Phòng Livestream Năng Lượng Cao [vô Hạn] - Chương 185: Căn Nhà Hoang 10 (combo 2 Trong 1)
Cập nhật lúc: 17/03/2026 13:01
“Ơ? Không có ai sao...”
Giọng nói đầy tiếc nuối vang lên, kèm theo tiếng đá mạnh vào cánh cửa. Hóa ra bóng dáng vừa rời đi lúc nãy lại quay trở lại để kiểm tra phía sau cửa.
Tề Tiểu Lạc ép sát vào ván giường, cảm thấy mình gần như không biết phải thở thế nào nữa. Khốn thật!
Cái thứ này còn biết chơi trò lừa người sao. Rõ ràng đã đi rồi, sao còn quay lại. Không biết mấy người vừa hét lúc nãy thế nào rồi.
Ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu, Tề Tiểu Lạc không còn tâm trí để nghĩ thêm. Bây giờ chính cậu còn chưa chắc giữ được mạng, lấy đâu ra sức mà lo cho sống c.h.ế.t của người khác.
“Lộp bộp, lộp bộp...”
Tiếng giày da nhỏ nện xuống sàn không hề đi xa, trái lại còn bắt đầu đi vòng quanh trong phòng. Sau khi kiểm tra sơ qua một lượt, đối phương lại mở tủ quần áo ra.
Trong tủ chất đống rất nhiều đồ đạc. Đương nhiên tất cả đều do Tề Tiểu Lạc nhét vào. Tuy cậu không phải kiểu người cơ bắp, nhưng cũng là một người đàn ông trưởng thành, thân hình lớn hơn mấy cô gái nhỏ nhiều. Trốn trong tủ quần áo thật sự không dễ. Chỉ cần mở cửa tủ ra là rất dễ lộ ngay. Vì vậy ngay từ đầu cậu đã loại bỏ lựa chọn này.
Nhưng không trốn vào tủ không có nghĩa là không thể bố trí thứ khác. Cậu lấy đủ loại đồ linh tinh trong không gian hệ thống nhét đầy vào tủ, kiểu nhìn vào là thấy rối mắt. Nếu thật sự có kẻ nghĩ cậu trốn trong đó thì... vừa hay. Lục soát một cái tủ như vậy rất mất thời gian, rất có thể đối phương sẽ mất kiên nhẫn mà đi tìm chỗ khác.
Chỉ tiếc lúc nãy cô bé kia bị âm thanh bên ngoài thu hút đi mất, đống bố trí trong tủ vẫn chưa có cơ hội phát huy tác dụng. Cho đến tận bây giờ...
“Xoạt!” Cửa tủ bị kéo toang.
Cùng lúc đó, đống đồ chất bên trong đổ ào xuống, phát ra hàng loạt tiếng “leng keng tùng xoảng”. Không ít món còn rơi trúng người cô bé đang lục soát. Vì dáng người quá nhỏ, vị trí đứng của cô bé thậm chí không thuận tiện để né tránh, mấy món đồ đều đập thẳng xuống đầu.
“A a a!”
Cô bé vừa nãy còn ngân nga hát vui vẻ, lúc này lập tức trở nên hung dữ, hận không thể tháo tung cái tủ ngay tại chỗ. Cô bé vừa nhảy vừa giậm chân, giẫm bẹp mấy món đồ rơi dưới đất.
Tề Tiểu Lạc: “...”
Khi nhét đồ vào, cậu chỉ nghĩ đến việc đ.á.n.h lạc hướng để đối phương lãng phí thời gian, chưa từng nghĩ có thể dùng nó để gây thương tích. Nếu biết trước... cậu đã nhét mấy món đồ cứng và sắc hơn rồi!
Thật quá đáng tiếc!
Ngoài ra, cậu còn phát hiện ra một chuyện bất ngờ. Con quỷ nhỏ này hình như có thể bị đ.á.n.h trúng! Phát hiện này khiến Tề Tiểu Lạc lập tức phấn chấn, mắt sáng lên.
Trước đó cậu cứ tưởng mấy thứ quỷ quái này giống trong truyền thuyết, chỉ có chúng hại người, còn người thì không thể chạm vào chúng. Có loại “hồn ma” sợ m.á.u ch.ó đen, có loại sợ nước tiểu đồng t.ử, nhưng cũng có loại gần như vô địch, chỉ có đạo sĩ mới trị được. Vì vậy con người chỉ có thể trốn chứ không thể phản kháng.
Nhưng bây giờ...
Nếu đồ trong tủ rơi xuống cũng có thể đập trúng nó, vậy nếu cậu ra tay, chắc cũng có tác dụng?
Nghĩ thì nghĩ vậy, chứ bảo cậu lao ra đ.á.n.h nhau ngay bây giờ thì Tề Tiểu Lạc vẫn chưa có gan đó. Dù sao cậu cũng không phải kiểu thiên về tấn công, sức chiến đấu không quá mạnh, thuộc dạng khá cân bằng. Gặp chuyện cậu sẽ không bỏ mặc đồng đội mà chạy, phối hợp chiến đấu thì hoàn toàn ổn. Nhưng bảo cậu một mình đối đầu với Boss cấp quái vật, Tề Tiểu Lạc thật sự không có tự tin.
Trong lúc cậu đang nghĩ cách thoát thân, cô bé đang nổi điên vì cái tủ bừa bộn kia cuối cùng cũng bỏ cuộc. Có vẻ cô bé thật sự phát bực với đống hỗn loạn đó, nên quay người đi về phía cửa.
Tề Tiểu Lạc nấp dưới gầm giường, tim đập thình thịch. Cậu nhìn đôi giày da nhỏ kia dần đi xa, nghe tiếng bước chân chuyển về phía cửa, cảm thấy cánh tay đang gồng sức cũng không còn đau mỏi như trước nữa. Cố thêm một chút! Chỉ cần nó đi khỏi đây là tạm thời an toàn!
Chiến thuật “tủ quần áo” quả nhiên có tác dụng! Tề Tiểu Lạc suýt nữa cảm động đến muốn khóc. Sau này trong không gian phải nhét thêm nhiều đồ dự phòng mới được. Bất kể là đồ linh tinh gì, biết đâu lúc nào lại dùng đến.
Nhưng...
Tiếng bước chân vừa sắp ra khỏi cửa bỗng nhiên dừng lại.
“Lộp bộp, lộp bộp, lộp bộp...”
Tiếng bước chân từ nhỏ đến lớn, một lần nữa quay lại trong phòng, hơn nữa còn càng lúc càng gần cậu.
Trái tim vừa mới thả lỏng của Tề Tiểu Lạc lại lập tức đập loạn. Cậu nuốt nước bọt, dán mắt nhìn ra ngoài ván giường.
Sau đó nhìn thấy đôi giày da nhỏ màu đen vừa nấp sau cửa lúc nãy đang từng bước tiến đến bên cạnh giường. Cậu thậm chí còn nhìn rõ cả vân dệt trên đôi tất trắng bên trong đôi giày da đen đó!
Không phải chứ...
“Tìm thấy bạn rồi!”
Một khuôn mặt đột nhiên xuất hiện bên ngoài ván giường. Đôi mắt đen thẫm nhìn thẳng vào gầm giường. Tề Tiểu Lạc nín thở, không dám phát ra tiếng động. Chỉ cần mình không lên tiếng thì nó sẽ không nhìn thấy mình!
Nhưng vận may của cậu dường như đã cạn vào đúng khoảnh khắc này.
Cả người cậu đang ép sát mặt dưới ván giường, mà chiếc giường đơn này lại có một khung chắn bên ngoài. Nếu chỉ nhìn từ mép giường vào thì hoàn toàn không thể thấy cậu. Nếu chỉ như vậy, đối phương chắc chắn sẽ không phát hiện ra sự tồn tại của Tề Tiểu Lạc. Người có thân hình cao lớn một chút thậm chí còn không chui vào được.
Nhưng lúc này vóc dáng nhỏ bé của cô bé lại trở thành lợi thế.
Vừa nãy vì thấp nên bị đồ trong tủ đập trúng, còn bây giờ cũng vì thấp mà khoảng không dưới gầm giường đối với cô bé không hề chật hẹp.
Cô bé không tìm thấy người nhưng cũng không rời đi, dường như đã quyết tâm với căn phòng này. Lúc nãy cảm thấy sau cửa có người nhưng lại không thấy. Sau đó đi tìm ở tủ quần áo thì bị một đống đồ kỳ quái đập vào đầu. Có lẽ cơn giận đã tích tụ đầy trong lòng. Nếu không tìm được kẻ đó ra xử lý thì cô bé sẽ không chịu rời đi.
Vì vậy dù không thấy ai, cô bé vẫn không bỏ cuộc. Nó nằm bò xuống đất, bắt đầu chui vào gầm giường, rõ ràng muốn kiểm tra xem bên trong có ai đang trốn hay không.
Trời ơi!
Tề Tiểu Lạc vừa thấy cái đầu tròn vo chui vào gầm giường là biết mình xong đời rồi.
C.h.ế.t tiệt. Không phải trẻ con rất dễ bị phân tâm sao? Cái thứ này rốt cuộc là kiểu gì vậy! Trên người cậu cũng đâu có nước ngọt, sao cứ bám theo cậu mãi không buông!
Nhưng đối phương hoàn toàn không vì sự hoảng loạn của cậu mà dừng lại. Tề Tiểu Lạc lúc chui vào còn phải uốn éo một lúc, còn cô bé thì dễ dàng hơn nhiều. Chỉ trong nháy mắt, đã có nửa người chui vào gầm giường. Tề Tiểu Lạc đang bám khung giường áp sát ván giường lập tức bị nhìn thấy rõ ràng.
“Tìm thấy bạn rồi!”
Giọng nói đó lại vang lên. Lần này không còn là hù dọa nữa. Bởi vì đôi mắt đen kịt của cô bé đang nhìn chằm chằm vào chính Tề Tiểu Lạc. Đôi mắt vốn đã đen trong ánh sáng, nhưng ở nơi tối thế này lại như phát ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, trông giống hệt quái vật ăn thịt người.
Tề Tiểu Lạc bị khuôn mặt này dọa cho một trận. Hơn nữa việc bám dưới ván giường quá lâu cũng rất tốn sức, cơ bắp cuối cùng không chịu nổi, cậu buông tay rơi xuống sàn.
Phản ứng của cậu cũng khá nhanh. Thấy cô bé định đưa tay chụp lấy mình, Tề Tiểu Lạc lập tức lăn sang một bên, lùi lại, rồi tung ra một cú đá. Đế giày in thẳng lên khuôn mặt kia.
Con quỷ nhỏ lúc nãy chỉ mải vui vì tìm thấy người, giơ tay định vỗ vai, hào hứng chào đón “bạn mới”.
Nào ngờ cuộc đời quá tàn nhẫn. Thứ chào đón nó lại là một cái chân thối, còn nhắm thẳng vào mặt mà đá!
“A!”
Một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên. Nhưng không phải từ bên ngoài nhà, mà từ cô bé bị đá trúng.
Nó lập tức phát điên. Bị đồ trong tủ đập trúng đã đủ khiến nó tức giận, bây giờ nó hận không thể xé nát Tề Tiểu Lạc. Trong bài hát thì là bạn thân, nhưng ánh mắt lúc này của nó hoàn toàn không giống đang nhìn bạn thân. Cái miệng đen ngòm đột nhiên mở to, lao tới định c.ắ.n Tề Tiểu Lạc.
Con người khi bị dồn vào đường cùng thì tiềm năng mới bộc phát. Phản ứng chiến đấu của Tề Tiểu Lạc chưa bao giờ nhanh như vậy. Trong nháy mắt cậu đã rút chân lại, tránh được kết cục bị c.ắ.n đứt chân.
Một đòn không trúng, cô bé càng tức giận hơn. Cả người nó tiếp tục chui sâu vào gầm giường, quyết tâm phải bắt bằng được cậu.
Tấm ván chắn bên cạnh giường chỉ để lại một khoảng trống nhỏ. Kiểu che chắn này khiến phần lớn gầm giường bị khuất, rất khó nhìn thấy mặt dưới ván giường chỉ bằng một cái liếc mắt. Vì vậy mới có chỗ để trốn người. Nhưng cũng vì thế, một người đàn ông to lớn như Tề Tiểu Lạc muốn chui ra cũng khá vất vả, không thể giống cô bé này chui ra chui vào nhanh như gió.
Nếu lúc này chạy ra ngoài, e rằng chưa kịp chui ra từ phía bên kia thì con quỷ nhỏ phía sau đã vỗ vào vai cậu rồi. Dù còn chưa biết bị vỗ vai sẽ xảy ra chuyện gì, Tề Tiểu Lạc cũng không định đem mạng ra thử.
Cậu co người dưới gầm giường, chuẩn bị chơi luôn trò công thủ ở đây. Cùng lắm hy sinh một bàn chân. Dù sao chỉ cần cuối cùng quay về không gian kết toán là có thể hồi phục như cũ. Chỉ cần cầm cự đến khi tiếng gà gáy vang lên là có thể sống sót!
Tưởng tượng thì đẹp, thực tế lại tàn nhẫn.
“Vãi! Vãi chưởng!”
Tề Tiểu Lạc nhìn thấy bả vai con quỷ nhỏ vặn vẹo. Cái đầu trên cổ gần như muốn rời ra, xoay mấy vòng. Tốc độ bò về phía trước đột nhiên tăng vọt. Chỉ chớp mắt đã sắp túm được chân cậu. Cảnh tượng quái dị này khiến toàn thân cậu nổi hết da gà.
Đột nhiên có một lực đè lên vai cậu.
Không phải chứ. Bị vỗ trúng rồi sao?!
Ý nghĩ này vừa lóe lên, Tề Tiểu Lạc đã cảm thấy lực trên vai không hề rời đi, trái lại còn mạnh hơn. Ngay sau đó cậu bị kéo tuột ra ngoài từ khoảng trống bên kia giường!
C.h.ế.t tiệt. Không phải chỉ có một con quỷ sao, sao còn chơi trò đ.á.n.h kẹp trước sau thế này!
Tề Tiểu Lạc tuy gan không lớn nhưng tính rất lì. Đến lúc này cậu vẫn chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Dù bị kéo ra ngoài, cậu vẫn vùng vẫy dữ dội như một con cá vừa bị kéo khỏi nước.
“Yên nào!”
Vừa nghe thấy giọng nói này, động tác của Tề Tiểu Lạc lập tức khựng lại, vẻ tuyệt vọng trên mặt trong chớp mắt biến thành niềm vui gấp đôi.
“Đại lão!”
Lúc này cậu quên bẵng phải gọi là “Tiểu Lộ”, trực tiếp gọi cái tên mà mình vẫn thầm gọi Lộ Chiêu trong lòng. Đúng vậy, người vào đúng khoảnh khắc nguy cấp kéo cậu ra khỏi gầm giường chính là Lộ Chiêu!
Thời gian quay ngược lại trước đó.
Khi con quỷ nhỏ từ tầng một đi lên tầng hai, Lộ Chiêu và Triệu Khứ Bệnh trốn trong kho chứa đồ vẫn luôn giữ im lặng, không nói lời nào.
Đợi đến khi các phòng trên tầng hai lần lượt bị mở ra, tiếng hét t.h.ả.m vang lên, Lộ Chiêu nhận ra tiếng bước chân bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Hơn nữa... không giống âm thanh của người đang chạy trốn. Ngược lại giống như con quỷ nhỏ lúc nãy đi vào kho vậy, thong thả ung dung. Đồng thời âm thanh lạ “xèn xoẹt xèn xoẹt” kia cũng biến mất.
Chuyện gì đang xảy ra?
Lộ Chiêu không phải kiểu người thích bị động. Cô luôn cảm thấy có chuyện ngoài dự đoán đã xảy ra. Nếu tiếp tục im lặng trốn ở đây, liệu sau này nguy hiểm có càng lớn hơn không?
Hơn nữa trong thế giới phó bản, hoàn thành nhiệm vụ an toàn chỉ là tiêu chuẩn cơ bản nhất, điểm nhận được cũng chỉ là điểm cơ bản. Muốn có nhiều điểm hơn thì phải tự mình chủ động tranh thủ, mức độ hoàn thành càng cao thì điểm càng nhiều.
Cô nhìn sang Triệu Khứ Bệnh. Ban đầu cô định tự mình ra ngoài, nhưng không hiểu sao vào lúc này lại hất cằm về phía anh ta.
“Lên lầu không?”
Thông thường nhiều người sẽ chọn cách an toàn hơn để bảo vệ bản thân. Một nơi ẩn náu đã bị kiểm tra qua mà vẫn an toàn như thế này chắc chắn là chỗ trú tốt nhất trong mắt nhiều người. Ai lại muốn chủ động ra ngoài chứ?
Nhưng Lộ Chiêu luôn cảm thấy Triệu Khứ Bệnh không phải kiểu người như vậy. Có khi anh ta còn thích chủ động tấn công hơn cả cô.
Quả nhiên, nghe câu hỏi của cô, đối phương không hề mắng cô điên, cũng không tỏ vẻ nghi ngờ. Anh bình tĩnh gật đầu, rồi dời đống đồ trước mặt sang một bên, dùng hành động đưa ra câu trả lời trực tiếp nhất.
Hai người cứ vậy đi thẳng lên tầng hai. Vừa lên đến nơi đã nghe thấy tiếng gào hung dữ của con quỷ nhỏ sau khi bị Tề Tiểu Lạc đá trúng. Nhờ vậy họ kịp thời cứu cậu.
Lộ Chiêu kéo Tề Tiểu Lạc ra. Ở phía bên kia chiếc giường đơn, Triệu Khứ Bệnh lại nắm lấy một cái chân đi giày da nhỏ, kéo con quỷ nhỏ từ dưới gầm giường ra ngoài từ đầu bên kia.
Tề Tiểu Lạc suýt bị vỗ vai đã được cứu. Khi nhìn rõ chuyện vừa xảy ra, cậu thật sự suýt rơi nước mắt vì xúc động.
Chỉ chậm một giây thôi!
Tốc độ của con quỷ nhỏ kia quá nhanh, chỉ cần chậm thêm một giây nữa là cậu xong đời rồi.
May quá, may quá... Quả nhiên đại lão vẫn đáng tin nhất!
Thấy Lộ Chiêu vừa buông mình ra đã lao thẳng về phía con quỷ nhỏ, chân Tề Tiểu Lạc mềm nhũn. Cậu vịn cạnh giường đứng vững, không mạo hiểm tham gia mà đứng sang một bên. Không phải cậu không muốn giúp, mà là “chiến trường” kia không phải cấp độ cậu có thể xen vào.
Động tác của Lộ Chiêu rất nhanh, mà thanh niên đeo khẩu trang kia cũng không hề chậm. Nhưng con quỷ nhỏ bị hai người vây đ.á.n.h kia trông thì gầy yếu mềm mại, tốc độ né tránh cũng không nhanh, vậy mà khả năng hồi phục lại cực kỳ mạnh. Bị đ.â.m thế nào cũng không ngã. Ngược lại cơ thể nó còn có thể vặn vẹo tùy ý, chỉ cần sơ hở một chút là nó nhắm vào vai người khác.
Tề Tiểu Lạc lo mình không biết lượng sức lao lên sẽ không giúp được gì mà còn làm vướng chân hai người kia, nên chỉ có thể đứng bên cạnh canh chừng. Ít nhất cũng có thể đề phòng những sự cố bất ngờ khác.
Cậu vẫn nhớ rất rõ. Lúc con quỷ này đứng ngoài cửa, trong các phòng khác cũng vang lên tiếng hét t.h.ả.m. Khi đó dường như nó còn gọi tên ai đó. Không biết có phải đồng bọn hay không.
Tề Tiểu Lạc đoán không sai.
Lộ Chiêu và Triệu Khứ Bệnh lúc này đúng là không cần cậu giúp. Nhịp độ chiến đấu của hai người cực nhanh. Nói thật, Lộ Chiêu cũng không ngờ thanh niên này có thể theo kịp nhịp độ của mình.
Thực ra khi mới bước vào phòng livestream, kỹ năng chiến đấu của cô chưa mạnh như vậy. Ngay cả chỉ số sức mạnh cũng chưa cao, phần lớn thời gian phải dùng cách mượn lực đ.á.n.h lực. Khi chiến đấu cũng thường chỉ đ.á.n.h bại đối phương chứ không hạ sát. Sau khi trải qua vài thế giới sau đó, cô mới dần tích lũy kinh nghiệm, thể chất cũng từ từ tăng lên.
Thanh niên tên Triệu Khứ Bệnh này lại có thiên phú chiến đấu cực kỳ xuất sắc, không hề thua kém cô. Đao của cô vừa c.h.é.m trúng con quỷ nhỏ thì d.a.o găm của anh chắc chắn cũng đ.â.m ra. Nếu không phải thể chất con quỷ này quá quái dị, bị đ.â.m thế nào cũng không c.h.ế.t, vết thương còn biến mất ngay lập tức, thì e rằng nó đã sớm gục xuống với đầy vết đao và d.a.o găm trên người.
Dù vậy hai người vẫn không dừng tay. Họ đã nhận ra, tuy những vết thương này không thể tiêu diệt nó hoàn toàn, nhưng sắc mặt của con quỷ rõ ràng ngày càng khó coi, tốc độ hồi phục cũng đang chậm lại. Có lẽ chỉ cần đạt tới một giới hạn nào đó là có thể thành công.
“Lộp bộp, lộp bộp...”
Lại có tiếng bước chân vang lên. Lần này truyền từ bên ngoài.
Chuyện gì vậy? Con quỷ nhỏ này vẫn còn trong phòng mà.
Ngoài tiếng bước chân thong thả kia ra còn có một loại âm thanh khác. Không phải tiếng kéo lê “xèn xoẹt xèn xoẹt” nữa, mà là tiếng “bụp bụp” rất nhẹ, giống như thứ gì đó mềm mềm rơi xuống đất. Nếu không nhờ cảm quan được tăng cường nhờ thể chất đặc biệt, Lộ Chiêu cũng không nghe thấy.
Ngay sau đó vài bóng người xuất hiện ở cửa phòng.
Trong đó có ba người... không, phải nói là tất cả đều rất quen.
Một người là Thư Thuần, hai người là thanh niên thân thiết với Thạch Nha, còn một cái... là con gấu bông mà lúc đầu mọi người nghi ngờ có vấn đề!
Đúng vậy.
Con gấu bông vốn ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ trong kho chứa đồ, sau đó lại biến mất kỳ lạ, lúc này đang đứng ở cửa. Nó đứng bằng chính đôi chân của mình, chứ không phải được ai cầm theo.
Ba người còn lại...
Tề Tiểu Lạc vốn định chạy tới đứng cùng họ, nhưng vừa nhìn thấy con gấu bông kia, bước chân lập tức dừng lại. Thứ này hung dữ như vậy, sao họ lại đi cùng nó?
Chính cái khựng lại đó khiến cậu nhận ra điểm bất thường.
Ba người kia hoàn toàn không còn giống người sống nữa. Sắc mặt trắng bệch, mắt đen kịt, mang theo một cảm giác quen thuộc khó tả...
“A!”
Có lẽ vì mãi không vỗ được vào vai ai, lại liên tục bị thương, con quỷ nhỏ đang bị Lộ Chiêu và Triệu Khứ Bệnh vây đ.á.n.h đột nhiên hét lên.
Ngay lập tức Tề Tiểu Lạc nhớ ra cảm giác quen thuộc kia đến từ đâu.
Con quỷ nhỏ lúc nãy bắt cậu chẳng phải cũng có đôi mắt như vậy sao?
Cơ thể phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ. Ngay khi con gấu bông vì tiếng hét của con quỷ nhỏ mà bắt đầu cử động, Tề Tiểu Lạc lao tới trước, đóng sầm cửa phòng lại, chặn thẳng ba người một gấu ở phía bên kia cánh cửa!
“Đùng đùng!”
Tiếng va cửa vang lên. Mấy kẻ bên ngoài liên tục dùng cơ thể đ.â.m vào cửa. Cái khóa trong của cánh cửa này giống như đồ trang trí, hoàn toàn không có tác dụng. Cánh cửa mỏng manh rung lên dữ dội dưới lực va chạm.
Tề Tiểu Lạc chỉ còn cách tự mình tì vào sau cửa để giữ. Nhưng đây chỉ là tạm thời. Dù sao số lượng đối phương cũng nhiều hơn cậu, e rằng không bao lâu nữa cánh cửa này sẽ vỡ tan.
Trong khi đó Lộ Chiêu và Triệu Khứ Bệnh vẫn bị con quỷ kia quấn lấy. Con quỷ nhỏ này tuy không có nhiều kỹ năng chiến đấu, nhưng khả năng hồi phục quá mạnh, cơ thể còn biến hóa linh hoạt. Chỉ cần sơ hở một chút là sẽ bị nó vỗ vai.
Cũng may Lộ Chiêu và Triệu Khứ Bệnh đều là người chiến đấu rất giỏi, nên vẫn giữ được thế cân bằng, vừa kìm chân quái vừa không bị thương.
“Rầm!”
Sau một cú tông mạnh, cánh cửa mỏng manh bị hất tung. Tề Tiểu Lạc phía sau cửa cũng bị đẩy lùi mấy bước.
Bất kể là cậu hay nhóm Lộ Chiêu đều có thể nhận ra, mấy người kia đã không còn bình thường nữa. Rõ ràng họ đã trở thành “bạn mới” của con quỷ nhỏ. Hơn nữa chính họ là những người đã phát ra tiếng hét t.h.ả.m lúc trước.
Xem ra... trong quy tắc trò chơi này còn có một cái bẫy.
Người bị vỗ vai sẽ trở thành “quỷ mới”, nhưng “quỷ cũ” thì sao? Trong quy tắc không hề nói quỷ cũ sẽ biến mất!
Điều đó có nghĩa là quỷ mới sẽ ngày càng nhiều, còn quỷ cũ vẫn tồn tại. Nếu thật sự cứ đứng yên chờ đợi, đến cuối cùng rất có thể tất cả những người khác đều biến thành quỷ, rồi cùng nhau vây công người sống cuối cùng. Càng sống sót đến cuối thì áp lực càng lớn.
Không biết những người còn lại đang ở đâu, sống hay c.h.ế.t. Nhưng Tề Tiểu Lạc cảm thấy họ chắc sẽ không chủ động chạy tới đây.
Cậu nghiến răng, dứt khoát rút một con d.a.o từ không gian ra, tự mình xông lên. Dù thế nào cũng không thể để đám người này cùng dồn về phía Lộ Chiêu. Con quỷ nhỏ chắc chắn là Boss lớn nhất rồi. Còn đám “tuyến dưới” mới biến thành này chắc vẫn có thể đối phó.
Cậu không thể giữ chân tất cả, nhưng ít nhất cũng phải giảm bớt áp lực cho nhóm Lộ Chiêu.
Tề Tiểu Lạc đã chọn sẵn góc đứng. Lát nữa chỉ cần dẫn đám người kia tới vị trí đó thì vừa có thể bảo vệ vai mình vừa có thể tấn công ra ngoài. Tất nhiên đây chỉ là tình huống lý tưởng nhất. Nếu thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn... cậu cũng đành chịu.
Dù sao lúc nãy nếu không nhờ Lộ Chiêu kéo cậu ra khỏi gầm giường trong khoảnh khắc nguy cấp thì bây giờ cậu cũng đã giống đám Thư Thuần rồi. Liều một phen cũng đáng.
Quả nhiên có người bị đòn tấn công của Tề Tiểu Lạc thu hút.
Nhưng con gấu bông kỳ quái nhất kia hoàn toàn không dừng lại vì cậu. Nó lao thẳng về phía nhóm Lộ Chiêu.
Ngay cả khi Tề Tiểu Lạc liều chịu thương tích, c.h.é.m được một nhát d.a.o lên đầu con gấu bông, cũng không làm nó đổi hướng. Con gấu bông rõ ràng nhắm thẳng vào chỗ con quỷ nhỏ, hoàn toàn không định chuyển hướng.
Tề Tiểu Lạc không còn thời gian làm gì thêm. Cậu buộc phải quay lại đối mặt với sự vây công của Thư Thuần và một nam thanh niên.
Lúc này cậu mới phát hiện trên d.a.o của mình có dính m.á.u.
Dòng m.á.u này không tươi lắm nhưng đúng là m.á.u thật!
Con gấu bông đó thật sự là một thứ “sống” sao?!
Sức chiến đấu của cậu có hạn. Phía bên này bị cậu giữ chân chỉ có Thư Thuần và một thanh niên, còn thanh niên kia vẫn đi theo con gấu bông tiến về phía nhóm Lộ Chiêu.
Ngay khi trận chiến sắp bước vào giai đoạn căng thẳng nhất
“Ò ó o!”
Tiếng gà gáy quen thuộc vang lên.
