muốn hợp tác thì một mình cô cũng xoay xở được. Nhưng nếu có người chủ động tiếp cận, chỉ cần đáng tin thì cô cũng không từ chối. Đông người vẫn tốt hơn. Cô chưa bao giờ xem nhẹ sức mạnh của tập thể.

Streamer cấp ba vừa mở lời lập tức nói:

“Chào cô, chào cô, tôi tên An Hạo Chí, streamer cấp ba. Trước đây bạn bè hay gọi tôi là Hạo T.ử (con chuột). Nếu mọi người không chê thì cũng có thể gọi như vậy.”

An Hạo Chí cao gầy, trông chỉ khoảng ngoài hai mươi tuổi, giống kiểu thanh niên đã đi làm được vài năm.

Một streamer cấp ba khác cũng nhanh ch.óng tiếp lời:

“Tôi là Tiêu Đông Ngọc. Mọi người gọi thế nào cũng được. Tôi cũng là streamer cấp ba, năm nay vừa tròn ba mươi tuổi.”

Streamer cấp ba này là một phụ nữ có gương mặt thanh tú. Cô ấy mặc đồ thể thao và giày chạy bộ tiện vận động, nhưng tóc lại b.úi gọn gàng, trên mặt đeo gọng kính đen. Nhìn qua có vẻ nghiêm túc nhưng giọng nói lại rất ôn hòa. Trang phục tuy giản dị, nhưng khí chất trên người cô ấy lại khá đặc biệt. Cảm giác cô ấy hợp với những bộ đồ công sở chỉnh tề, bước trên sàn văn phòng với đôi giày cao gót đen hơn.

Sau khi hai người nói xong, hai streamer cấp hai còn lại cũng lần lượt lên tiếng:

“Tôi cấp hai, tên Lưu Hướng Vân, năm nay hai mươi sáu tuổi. Vừa tốt nghiệp thạc sĩ, đi làm chưa lâu thì gặp tai nạn.”

“Tôi cũng cấp hai, tên Quách Văn, năm nay hai mươi. Trước khi vào phòng livestream vẫn còn là sinh viên đại học. Chị ơi, chuyện lúc trước lỡ đắc tội, sau này chị nói gì em cũng không cãi nữa đâu!”

So với phần giới thiệu do Lưu Kỳ Chí dẫn đầu hôm qua, lần này bốn người nói rõ ràng và chân thành hơn nhiều. Không còn qua loa cho có mà thực sự muốn gia nhập đội của Lộ Chiêu. Họ không ngại nói ra thông tin cá nhân để cô yên tâm chấp nhận mình.

Dù sao trước đây họ không thân thiết với nhau, luôn giữ khoảng cách cảnh giác. Thậm chí có người còn từng xung đột với Lộ Chiêu. Lúc này khó tránh khỏi lo lắng cô sẽ không cho họ đi cùng.

Cả bốn người đều hiểu rõ năng lực của mình. Với thực lực của họ, rất khó phá vòng vây thây ma bên ngoài. Chỉ khi dựa vào sức mạnh tập thể mới có cơ hội sống sót. Nhưng nếu quay lại dựa vào Lưu Kỳ Chí thì... thật lòng chẳng ai muốn.

Không chỉ vì những lời vừa nghe khiến họ cảnh giác, mà còn vì biểu hiện yếu ớt của Lưu Kỳ Chí khi đối mặt với Lộ Chiêu.

Trước mắt có một người mạnh mẽ lại thật sự từng cứu họ như Lộ Chiêu, ai còn muốn đi theo cái lão già quái gở kia chứ!

Hôm qua dù mọi người dùng đủ loại biệt danh hỗn loạn, Lộ Chiêu vẫn nhớ khá rõ. Lúc này cô đối chiếu những cái tên đó với tên thật họ vừa nói, nhưng không nhắc lại chuyện này, chỉ nhìn sang Quách Văn:

“Tôi còn chưa tới hai mươi.”

Nói xong cô nghĩ một chút rồi bổ sung:

“Tất nhiên nếu tính cả thời gian ở các thế giới phó bản thì không biết bao nhiêu tuổi rồi. Cho nên có thể tôi chỉ kém cậu vài tháng, cũng có thể tuổi tôi đủ làm tổ tiên của cậu. Cậu chọn cái nào?”

Bốn người: “...”

Họ nhìn kỹ gương mặt Lộ Chiêu.

Vừa rồi ai cũng bị thực lực và sự bình tĩnh của cô thu hút nên mặc định nghĩ cô chắc chắn không nhỏ tuổi. Giờ nhìn kỹ mới phát hiện đây vẫn là gương mặt non nớt của một cô gái trẻ. Trên mặt còn đầy collagen. Thật sự là người nhỏ tuổi nhất trong cả năm người!

Còn chuyện gọi là tổ tiên...

Khụ khụ, thôi bỏ đi.

Trong phó bản, có người sống từng ngày theo thời gian, có người dùng chức năng của phòng livestream để nhảy qua các mốc thời gian quan trọng. Rất khó tính tuổi thật. Không thể thật sự gọi nhau là “bà nội”, “ông nội”, “chú”, “cháu” để phân vai vế được. Như vậy quá loạn.

“Tôi... tôi vẫn gọi chị là Chiêu Hòa vậy.”

Gọi tổ tiên thì quá khó, nhưng gọi em gái thì Quách Văn cũng thấy da mặt mình chưa dày đến vậy. Cuối cùng chỉ có thể gọi thẳng tên của “đại lão”. Những người khác lớn tuổi hơn cậu cũng không có ý kiến gì.

Chủ đề này nhanh ch.óng trôi qua. Thấy Lộ Chiêu khá dễ nói chuyện, Tiêu Đông Ngọc chủ động hỏi:

“Chiêu Hòa, chúng ta định lên lầu sao?”

“Ừm.” Lộ Chiêu gật đầu, chỉ về phía cửa lớn tầng một. “Theo động tĩnh của đàn thây ma bên ngoài, chưa chắc bao lâu cửa kia sẽ bị tông gãy. Nhưng lớp kính bên cạnh chắc chắn không chịu nổi lâu. Tôi muốn lên lầu xem có cách rời khỏi đây không. Đúng rồi, nếu mọi người thiếu đồ ăn thì có thể vào bếp tìm thử.”

Hôm qua cô đã lấy được một ít gạo và bột mì trong một tiệm ăn nhỏ. Trong không gian lưu trữ của cô những thứ cần thiết cơ bản đều có đủ, nên cô không có ý định gom thêm nhiều.

Bốn người kia nghe xong lập tức nhìn về phía tường kính. Lúc mới vào nhà nhốt được thây ma bên ngoài, họ đã thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng chỉ cần đợi lâu không có người sống thì lũ thây ma sẽ rời đi. Họ chưa hề nghĩ đến chuyện khác.

Bây giờ nhìn lại, chẳng phải vậy sao. Số lượng thây ma bên ngoài quá đông. Dù có khả năng sau này chúng sẽ rời đi vì không tìm thấy người sống, nhưng trước đó khả năng lớn hơn là chúng sẽ đập vỡ kính rồi tràn vào!

Nghĩ đến cảnh bị vây giữa đàn thây ma lúc trước, mấy người đều rùng mình.

“Tôi chưa thiếu đồ ăn, chúng ta lên lầu ngay thôi!”

Lộ Chiêu chỉ tiện miệng nhắc vậy. Nếu họ không định tìm đồ ăn thì cũng không sao. Cô khẽ gật đầu rồi dẫn đầu lên tầng hai. Bốn người lập tức theo sát phía sau.

Tầng một thiếu đi năm người, tiếng thây ma bên ngoài tông cửa dường như càng rõ rệt hơn.

Lúc này Lưu Kỳ Chí cuối cùng cũng hồi lại chút sức. Nhưng cổ bị Lộ Chiêu bóp vẫn đau nhói, nói chuyện rất khó khăn.

Những người xung quanh nhìn thấy trên cổ ông ta có một vòng dấu tay đỏ. Một lúc sau chỗ đó đã sưng nhẹ, dần chuyển sang tím bầm, trông vô cùng đau đớn. Trong lúc lo lắng cho Lưu Kỳ Chí, họ cũng không khỏi sợ hãi Lộ Chiêu vừa ra tay khi nãy.

“Tiền bối, người phụ nữ kia dẫn bốn người kia lên lầu rồi. Không biết họ định làm gì, chúng ta có nên đi theo không?” Có người nhìn thấy động tĩnh ở cầu thang, vội hỏi.

Do cầu thang cách khá xa, Lộ Chiêu và nhóm của cô cũng không nói lớn. Tiếng thây ma gào rú và tông cửa bên ngoài lại che lấp hết, nên bên này hoàn toàn không nghe được họ nói gì.

Lưu Kỳ Chí nhìn về phía đầu cầu thang đã trống không. Dù không còn thấy bóng dáng Lộ Chiêu nữa, cổ họng và gương mặt ông ta vẫn đau nhức. Ông ta mở miệng, giọng khàn khàn:

“Không vội. Vào bếp chuyển đồ trước. Đây là tiệm cơm, hậu cần chắc chắn có thức ăn. Hôm qua mọi người đều chưa thu thập được vật tư, hôm nay vừa hay bổ sung một chút.”

Nghe vậy, mấy người kia lập tức cảm động.

Tiền bối quả nhiên nghĩ cho họ!

Họ để lại một người ở bên cạnh chăm sóc Lưu Kỳ Chí, những người còn lại lập tức chạy về phía nhà bếp tầng một. Họ cũng khá khôn ngoan. Không cất đồ vào không gian riêng mà chọn những thứ dùng được mang ra ngoài. Trước tiên để Lưu Kỳ Chí chọn những thứ ông ta muốn, phần còn lại họ mới thu lại.

Trong lúc họ đang lục soát nhà bếp, đàn thây ma bên ngoài vẫn chưa tản đi. Thậm chí vì nhìn thấy bóng người chạy qua chạy lại bên trong mà càng kích động hơn.

Còn nhóm Lộ Chiêu lúc này đã đi qua tầng hai và tầng ba, tiến về phía sân thượng trên tầng mái.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.