Phòng Livestream Năng Lượng Cao [vô Hạn] - Chương 128: Sinh Hóa Nguy Thành 17
Cập nhật lúc: 15/03/2026 19:28
Nhóm Lộ Chiêu đương nhiên không quan tâm ba người Lưu Kỳ Chí ra sao. Toàn bộ sự chú ý của họ đều dồn vào An Hạo Chí, chỉ mong anh ta nhanh ch.óng thoát hiểm.
Về phần đàn thây ma sau cánh cửa sân thượng bên kia, chúng không tạo ra mối đe dọa quá lớn với nhóm Lộ Chiêu. Chỉ cần không xuất hiện thêm một con thây ma biến dị như lúc nãy, thì với trí tuệ của lũ thây ma thường, chúng không thể nào vượt qua khoảng cách giữa hai tòa nhà để bắt được họ.
Ngay cả khi có thây ma biến dị thông minh hơn, chúng cũng cần đạo cụ để qua được khoảng cách đó, mà quá trình này cũng phải tốn thời gian. Trước khi chúng kịp qua đây, nhóm Lộ Chiêu đã rời khỏi nơi này rồi.
Nhưng đối với ba người Lưu Kỳ Chí thì hoàn toàn khác. Nguy hiểm chỉ cách họ một cánh cửa gỗ mỏng manh, mà ổ khóa lại còn bị hỏng.
Họ dĩ nhiên cũng chú ý đến động tĩnh bên nhóm Lộ Chiêu, hận không thể lập tức sang tòa nhà bên kia. Nhưng áp lực sau cánh cửa quá lớn, cánh cửa gỗ lại quá yếu. Cả ba người đều không phải kiểu có sức chiến đấu mạnh, mỗi người đều phải dốc toàn lực chống đỡ thì đàn thây ma phía sau mới tạm thời chưa thể phá cửa.
Dù vậy, cánh cửa gỗ vẫn chực chờ bị đẩy văng. Những ngón tay thây ma đã bắt đầu thò qua khe cửa. Chỉ cần một người trong ba người bất ngờ rời vị trí, lũ thây ma sẽ lập tức tràn vào như ong vỡ tổ. Nhìn động tĩnh bên Lộ Chiêu cũng biết muốn sang sân thượng bên kia không hề dễ dàng, chắc chắn phải tốn một khoảng thời gian. Nếu cứ liều chạy qua, chưa kịp sang lầu đã bị đàn thây ma nuốt chửng.
Vì vậy, dù đã lên tới sân thượng, họ cũng chỉ có thể bị kẹt sau cánh cửa, hoàn toàn không có sức mà sang phía Lộ Chiêu.
Thực ra nếu trước đó nhóm Lưu Kỳ Chí cư xử bình thường, không quá nhiều toan tính, thì nhóm Lộ Chiêu cũng không đến mức hoàn toàn mặc kệ. Không nói đến việc cứu mạng tận nơi, nhưng tìm vài thứ từ giàn rau bên cạnh để chèn sau cửa, giúp họ kéo dài thêm chút thời gian trốn chạy thì vẫn làm được.
Nhưng họ đã biết rõ Lưu Kỳ Chí có vấn đề. Hai người kia sau vụ xung đột ở tầng một vẫn không rời khỏi ông ta, vậy thì nhóm Lộ Chiêu cũng không ngu ngốc mà đi mạo hiểm. Không chủ động hại người đã là rất có nguyên tắc rồi, làm sao có thể chủ động cứu người? Với thủ đoạn của Lưu Kỳ Chí, biết đâu cứu xong, ông ta còn quay lại đẩy luôn “ân nhân” ra làm vật cản thì sao!
Lòng tốt phải đặt đúng chỗ mới gọi là lòng tốt. Nếu không thì chỉ là hành động thiếu suy nghĩ. Những người trên sân thượng bên này rõ ràng rất tỉnh táo, không ai làm chuyện bỏ công sức mà chẳng được cảm ơn như vậy. Sau khi nhận ra tình cảnh nguy hiểm của ba người kia, họ lập tức dời mắt đi, chỉ tập trung vào An Hạo Chí.
Ai ngờ tình thế tưởng như sẽ kéo dài đến khi họ xuống lầu rời đi, biến cố lại xảy ra đúng lúc này!
Gã streamer cấp một duy nhất kia có lẽ đã sụp đổ tinh thần hoàn toàn. Bị đàn thây ma uy h.i.ế.p hết lần này đến lần khác, ngay cả việc bám theo Lưu Kỳ Chí cũng không thể che giấu nỗi sợ hãi của cậu ta nữa.
Kiểu người như Lưu Kỳ Chí vốn quen tính toán. Nếu có cơ hội, ông ta chắc chắn sẽ bỏ mặc hai người kia để tự chạy trước. Lý do ông ta kiên trì đến giờ chỉ vì tính toán rằng thời gian không đủ để một mình ông ta chạy thoát. Nhưng lần này ông ta đã tính sai một điều. Người thông minh dựa vào xác suất để hành động, còn kẻ hoảng loạn chỉ làm theo bản năng.
Gã streamer cấp một này rõ ràng không suy nghĩ nhiều như Lưu Kỳ Chí. Cậu ta chỉ biết thây ma đang ngay sau cánh cửa gỗ. Lưng cậu ta dựa vào cửa, thậm chí còn cảm nhận được lực va chạm của chúng truyền qua cơ thể mình.
Chạy! Phải chạy ngay! Không chạy sẽ c.h.ế.t!
Mặt cậu ta trắng bệch, tinh thần hoảng loạn. Lực chống lên cánh cửa ngày càng yếu dần. Khi cánh cửa bắt đầu rung lắc dữ dội hơn, cậu ta đột ngột lùi lại một bước, rời khỏi vị trí.
“Mày định làm cái quái gì thế, còn không mau...”
Ngay cả Lưu Kỳ Chí lúc này cũng không giữ được bình tĩnh, lớn tiếng quát gọi cậu ta quay lại.
Nhưng gã streamer cấp một đã sợ đến mức đầu óc trống rỗng. Trong đầu chỉ còn chữ “chạy”. Cậu ta hoàn toàn không nghe thấy tiếng Lưu Kỳ Chí. Vừa rời khỏi cửa, cậu ta lập tức lao thẳng về phía mép sân thượng, mặc kệ hai người phía sau.
Cậu ta vừa chạy đi, hai người còn lại lập tức không chống nổi lực xô từ phía sau cửa. Cánh cửa gỗ mỏng manh bị tông vỡ tung, đàn thây ma đáng sợ tràn vào như nước lũ.
Trên người Lưu Kỳ Chí lập tức lóe lên một tầng ánh sáng mờ nhạt, nhưng yếu hơn rất nhiều so với lúc ở dưới phố. Rõ ràng đạo cụ phòng hộ của ông ta đã sắp cạn năng lượng, thời gian duy trì chắc chắn không còn bao lâu. Ít nhất là không đủ để ông ta chạy sang tòa nhà bên kia. Nếu không ông ta đã chạy từ lâu rồi.
Người còn lại thì t.h.ả.m hơn. Gần như chỉ trong chớp mắt, ngay cả tiếng kêu t.h.ả.m thứ hai cũng chưa kịp phát ra đã mất mạng.
Gã streamer cấp một chạy trước lúc này đã tới sát mép sân thượng. Cậu ta nhìn thấy đàn thây ma chen chúc dưới lầu, cũng nghe rõ âm thanh kinh hoàng phía sau. Tấm ván nối giữa hai tòa nhà trông vô cùng nguy hiểm, nhưng bị thây ma ép sát, cậu ta chỉ còn con đường duy nhất này.
“Đừng! Tấm ván không chịu nổi đâu!” Những người bên kia vừa thấy hành động của cậu ta liền lập tức lên tiếng ngăn cản.
An Hạo Chí gần thành công rồi, nhưng vẫn còn thiếu một chút! Tấm ván này không thể chịu nổi trọng lượng của hai người đàn ông trưởng thành!
Nhưng gã streamer kia ngay cả tiếng Lưu Kỳ Chí còn không nghe thì nói gì đến họ. Trong đầu cậu ta chỉ có đàn thây ma phía sau đang sắp đuổi kịp. Mặc kệ tiếng hét bên kia, vừa giẫm lên tấm ván cậu ta đã nín thở chạy thục mạng về phía trước.
Phải nói là cậu ta chạy khá vững. Bị dồn đến đường cùng, ngoài Lộ Chiêu ra thì chưa ai chạy nhanh và ổn định như vậy. Nếu ngay từ đầu rời khỏi Lưu Kỳ Chí để đi cùng nhóm Lộ Chiêu, có lẽ cậu ta đã có cơ hội sống sót.
Nhưng bây giờ thì đã quá muộn.
Tấm ván bắc giữa hai tòa nhà, mỗi lần chỉ chịu một người đi qua thì không có vấn đề gì. Nhưng trước đó An Hạo Chí đã suýt ngã, cú rơi rồi ôm c.h.ặ.t tấm ván đã tạo áp lực lớn lên nó. Giờ lại thêm một người đàn ông chạy nhanh trên đó. Là một tấm ván gỗ, nó đã phải gánh chịu quá nhiều so với khả năng của mình.
Đến gỗ đá cũng có giới hạn.
Và rồi… nó gãy.
“Rắc!”
Âm thanh gãy không lớn, ít nhất không to bằng tiếng gầm của đàn thây ma. Nhưng trong tai những người đang căng thẳng nhìn chằm chằm tấm ván, âm thanh đó chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai. Đặc biệt là An Hạo Chí đang bám trên ván bò về phía trước, sắc mặt lập tức thay đổi.
Chỉ có gã streamer hoảng loạn kia là không hề nhận ra, vẫn tiếp tục chạy.
Khi cậu ta chạy đến bước thứ ba, mới đi được khoảng một phần ba chiều dài tấm ván, thanh gỗ vốn đã kêu “kẽo kẹt” suốt từ nãy cuối cùng cũng không chịu nổi. Nó gãy phăng từ chính giữa.
Hai đầu tấm ván bật lên khỏi mép tường, tấm ván vỡ làm đôi rồi rơi thẳng xuống con hẻm!
Gã streamer đang chạy trên đó cũng theo hai mảnh ván rơi xuống.
Và An Hạo Chí đang ôm nửa tấm ván cũng không ngoại lệ.
“Hỏng rồi!”
Thấy tấm ván gãy, những người khác lập tức nhoài người ra mép sân thượng, lo lắng nhìn xuống.
Lộ Chiêu vốn đã đứng sát mép ván. Lúc nãy để c.h.é.m thây ma biến dị cô còn đặc biệt nghiêng nửa người ra ngoài. Lúc này, thanh trường đao trên tay cô biến mất trong nháy mắt, bị cô ném vào không gian lưu trữ. Đồng thời bàn tay duỗi thẳng ra phía trước, chộp lấy cổ áo sau của An Hạo Chí!
“A a a a!”
Cùng lúc An Hạo Chí bị kéo lại, một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên từ phía dưới. Những người trên sân thượng nhìn thấy bóng người rơi xuống lập tức bị đàn thây ma đen kịt nuốt chửng. Tiếng nhai nuốt ghê rợn vang lên ngay sau đó.
Mồ hôi lạnh trên mặt An Hạo Chí chảy ròng ròng. Có lẽ vì quá kinh hoàng nên tay chân anh ta chưa kịp phản ứng. Lúc này anh ta vẫn ôm c.h.ặ.t nửa tấm ván không buông!
Bị túm cổ áo phía sau, phần cổ áo phía trước siết c.h.ặ.t vào cổ khiến khuôn mặt vốn trắng bệch vì sợ của anh ta dần đỏ bừng. Do quần áo bị kéo ngược lên, bụng và lưng anh ta lộ ra một mảng lớn. Nhìn là biết bình thường ít tập luyện. Vì gầy nên bụng không có mỡ, nhưng cũng chẳng có cơ bụng rõ ràng.
“Cậu không định vứt cái miếng ván nát kia đi sao?”
Sức mạnh của Lộ Chiêu tuy đã được tăng cường, nhưng theo thời gian không còn bùng nổ như lúc mới dùng Đại Lực Hoàn. Bây giờ chỉ còn gấp đôi sức lực bình thường. Thêm vào đó tư thế hiện tại khó dùng lực, không tiện ném thẳng anh ta lên. Huống chi An Hạo Chí còn ôm thêm nửa tấm ván. Tấm ván đó vốn dày và còn được gia cố bằng thép phía dưới. Dù chỉ còn một nửa thì trọng lượng cũng không hề nhẹ.
Vậy mà gã này sợ đến mức quên cả buông ra, khiến cổ áo siết vào cổ họng càng lúc càng c.h.ặ.t. Lộ Chiêu thì không sao, cô chỉ sợ anh ta ngẩn người thêm một chút nữa là tự làm mình nghẹt thở.
Nghe thấy lời cô, An Hạo Chí đang ngơ ngác mới sực tỉnh, vội buông tay. Nửa tấm ván nặng nề rơi thẳng xuống, đập trúng một đám thây ma bên dưới. Không biết chúng bị thương hay c.h.ế.t ngay, nhưng mấy con đó ngã xuống liền không đứng dậy nổi, tạo ra một khoảng trống nhỏ. Chỉ là khoảng trống đó nhanh ch.óng bị những con thây ma khác lấp đầy.
Không còn vướng tấm ván, cộng thêm những người bên cạnh vội vàng chạy tới giúp, An Hạo Chí đang treo lơ lửng cuối cùng cũng được kéo lên sân thượng. Vừa chạm đất, anh ta cảm thấy toàn thân như bị rút sạch sức lực, tay chân mềm nhũn suýt ngã quỵ. May mà Lưu Hướng Vân và Quách Văn mỗi người một bên đỡ lấy.
“Nhân lúc này, chúng ta đi thôi.”
Đàn thây ma đang đổ dồn về phía tòa nhà bên kia. Chỉ cần họ giảm bớt tiếng động thì có thể từ dưới lầu tòa nhà này rời khỏi con phố. Mấy người không quan tâm đến động tĩnh bên đối diện, cũng không ngoái đầu lại, lập tức rời khỏi sân thượng rồi vội vàng đi xuống lầu.
Ở bên kia, lớp hào quang phòng hộ trên người Lưu Kỳ Chí lúc này đã yếu đến cực điểm. Không lâu sau khi nhóm Lộ Chiêu rời khỏi sân thượng, nó đột ngột chớp lên một lần.
Chưa đến một giây sau, tấm màn phòng hộ lặng lẽ biến mất...
