Phòng Livestream Năng Lượng Cao [vô Hạn] - Chương 177: Căn Nhà Hoang 2 (combo 2 Trong 1)

Cập nhật lúc: 15/03/2026 21:01

Chiếc xe lừa kia trông thật khiến người ta lo lắng, cứ như chỉ cần gió thổi mạnh một chút là sẽ vỡ tung tại chỗ.

Hai con lừa kéo xe cũng gầy gò héo hon y hệt lão già kia, giống như đã rất lâu rồi chưa được ăn no. Nhìn chúng khiến người ta khó mà không nghi ngờ liệu chúng có đủ sức kéo từng ấy người hay không.

Phần được gọi là “xe” phía sau thực chất chỉ là một tấm ván gỗ lớn ghép từ những thanh gỗ dài. Giữa các khe còn lộ ra những vết nứt khá to. Ngay cả bánh xe bên dưới trông cũng không đáng tin, dù chưa chuyển động nhưng đã thấy lung lay, yếu ớt.

Thành thật mà nói, thứ này còn không ra dáng bằng chiếc xe bánh mì của họ.

Chỉ riêng việc để chiếc xe lừa này lên núi đã không dễ rồi, huống hồ còn phải chở theo bao nhiêu người và hành lý như vậy.

Thế nhưng những người có suy nghĩ này chỉ có năm người trong nhóm Lộ Chiêu.

Chủ xe lừa và nhóm năm người của Thạch Nha lại tỏ ra rất bình thường, dường như không cảm thấy chiếc xe này có gì không ổn. Họ vui vẻ chấp nhận sự sắp xếp này, còn vẫy tay gọi năm người phía sau mau ch.óng lại gần.

Nếu có chê bai thì cũng chỉ chê chiếc xe lừa này không được sang cho lắm, nhìn vừa bẩn vừa cũ.

Lộ Chiêu còn nghe thấy Thạch Nha đang trò chuyện với lão già kia:

“Lục gia, xe của bác cũng nên thay đi thôi. Nhìn mấy tấm ván này xem, thành ra bộ dạng gì rồi, trông chẳng giữ thể diện chút nào!”

Lục gia với thân hình gầy đét vuốt ve đầu con lừa, cười híp mắt nói:

“Thay chứ, thay chứ. Khi nào có người mang đến thì tôi thay. Giờ cứ dùng tạm đã, dù sao vẫn còn dùng được mà.”

Thấy mười người đã mang đồ đạc tập trung đầy đủ, Lục gia liền thúc giục họ lên xe lừa.

Đương nhiên là không có ghế ngồi thoải mái.

Mọi người chỉ có thể tùy tiện tìm một chỗ trên tấm ván rồi ngồi xổm xuống. Cho dù không chê ván bẩn thì cũng không còn cách nào khác để ngồi vì không gian quá chật.

Cũng may mọi người đều là người châu Á. Tư thế này lâu thì hơi khó chịu nhưng vẫn có thể chịu được. Nếu đổi lại là người phương Tây không quen “ngồi xổm kiểu châu Á” thì chắc sẽ còn khổ sở hơn.

Mười người chen chúc phía sau, cảm giác giống như đang bị nhồi lên một chiếc xe buýt, lại còn là loại xe buýt “mui trần”.

Tề Tiểu Lạc tay chân rất nhanh nhẹn. Có lẽ đây là kỹ năng đặc thù của dân đi làm, thường xuyên chen chúc trên xe buýt và tàu điện ngầm nên vô cùng thuần thục.

Vừa đến nơi, cậu ta đã chiếm được một vị trí khá tốt phía trong, để Lộ Chiêu ngồi vào đó. Sau đó tự mình ngồi cạnh cô, chặn bớt sự chen lấn của những người khác.

Bên cạnh cậu ta là nhóm của Thạch Nha. Cô bé và ông lão được họ vây ở giữa, nhìn qua còn có vài phần giống như đang kính trọng người già.

Người cuối cùng là thanh niên đeo khẩu trang đen.

Nếu không có người đếm số lượng thì có lẽ đã quên mất sự tồn tại của anh ta, vì vậy anh ta bị xếp ở vị trí cuối cùng.

Thanh niên này cũng không để ý. Anh ta không chủ động tranh giành vị trí, nhưng cũng không phải vì yếu thế, mà giống như khinh thường việc đó, luôn mang lại cảm giác tách biệt với xung quanh.

Chiếc xe bánh mì cứ thế được Thạch Nha đỗ lại trong thị trấn, có lẽ đã nhờ ai đó trông coi giúp. Anh ta hoàn toàn không lo sẽ có người phá khóa lái xe đi mất.

Sau khi mọi người ngồi ổn định, Lục gia ngồi vào vị trí phía trước, hô một tiếng rồi vỗ vào m.ô.n.g con lừa.

Chiếc xe lừa rách nát lập tức lộc cộc chạy về phía trước.

Đừng nhìn trang bị tồi tàn như vậy mà tốc độ lại không chậm chút nào. Chỉ nói chuyện vài câu, xe đã ra khỏi thị trấn nhỏ.

Nơi vốn đã thưa thớt người qua lại, đến lúc này càng không thấy bóng ai.

Xung quanh trở nên hoang vu hơn, ngay cả những bụi cỏ cũng mang màu úa vàng, tràn đầy vẻ tiêu điều của gió thu.

Sau khi đi qua đoạn đường chính khá bằng phẳng, xe rẽ vào một con đường nhỏ hơi hỏng. Chiếc xe lừa bắt đầu xóc nảy liên tục.

Cả nhóm không ai mở miệng phàn nàn.

Nhóm của Lộ Chiêu thì cảnh giác quan sát xung quanh, luôn chú ý sự thay đổi của môi trường.

Năm người của Thạch Nha lại vô cùng vui vẻ, liên tục nhìn đông nhìn tây. Nhưng không phải để đề phòng mà giống như trẻ con đi dã ngoại, nhìn cái gì cũng thấy thú vị.

Con đường nhỏ này đi một lúc thì bắt đầu dẫn lên đường núi.

Đường núi giống một con đường đèo quanh co, nhưng mặt đường không bằng phẳng hay sạch sẽ như đường nhựa. Đây hoàn toàn là đường đất tự nhiên, giống như do người đi nhiều nên hình thành.

Đúng như lời Lục gia nói, do trận mưa mấy ngày trước nên con đường càng trở nên lầy lội. Bùn nhão khắp nơi, bánh xe lăn qua là bùn b.ắ.n tung tóe, nhìn rất trơn trượt.

Với độ rộng của con đường này thì xe bánh mì vẫn có thể đi qua.

Nhưng với mặt đường như vậy, chỉ cần vừa lên là có thể trượt thẳng xuống chân núi.

Không lạ khi trước đó Lục gia nói xe của họ không lên được.

Theo lý mà nói, ngay cả xe lừa muốn lên cũng không dễ.

Trên tấm ván còn có mười người đang ngồi xổm, cộng thêm Lục gia là mười một người.

Chỉ dựa vào hai con lừa gầy trơ xương mà muốn leo lên con đường bùn như vậy, nghe thế nào cũng không đơn giản.

Nhưng kỳ lạ là hai con lừa này còn lợi hại hơn họ tưởng.

Chúng giống như sinh ra để đi trong bùn lầy. Nhìn thì gầy đến mức không có mấy lạng thịt, nhưng khi chạy lại nhanh đến kinh ngạc.

Ngay cả con đường nát như vậy cũng không ảnh hưởng gì đến chúng, thậm chí không hề trượt bánh lần nào.

Nếu không phải xe vẫn xóc nảy thì có lẽ sẽ tưởng đang chạy trên đường bằng phẳng.

Đi tiếp khoảng mười mấy phút, trời bắt đầu lất phất mưa phùn.

Chiếc xe lừa cũng dừng lại đúng lúc đó.

“Đến rồi, đến rồi. Đoạn đường còn lại các cậu phải tự đi bộ. Phía trước bị đá chặn rồi, xe lừa của tôi không qua được!”

Lục gia vẫn ngồi trên xe, quay đầu lại nói với mười người phía sau.

Theo hướng ông ta chỉ, mọi người nhìn thấy phía trước trên con đường núi có rất nhiều tảng đá lớn nhỏ chất đống, chặn kín lối đi. Xe lừa đúng là không thể qua được.

Nếu muốn sang bên kia thì chỉ có thể tự leo qua đống đá đó.

Nếu không phải quy tắc của phòng livestream yêu cầu phải đến căn nhà nhỏ kia thì Lộ Chiêu thật sự muốn quay đầu trở về.

Cô tôn trọng sở thích của người khác, nhưng với cá nhân cô thì cuộc sống như vậy rõ ràng không phải điều cô mong muốn.

Ngày lành không hưởng, cứ phải tự mình tìm nguy hiểm, chạy đến nơi rừng núi hoang vu này.

Đã đến đây rồi lại gặp mưa, đường bị đá chặn, lẽ ra nên quay về mới đúng.

Nhưng không.

Dù phải leo qua đống đá cũng nhất định phải đi tiếp.

Đúng là rảnh rỗi sinh chuyện.

Với phong cách của phòng livestream, trong căn nhà kia chắc chắn có điều gì đó bất thường, độ nguy hiểm cũng không nhỏ.

Dù vậy họ vẫn phải đi.

Cho dù phải leo qua đống đá, dù biết phía trước có vấn đề thì vẫn phải đi.

Lộ Chiêu ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, khẽ thở dài.

Nhóm Thạch Nha lại không nghĩ nhiều như vậy. Vừa thấy đến nơi đã vội vàng muốn xuống xe.

Nhưng Lục gia ở phía trước lập tức gõ mạnh lên tấm ván, khó chịu nói:

“Đợi đã. Phí xe còn chưa trả mà đã muốn chạy rồi sao? Nếu định đi xe miễn phí ở chỗ tôi thì đừng trách tôi không khách sáo!”

Phí xe?

Mọi người trên xe đều sững lại.

Ông lão lớn tuổi kia là người phản ứng đầu tiên.

Ông ta nở nụ cười lấy lòng, giả vờ lấy từ trong ba lô ra vài món trang sức vàng đưa qua:

“Ở đây có, ở đây có. Cái này đủ chưa?”

Tiền tệ mỗi thế giới đều khác nhau. Dù mang nhiều tiền mặt cũng không dùng được.

Nhưng trang sức vàng bạc lại là vật ngang giá phổ biến.

Đây là kinh nghiệm họ tích lũy sau khi đi qua nhiều thế giới.

Bộ trang sức vàng ông ta đưa ra có trọng lượng không nhỏ. Nếu mang đến cửa hàng bình thường đổi tiền thì ít nhất cũng được vài nghìn tệ. Nếu nơi nào hào phóng thì thậm chí có thể đổi được cả vạn tệ.

Chỉ là đi xe lừa từ thị trấn lên lưng chừng núi trong mười mấy phút thì cái giá này chắc chắn quá dư.

Nhưng Lục gia lại không thèm nhìn bộ trang sức đó.

Trên mặt ông ta không hề vui vẻ mà còn nổi giận:

“Ai cần cái thứ không ăn được này chứ? Thạch Nha, người cậu dẫn đến là kiểu gì vậy? Tôi nói cho các người biết, ai dám trốn phí xe thì hôm nay đừng mong xuống khỏi xe lừa của tôi.”

Nói xong, Lục gia l.i.ế.m môi.

Ánh mắt ông ta chậm rãi quét qua mọi người.

Nhưng chỉ nhìn năm người trong nhóm Lộ Chiêu, hoàn toàn bỏ qua nhóm Thạch Nha.

Ông ta không nhìn vào mặt họ, mà nhìn vào từng bộ phận trên cơ thể.

Ánh mắt đó không giống đang nhìn người sống, mà giống như đang quan sát gia súc.

Giống như người đi chợ mua thịt đang soi xét miếng thịt trên quầy.

Trong ánh mắt dần lộ ra vài phần tham lam.

Nhìn thế nào cũng thấy không bình thường.

Năm người trong nhóm Thạch Nha lại không có phản ứng gì.

Trên mặt họ vẫn giữ nụ cười, không chủ động nói chuyện, cũng không có ý định giúp đỡ.

Giống hệt NPC trong trò chơi đang chờ người chơi kích hoạt cốt truyện.

Lục gia dường như đã gần đến giới hạn kiên nhẫn.

Đôi mắt ông ta ngày càng đáng sợ.

Sự tham lam hiện rõ trên khuôn mặt gầy gò đó, khóe miệng gần như sắp chảy nước miếng.

Chẳng lẽ đây thật sự là một kẻ ăn thịt người?

“Bác xem cái này có được không?”

Lộ Chiêu đột nhiên đưa tay ra, đưa một thứ gì đó tới.

Ánh mắt Lục gia đang nhìn mọi người bỗng khựng lại, rồi chuyển sang nhìn chằm chằm vào Lộ Chiêu. Lúc này họ mới phát hiện động tác của ông ta có phần cứng nhắc. Ngay cả khi quay đầu cũng chậm chạp một cách kỳ lạ, giống như chỉ cần nhanh hơn một chút là sẽ phát ra tiếng xương cọ vào nhau “rắc rắc”.

Lần này ông ta chỉ liếc nhìn người nói chuyện trong chốc lát, rồi lập tức bị thứ trước mắt thu hút. Lục gia nhanh ch.óng nhận lấy thứ Lộ Chiêu đưa tới, trên mặt lập tức lộ ra vẻ mừng rỡ:

“Ái chà! Bánh kếp nhà họ Trần! Tốt quá, tôi nhớ món này bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cũng được ăn lại.”

Nói thì nói vậy, nhưng ông ta lại hoàn toàn không đưa bánh vào miệng. Ông ta nâng gói giấy lên, đưa chiếc bánh kếp sát lại gần mặt rồi hít một hơi thật sâu.

Ngay sau đó, vẻ mặt Lục gia lập tức trở nên thỏa mãn, ông ta lại hít thêm vài hơi nữa. Khuôn mặt vốn đen sạm của ông ta bỗng như có thêm chút huyết sắc, trông khỏe khoắn hơn hẳn. Ngay cả lớp da gầy gò trên mặt cũng dường như đầy đặn thêm một chút. Cho dù là tăng cân thì cũng không thể nhanh đến mức này, huống hồ ông ta còn chưa ăn miếng nào.

Người này không bình thường! Phó bản này cũng không bình thường!

Năm streamer gần như cùng lúc nảy ra suy nghĩ đó.

Khán giả trong phòng livestream cũng bị biểu hiện của Lục gia làm cho giật mình, liên tục để lại bình luận:

[Nếu không trả phí xe, ông ta sẽ ăn thịt người thật sao? Nhìn biểu hiện này tôi thấy rất có khả năng. Chẳng lẽ thế giới phó bản lần này không phải xã hội pháp trị, ăn thịt người cũng không sợ bị bắt sao?]

[Ông ta gầy quá! Sao lại có thể gầy đến mức đó? Cảm giác như nhìn thấy cả hình dạng xương trên đầu luôn rồi.]

[Lão Lục này bị ngốc sao? Số vàng kia mang đi đổi tiền thì muốn ăn bao nhiêu bánh kếp chẳng được, đúng là tự làm khổ mình.]

[Biểu cảm này giống hệt quỷ c.h.ế.t đói đầu thai. Nhưng đã thèm đến vậy sao vẫn không ăn, chỉ ngửi thôi mà cũng no được à?]

Lộ Chiêu vô tình liếc qua những bình luận đó, trong lòng chợt động, ánh mắt nhìn Lục gia cũng thêm vài phần suy nghĩ.

Lục gia dường như cảm nhận được ánh mắt của cô. Có lẽ vì chiếc bánh kếp nên ánh mắt ông ta nhìn Lộ Chiêu cũng dịu đi đôi chút, lại xen lẫn vài phần tiếc nuối. Ông ta gật đầu với cô:

“Tốt, phí xe của cô đã trả xong rồi, xuống đi.”

Thấy vậy, Tề Tiểu Lạc cũng vội vàng lấy chiếc bánh kếp vẫn chưa ăn mà mình mang theo lúc nãy đưa qua. Niềm vui trong mắt Lục gia lập tức càng rõ rệt.

“Ha ha ha, vẫn còn sao? Tốt quá, hôm nay có thể ăn cho thỏa thích rồi.”

Ông ta nhận lấy bánh kếp, thỏa mãn vỗ vỗ cái bụng gầy gò của mình, rồi cho Tề Tiểu Lạc xuống xe.

Cô bé kia cũng vội chen ra khỏi nhóm Thạch Nha, đưa bánh kếp ra. Lục gia nhận lấy như thường lệ, chỉ là lần này ngoài vui mừng ra còn có thêm chút không hài lòng, giống như đã bắt đầu chán loại “phí xe” giống nhau này, muốn nhiều hơn nữa. Nhưng ông ta vẫn buông tay cho cô bé xuống.

Ông lão đi sau cô bé. Khi vừa đối diện với đôi mắt gần như phát ra ánh xanh của Lục gia, ngón tay ông ta không kìm được mà run lên.

Những chiếc bánh kếp nguội lạnh này đã quá nhiều rồi. Liệu ông ta còn muốn nữa không?

Ông lão không dám đưa bánh ra, sợ làm đối phương nổi giận. Vì vậy ông ta lại lấy từ “ba lô” ra một phần thức ăn tươi hơn. Bánh sandwich kẹp thịt và rau, hamburger xốt, cùng đủ loại đồ ăn khác. Nhìn thế nào cũng phong phú hơn chiếc bánh kếp kia.

Nếu đã muốn đồ ăn thì đưa cái này chắc không sai chứ?

Ông ta run rẩy đưa qua.

Nhưng vẫn bị Lục gia từ chối.

Lục gia hất phăng những thứ đó đi, nheo mắt lại nói:

“Ai thèm ăn mấy thứ quỷ quái này! Ngươi! Bây giờ ta muốn…”

Ông ta nhe răng ra, giống như giây tiếp theo sẽ c.ắ.n đứt đầu ông lão vậy.

Ông lão sợ đến mức lập tức nhét chiếc bánh kếp qua.

Lời nói của Lục gia bị cắt ngang. Ông ta nhìn lại chiếc bánh kếp yêu thích của mình, cố nén cơn giận xuống. Nhưng lần này chỉ một chiếc bánh kếp cũng không khiến ông ta hài lòng lắm. Ông ta nhìn ông lão từ đầu đến chân vài lượt, giống như đã ăn sạch thịt của ông ta một lần rồi vậy.

Ông lão chịu áp lực tinh thần như thế, cả người run lên bần bật, sắc mặt dần trắng bệch. Lúc này Lục gia mới chậm rãi nhận lấy bánh kếp, cho ông ta xuống.

Nhóm Thạch Nha vẫn không có động tĩnh gì.

Vì vậy chỉ còn lại thanh niên đeo khẩu trang đen.

Anh ta chậm rãi đi từ cuối xe lên phía trước. Không nói một lời, trực tiếp đưa chiếc bánh kếp trong tay ra.

“Lại là cái này sao?” Lục gia nheo mắt nhìn phần bánh kếp đó, đưa tay nhận lấy.

Ngay khi mọi người nghĩ rằng chuyện này cuối cùng cũng kết thúc, thì ông ta vừa nhận bánh xong đã lập tức lật mặt, há miệng định c.ắ.n chàng trai kia:

“Chỉ ăn cái này thì ngán lắm, vẫn phải có chút thịt tươi mới đỡ thèm!”

Thanh niên đeo khẩu trang đen hoàn toàn không hoảng sợ như ông lão. Tay phải anh ta nắm lại, trong tay lập tức xuất hiện một con d.a.o găm, đ.â.m thẳng vào người Lục gia.

“Phập!”

Con d.a.o đ.â.m ngập vào nhưng lại không có m.á.u chảy ra.

Chàng trai này cũng không hề sợ hãi, thuận tay xoay con d.a.o trong người Lục gia một vòng rồi rút ra, chuẩn bị đ.â.m thêm nhát nữa.

Con d.a.o vừa rút ra, Lục gia lập tức rùng mình. Thấy lưỡi d.a.o sắp nhắm vào đầu mình, ông ta vội vàng lùi lại, suýt nữa ngửa người rơi khỏi xe lừa, vội kêu lên:

“Được rồi, được rồi, cậu có thể xuống rồi, phí xe của cậu tôi nhận rồi!”

Người vừa nãy còn tiếc nuối vì không thể c.ắ.n được ai là Lục gia. Bây giờ người tiếc nuối lại biến thành thanh niên đeo khẩu trang đen.

Ánh mắt dưới vành mũ của anh ta quét qua người Lục gia một lượt, rồi mới quay người nhảy xuống xe.

Chứng kiến cảnh hung tàn như vậy, nhóm Lộ Chiêu không có phản ứng gì đặc biệt còn có thể hiểu được. Dù sao họ cũng đã trải qua nhiều thế giới phó bản, đ.á.n.h nhau g.i.ế.c ch.óc là chuyện quá bình thường.

Nhưng nhóm Thạch Nha rõ ràng chỉ là những người bình thường sống trong xã hội trật tự bình thường. Vậy mà lúc này họ lại không hề tò mò hay căng thẳng chút nào. Bất kể là Lục gia muốn ăn thịt người, hay thanh niên kia tùy tay rút d.a.o đ.â.m người, trong mắt họ đều giống như chuyện bình thường.

Với năm người còn lại, Lục gia không thu thêm phí xe.

Không biết là vì nể tình quen biết, hay vì bị thanh niên cầm d.a.o dọa sợ. Ông ta nhanh ch.óng đuổi những người còn lại xuống xe. Không nói thêm câu nào, vội vã đ.á.n.h xe xuống núi, cũng không thèm ngoảnh đầu lại.

Chỉ trong chốc lát đã không còn thấy bóng dáng.

Ngay cả tiếng “lộc cộc” của con lừa chạy trên đường núi cũng biến mất.

Xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió cuốn theo những hạt mưa phùn rơi xuống xào xạc.

“Đi thôi, đi thôi!” Thạch Nha lúc này lại trở nên hoạt bát, dẫn đầu đi về phía đống đá chặn đường. “Trời âm u thế này, không biết lúc nào sẽ tối. Chúng ta đi nhanh một chút, đến căn nhà nhỏ kia là thoải mái rồi.”

“Hô hô! Cuối cùng cũng bắt đầu rồi! Mau lên mau lên, đến nơi còn có thể đốt lửa sưởi ấm. Ngày mưa thế này hơi lạnh đấy.”

Những người khác đi theo anh ta cũng trở nên vui vẻ, lần lượt mang theo hành lý đi tiếp. Trên mặt đều là niềm vui thuần túy, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi Lục gia hay thời tiết.

Chỉ có nhóm Lộ Chiêu vẫn đang suy nghĩ về tình hình trước mắt.

Ông lão vừa bị dọa đến hồn bay phách lạc nhìn thanh niên xuống xe cuối cùng. Thấy đối phương dám đ.â.m Lục gia, ông ta vô cùng kinh ngạc. Muốn lại gần bắt chuyện nhưng lại không dám, cuối cùng vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Cô bé học sinh cũng nhìn chàng trai kia thêm một cái. Dù cảm thấy đối phương rất lợi hại, thậm chí có chút liều lĩnh, nhưng vẫn giữ sự cảnh giác.

So với người đó...

Cô bé nhìn sang Lộ Chiêu và Tề Tiểu Lạc, cuối cùng vẫn lựa chọn nhích lại gần phía này vài bước.

Thấy mọi người đều chưa có động tĩnh gì, Tề Tiểu Lạc lại giống như một con thú nhỏ nhìn cô với ánh mắt đầy tin tưởng.

Lộ Chiêu bất đắc dĩ đành chủ động làm người đi trước, nhanh ch.óng đuổi kịp nhóm Thạch Nha.

Không đi thì còn biết làm sao nữa?

Có lẽ nhiệm vụ đầu tiên của phó bản lần này chính là phải đến được căn nhà nhỏ đó.

Giống như chiếc xe lừa vừa rồi.

Lão Lục đ.á.n.h xe có lẽ chính là Boss nhỏ của vòng nhiệm vụ đầu tiên. Ai không đưa ra được phí xe, cũng không có thực lực hay dũng khí đối đầu trực diện với ông ta, thì đến bước này coi như xong, căn bản không thể sống sót để tiến vào căn nhà nhỏ mở nhiệm vụ chính.

Bánh kếp chính là đạo cụ then chốt của vòng này.

Lúc đầu ở trên xe, Lộ Chiêu không nhận. Người thanh niên kia cũng không chủ động đòi.

Sau đó cô phát hiện nhóm Thạch Nha nhiều lần nhắc tới bánh kếp, còn nói về tiệm bánh lâu đời trăm năm. Lúc đó Lộ Chiêu mới nhận ra thứ này có lẽ rất quan trọng. Dù sao cũng không ai nhấn mạnh một thông tin vô nghĩa nhiều lần.

Vì vậy cô mới chủ động xin một phần.

Còn Tề Tiểu Lạc thì hoàn toàn không suy nghĩ nhiều như vậy. Cậu ta chỉ đơn giản là muốn lấy theo trực giác, tiện thể tìm cơ hội bắt chuyện làm quen.

Sau đó khi nộp phí xe, càng ở phía trước thì càng dễ vượt qua.

Càng về sau, lão Lục sẽ càng không hài lòng, càng mất kiên nhẫn, cuối cùng không nhịn được mà ra tay tấn công.

Lúc đó phải dựa vào vận may và thực lực.

Mà vận may đôi khi cũng là một loại thực lực.

Lộ Chiêu vừa âm thầm tổng kết những chuyện vừa xảy ra, vừa theo nhóm Thạch Nha leo qua đống đá chặn đường.

Những tảng đá từ vách núi trượt xuống chắn ngang con đường khiến cô nhớ đến trận lở đất đã kéo cô vào phòng livestream “Người C.h.ế.t”.

Không biết bên kia bây giờ thế nào rồi.

Nếu có thể quay về, liệu cô sẽ trở lại thời điểm trước khi xảy ra lở đất, hay sẽ là một tình huống khác?

Với thân thủ hiện tại của Lộ Chiêu, vượt qua đống đá này rất dễ dàng. Khi leo qua xong, hơi thở của cô thậm chí còn không rối loạn.

Những người khác cũng ổn.

Ngay cả ông lão trông run rẩy như sắp ngã bất cứ lúc nào cũng không bị tụt lại phía sau.

Sau khi trải qua nhiều thế giới như vậy, cho dù lần nào cũng cẩn thận dè dặt, thì ít nhiều cũng tích lũy được chút kinh nghiệm.

Ngược lại nhóm Thạch Nha trông có vẻ mệt hơn, nhịp thở gấp gáp rõ ràng hơn. Còn mồ hôi thì vì trời đang mưa phùn nên cũng không phân biệt được.

Sau khi vượt qua đống đá, con đường phía trước bình thường hơn nhiều.

Chỉ là bùn đất khá nhiều, đi phải cẩn thận, nếu trượt chân có thể rơi xuống vách núi.

Đã đến bước này, không ai dám lơ là. Mọi người cứ bước thấp bước cao tiến về phía trước.

Ngoài tiếng trò chuyện hào hứng của nhóm Thạch Nha, xung quanh hầu như không có âm thanh nào khác. Ngay cả tiếng người cũng bị bầu không khí yên tĩnh này làm cho vang vọng, nghe vô cùng trống trải.

Sau khi đi thêm khoảng nửa tiếng, ông lão và cô bé học sinh lúc đầu còn khá thoải mái, lúc này cũng bắt đầu thở dốc nhẹ. Trên mặt ửng đỏ, cơ thể nóng lên, không còn cảm thấy lạnh như lúc ngồi trên xe lừa nữa.

Nhưng quần áo đã bị mưa làm ướt, dính trên người rất khó chịu.

Bộ áo gió của Lộ Chiêu thì tốt hơn nhiều. Vừa chống nước vừa giữ ấm, thể lực của cô cũng tốt nên đi suốt quãng đường cũng không thấy mệt.

Chỉ là trên đầu, trên mặt, trên lông mi đều đọng nước mưa, tầm nhìn cũng trở nên mờ đi đôi chút.

Cho đến khi nhóm Thạch Nha đột nhiên hét lớn:

“Đến rồi!”

Mọi người mới không kìm được mà cùng thở phào.

Cuối cùng cũng đến nơi!

Đúng lúc đó, trong đầu năm streamer đồng thời vang lên giọng nói của Viên Lìa Lịa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.