Phòng Livestream Năng Lượng Cao [vô Hạn] - Chương 168: Ma Vương Đương Gia 26
Cập nhật lúc: 15/03/2026 19:40
Việc đăng ký lưu trú diễn ra vô cùng thuận lợi.
Nếu không phải vì tính chất đặc thù của quân đội yêu cầu phải điều tra thông tin nhân sự chi tiết hơn, có lẽ thời gian còn ngắn hơn nữa. Chỉ cần đăng ký điện t.ử bằng thông tin cá nhân như lúc nhập học học viện Đệ Nhất là xong. May là hiện giờ Lộ Chiêu gần như đã trở thành người nổi tiếng ai cũng biết, lại có nhóm Khâu Bạch Âm đi cùng nên quá trình xác minh trở nên rất đơn giản.
Ngày đầu tiên vừa đến, cô vẫn chưa gặp được bọn Vương Lạc. Dù sao hiện tại quân đội phải luôn sẵn sàng ứng phó với kẻ địch có thể tấn công bất cứ lúc nào. Những chiến sĩ như Khâu Bạch Âm còn có thời gian nghỉ luân phiên, nhưng các cấp chỉ huy như Vương Lạc thì luôn trong trạng thái chờ lệnh, hiếm khi có thời gian rảnh ra ngoài, đương nhiên không thể tự mình tới đón Lộ Chiêu.
Phải đến một tuần sau khi tới lãnh địa quân đội, cô mới gặp được Vương Lạc. Lúc này Lộ Chiêu đã hoàn toàn hòa nhập vào lực lượng cơ giáp.
Không chỉ làm quen lại với các thành viên trong đội cơ giáp sinh học, mà ngay cả đội cơ giáp hạng nặng, những người trước đây chỉ nghe danh chứ chưa từng gặp mặt, bây giờ cứ nhắc đến tên Lộ Chiêu là lập tức giơ ngón tay cái tán thưởng.
Không còn cách nào khác. Chỉ riêng chiếc cơ giáp mà Vương Lạc tặng cô, trong toàn bộ lực lượng cơ giáp của quân đội, số người có thể khởi động thành công rồi duy trì được một thời gian chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ai làm được cũng xứng đáng được gọi là thiên tài.
Chiếc cơ giáp Lộ Chiêu đang dùng hiện nay còn được điều chỉnh sâu hơn nữa. Nhưng nó không được tinh giản cho nhẹ đi mà ngược lại còn được lắp thêm nhiều mô đun chức năng. Bộ nguồn ban đầu đã có khả năng tự tuần hoàn, chỉ cần hấp thụ năng lượng tự nhiên bên ngoài là có thể vận hành. Tuy tốc độ nạp năng lượng chậm hơn một chút, nhưng dù có bị lạc đến những hành tinh biên giới hoang vu không có khối năng lượng bổ sung, chiếc cơ giáp này cũng không bị cạn năng lượng hay hỏng hóc, vẫn có thể hoạt động bình thường.
Không chỉ hệ thống năng lượng được nâng cấp, v.ũ k.h.í và phòng ngự cũng được tăng cường. Điểm rõ rệt nhất là việc lắp thêm mô đun v.ũ k.h.í lạnh. Đó là một thanh trường đao màu đen. Khi kích hoạt, cơ giáp khổng lồ cầm thanh đao trong tay, mỗi đường c.h.é.m đơn giản cũng toát ra khí thế uy nghiêm, vô cùng oai phong. Cảm giác nó mang lại hoàn toàn khác với sự bùng nổ của v.ũ k.h.í nóng, nhưng lại khiến người ta cảm nhận rõ hơn trình độ võ thuật của người điều khiển.
Điều này khiến các chiến sĩ cơ giáp hạng nặng vốn quen sử dụng v.ũ k.h.í năng lượng cao không khỏi nhìn mà thèm. Nếu không phải tình hình hiện tại căng thẳng, không kịp đưa cơ giáp đi cải tạo rồi cho họ thích nghi với chức năng mới, thì ai cũng muốn nâng cấp như vậy.
Nhưng sau khi thêm những chức năng này, yêu cầu đối với người điều khiển cũng cao hơn rất nhiều. Ngay cả vài tiền bối khác trong đội vốn giống như Vương Lạc có thể thao tác chiếc cơ giáp này, khi nhìn thấy dữ liệu thử nghiệm cũng chỉ biết lắc đầu thở dài, chấp nhận nhận thua. Có lẽ chỉ có thể chất gần như biến thái của Lộ Chiêu mới chịu nổi. Khi tiến hành cải tạo, đội ngũ kỹ thuật thực ra cũng khá do dự. Nếu không phải thể chất của Lộ Chiêu khiến họ có lòng tin thì họ thật sự không dám chỉnh sửa mạnh tay như vậy.
Còn nguồn cảm hứng của thanh trường đao đó thực ra lại đến từ chính Lộ Chiêu. Năm đó khi cô chọn khoa Nghiên cứu phát triển, ngoài việc muốn tiếp nối tâm nguyện của cha mẹ nguyên chủ, cô còn muốn tìm vật liệu thích hợp để nâng cấp và rèn lại thanh trường đao của mình. Thanh đao đó vốn là chiến lợi phẩm cô thu được từ tay tiểu hoàng t.ử của quân địch năm xưa! Ở thời đại đó, nó đúng là thần binh lợi khí, Lộ Chiêu cũng rất quen dùng v.ũ k.h.í này. Nhưng theo thời gian, lưỡi đao khó tránh khỏi bị mài mòn, hơn nữa vật liệu và kỹ thuật rèn đúc lúc trước dần dần cũng không còn đáp ứng được nữa.
Bây giờ có cơ hội, cô đương nhiên không bỏ qua. Trong quá trình thiết kế cơ giáp sinh học, đội ngũ nghiên cứu đã thu thập rất nhiều loại vật liệu. Lộ Chiêu cũng thuận tiện thử nghiệm một chút, cuối cùng tìm được vật liệu phù hợp để hòa vào thanh trường đao đen, nung chảy thanh đao cũ rồi rèn lại lần nữa.
Nếu bây giờ đem thanh đao đó ra, e rằng chủ nhân cũ của nó nhìn cũng không nhận ra. Tổng thể màu sắc của trường đao đen vẫn giữ nguyên, nhưng trên lưỡi đao xuất hiện thêm một đường cong màu xám bạc. Nhìn thoáng qua thì không rõ, nhưng nhìn kỹ lại giống như một vòng lửa xám bạc đang cháy. Đường cong của trường đao vô cùng đẹp mắt, chuôi đao cũng được mài lại để cầm nắm thuận tay hơn. Ngay cả chiều dài thân đao cũng được điều chỉnh rất nhỏ để phù hợp hơn với Lộ Chiêu. Tổng thể trông giản dị khiêm tốn, nhưng từng chi tiết đều tinh tế. Giống như cùng là một chàng trai da ngăm, nhưng một người là kẻ thô kệch, còn một người lại là đại tướng quân.
Đặc biệt sau khi tận mắt thấy Lộ Chiêu cầm thanh trường đao đen đó lên sàn đấu đối kháng với người khác, những người trong đội thiết kế cơ giáp không kìm được nữa, trực tiếp thiết kế v.ũ k.h.í lạnh của chiếc cơ giáp cải tạo cho Lộ Chiêu theo đúng mẫu trường đao đó. Nhờ vậy Lộ Chiêu vốn đã quen dùng đao có thể thích nghi với việc điều khiển cơ giáp cực kỳ nhanh ch.óng, tiết kiệm được rất nhiều thời gian luyện tập lại từ đầu.
Khi Vương Lạc cùng mấy người đồng đội tới nơi, Lộ Chiêu vừa dẫn các tân binh của đội cơ giáp sinh học cùng các tiền bối của đội cơ giáp hạng nặng hoàn thành một trận đấu tập. Mọi người còn chưa kịp rời khỏi khoang lái thì đã thấy nhóm Vương Lạc.
Vương Lạc vừa thấy cảnh này liền bật cười, vẫy tay về phía chiếc cơ giáp khổng lồ trông vừa quen vừa lạ kia.
“Còn không ra sao?”
Khoang lái cơ giáp mở ra. Lộ Chiêu nhanh nhẹn lộn người nhảy xuống, thu hồi cơ giáp rồi bước nhanh tới bên cạnh Vương Lạc.
“Chú Vương, lâu rồi không gặp!”
“Ha ha ha, đúng vậy!” Vương Lạc nhìn cô một lượt rồi gật đầu nói. “Chú đã nghe nói cháu tới rồi nhưng tiếc là cứ bận suốt nên chưa qua được. Xem ra cháu sống khá tốt nhỉ? Chiếc cơ giáp đó cải tạo rất ổn! Khi nào chúng ta đấu một trận?”
Nghe ông nói vậy, mấy chiến sĩ đứng cạnh lập tức không chịu thua.
“Ê ê ê, Vương Lạc, cậu không thể chỉ vì được gọi một tiếng ‘chú’ mà đòi xếp trước đâu nhé, bọn tôi cũng vậy mà! Chiêu Chiêu, đấu với bọn tôi trước! Chú Vương của cháu bận lắm, cứ để ông ấy bận đi.”
“Đúng thế! Năm đó bọn tôi cũng cùng dạy dỗ học trò này, không thể nói công lao chỉ thuộc về mình cậu được.”
...
Những chiến sĩ cơ giáp khác vừa bước ra khỏi máy, nhìn thấy cảnh này đều không khỏi quay sang nhìn. Bên đội cơ giáp hạng nặng thì không sao, dù sao cũng là đồng đội đã chiến đấu cùng nhau nhiều năm, ai cũng biết tính nhau.
Nhưng bên cơ giáp sinh học đều là hậu bối, ngay cả nhóm đầu tiên đến đây cũng chưa lâu. Hơn nữa họ hầu như chỉ hợp tác với đồng đội, rất ít tiếp xúc với cấp trên như Vương Lạc. Trong mắt họ, những tiền bối như Vương Lạc phải nghiêm nghị, lạnh lùng, khó gần mới đúng. Nhưng cảnh trước mắt lại giống như... mấy ông bà già trong nhà tranh nhau bó rau đầu mùa ngoài chợ.
Khụ khụ, dĩ nhiên họ tuyệt đối không có ý nói cô Lộ của mình là bó rau non đâu!
“Mớ rau non” cô Lộ đối diện với cảnh tượng này lại vô cùng bình tĩnh. Trước khi nhập học năm đó, cô đã thấy cảnh này không dưới một lần. Thấy mấy người cãi qua cãi lại rồi định lên sàn đấu thật, ai thắng người đó quyết định, Lộ Chiêu rất quen thuộc đứng ra hòa giải. Chỉ vài câu đã tách họ ra, tiện thể hẹn luôn thời gian đấu cơ giáp với từng người.
Sau khi nói xong những chuyện này, Vương Lạc mới nhìn những người khác hỏi.
“Vừa rồi là đấu tập à? Thế nào, ai thắng ai thua?”
Bên đội cơ giáp hạng nặng lập tức có người cười nói.
“Đội trưởng Vương, trận đấu tập của bọn tôi không chú trọng chuyện đó.”
Vương Lạc nhướng mày.
“Chẳng lẽ là các anh thua nên không còn mặt mũi nói ra? Trước đó tôi đã nhắc rồi, sóng sau đẩy sóng trước, sóng trước c.h.ế.t trên bãi cát. Nếu không cố gắng thêm thì sớm muộn cũng thua thôi. Sao nào? Tôi nói sai sao?”
Bên đội cơ giáp hạng nặng lập tức bùng nổ.
“Đội trưởng Vương đừng coi thường bọn tôi, chưa biết gì đã nói bọn tôi thua? Hay là anh lên đấu với bọn tôi một trận đi, xem bọn tôi rốt cuộc có làm được gì không!”
“Đúng vậy, đội trưởng Vương, anh nói vậy không t.ử tế đâu. Anh cứ hỏi mấy cậu nhóc cô gái này xem, những tiền bối như bọn tôi có làm mất mặt không!”
...
Các tân binh bên cơ giáp sinh học cũng ngại ngùng nói.
“Đúng vậy, các tiền bối không thua. Trận đấu tập lần này của bọn cháu không phải thi đấu phân đội, mà là hợp tác cùng thắng.”
Suýt chút nữa bị chính đồng đội “ném đá”, Vương Lạc ho khan vài tiếng.
“Chẳng phải tôi không biết sao, các anh cứ nói rõ ràng là được rồi, kích động làm gì!”
Nói xong ông quay sang nhìn Lộ Chiêu.
“Chiêu Chiêu, cháu nói đi! Bọn họ tóc bạc cả rồi mà nói nửa ngày vẫn không vào trọng tâm. Chú nghe mà cứ như lọt vào sương mù, hiểu lầm cũng phải thôi.”
Nói xong ông còn chột dạ sờ đầu. Trước đây vì thói quen cá cược suốt nhiều năm nên ông luôn để đầu trọc. Nhưng sau buổi họp báo lần trước, gặp lại lão Tứ nhà họ Điền, sau khi cười đùa một trận cuối cùng ông cũng nghĩ thông suốt.
Lần này gặp lại, Lộ Chiêu phát hiện trán ông không còn bóng loáng nữa mà đã mọc một lớp tóc ngắn. Kết hợp với gương mặt ông trông khá hợp, nhan sắc dường như còn tăng lên. Quả nhiên kiểu tóc rất quan trọng.
Lộ Chiêu mỉm cười nói.
“Chúng cháu dùng hình chiếu toàn ảnh tạo ra một chiến trường ảo. Mọi người đều là đồng đội, kẻ địch dĩ nhiên là Trùng tộc. Như vậy bất kể đội nào, thắng thua cũng đều là của chung nên không thể đơn thuần phân định ai thắng ai thua. Nhưng cách này rất thuận tiện để rèn luyện sự phối hợp. Cơ giáp hạng nặng truyền thống và cơ giáp sinh học kiểu mới có ưu thế khác nhau. Trong các trận đấu tập phối hợp như thế này có thể dần dần mài giũa sự ăn ý đến mức cao nhất. Khi ra chiến trường thật, lực lượng cơ giáp chắc chắn có thể phát huy sức chiến đấu mạnh nhất.”
Vương Lạc nghe xong lập tức sáng mắt. Trong quân đội cũng có đội ngũ nghiên cứu, nhưng phần lớn nhân lực đều tập trung vào việc phát triển cơ giáp và v.ũ k.h.í.
Đặc biệt sau khi cơ giáp sinh học xuất hiện, đội nghiên cứu càng say mê loại cơ giáp mới này, luôn muốn tiếp tục đột phá nên gần như không còn nhiều nhân lực để nghiên cứu các kỹ thuật khác. Dự án mới nhất chính là kỹ thuật nhảy vọt không gian mà Lộ Chiêu mang tới. Nhưng đó đã là thành phẩm, chỉ cần tiến hành thử nghiệm thực tế.
Những điều Lộ Chiêu vừa nói, nếu thật sự có thể áp dụng cho toàn quân, biết đâu lại tạo ra kỳ tích. Bởi vì diễn tập thực địa và không gian ảo vốn vẫn có khác biệt rất lớn.
