Phòng Livestream Năng Lượng Cao [vô Hạn] - Chương 50: Bảy Ngày Thiên Tai (6)
Cập nhật lúc: 15/03/2026 19:10
Ban ngày nhiệt độ tăng rất nhanh, nhưng khi đã bắt đầu giảm thì tốc độ cũng không hề chậm.
Đến nửa đêm, trời bắt đầu mưa lâm thâm. Cái nóng khô khốc trước đó, tưởng như có thể khiến con người tự bốc cháy, giờ giống như Hỏa Diệm Sơn bị Tôn Đại Thánh dùng quạt Ba Tiêu quạt qua. Cơn mưa nhỏ rơi xuống, cái nóng dần dần tan biến. Trong phòng bắt đầu có những luồng gió mát len vào, cảm giác lập tức dễ chịu hơn hẳn.
Tuy vậy, điện, nước và khí đốt vẫn chưa được khôi phục.
Lộ Chiêu cả ngày nóng đến mức không ngủ được nên dứt khoát ngồi dậy. Cô thu dọn toàn bộ những vật dụng chứa nước sạch trong nhà rồi cất vào không gian hệ thống. Ban ngày đã dùng không ít nước, vừa rồi lại vào nhà vệ sinh tắm sơ qua, nên lượng nước còn lại chỉ khoảng một nửa. May là nước sạch có thể uống được trong không gian vẫn còn khá nhiều. Chỉ cần sáu ngày tới không ngày nào cũng nóng khủng khiếp như ngày đầu tiên thì số nước đó đủ cho cô dùng.
Những chiếc xô trống cũng không bị bỏ không. Lộ Chiêu đem chúng đặt ra sân để hứng nước mưa. Mưa nhỏ thế này dĩ nhiên không dễ hứng như mưa lớn, nhưng tích được chút nào hay chút đó. Nước này không uống được nhưng có thể dùng để dội bồn cầu, rửa tay rửa mặt. Như vậy sẽ không phải dùng đến nước sôi hay nước tinh khiết cho sinh hoạt nữa.
Tiếng mưa nhỏ rơi vào thùng vang lên những tiếng “tí tách” nhẹ nhàng. Lộ Chiêu chỉnh lại báo thức. Lần này cô đặc biệt đặt sớm hơn một chút, hẹn lúc 5 giờ rưỡi sáng. Sau đó cô nằm xuống ngủ trong tiếng mưa rơi. Tâm lý cô khá vững vàng, cái nóng kinh khủng ngày đầu tiên không làm cô sợ hãi quá mức, vượt qua rồi vẫn có thể ngủ ngon.
Nhưng đối với phần lớn người dân trong thành phố, đêm nay gần như là một đêm không ngủ. Họ chỉ chợp mắt được một lúc rồi lại giật mình tỉnh dậy. Mỗi lần tỉnh giấc đều bám vào bệ cửa sổ nhìn cơn mưa nhỏ bên ngoài, cảm nhận làn gió mát thổi vào mặt, lúc đó mới thấy mình như thật sự được sống lại. Đến tận bây giờ họ vẫn không hiểu nổi cái nóng ban ngày từ đâu mà đến, rồi vì sao lại biến mất. Nếu không nhìn thấy cây cối héo rũ ngoài cửa sổ và những chiếc xô chậu bày khắp nhà, có lẽ họ đã nghĩ tất cả chỉ là một giấc mơ.
Một đêm trôi qua, mưa dần tạnh. Chân trời bắt đầu sáng.
Khi mọi người nhìn thấy mặt trời từ từ nhô lên, treo lơ lửng trên bầu trời mà nhiệt độ xung quanh không hề tăng vọt, ngược lại còn giống tiết trời thu hơi se lạnh, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này Lộ Chiêu đang ngồi bên mép giường, ôm một tô mì bò hầm rau thơm, ăn xì xụp rất ngon lành. Trong tô mì nóng hổi còn có thêm một cây xúc xích và một quả trứng ốp la, trông khá đầy đặn. Quả trứng ốp la này thậm chí không phải làm trong bếp. Hôm qua lúc nhiệt độ cao nhất, cô đã lấy một miếng gang dùng để nướng thịt đặt cạnh cửa sổ cho nóng lên rồi đập trứng lên đó. Hiệu quả cực kỳ tốt. Trứng vừa chạm vào đã nghe tiếng “xèo xèo”, rìa còn cháy giòn vàng ruộm.
Bây giờ đã hơn 8 giờ sáng. Nhiệt độ bên ngoài không cao cũng không thấp, đúng với thời tiết mùa này. Cơn mưa đêm qua đã tạnh hẳn. Mọi thứ nhìn qua đều rất bình thường, không giống như sắp xảy ra tai họa gì.
Ăn xong tô mì gói phiên bản “luxury”, ngay cả nước dùng cô cũng uống sạch, Lộ Chiêu lại bắt đầu bận rộn. Những loại thiên tai đã biết chỉ có chừng đó. Tuy chưa biết thứ tự xảy ra, nhưng chuẩn bị tâm lý trước vẫn tốt hơn.
Thật ra trong giai đoạn chuẩn bị trước khi vào đây, cô nên kiểm tra kỹ toàn bộ đồ mình mang theo. Nhưng cái nóng ngày hôm qua ảnh hưởng quá lớn đến con người. Khi nóng đến cực điểm, đầu óc rất khó giữ bình tĩnh, cũng chẳng còn tâm trí làm việc gì khác. Cả người bồn chồn khó chịu. Lộ Chiêu có thể ở một mình mà không xảy ra vấn đề tâm lý đã là rất tốt rồi. Điều đó cũng nhờ cô chuẩn bị đầy đủ và có Dung dịch dưỡng ẩm hỗ trợ. Muốn làm nhiều hơn nữa thì thực sự không thể.
Hôm nay thời tiết mát mẻ, vừa lúc có thể làm thêm nhiều việc.
Thiên tai và nhân họa thường rất khó tránh. Trong những tình huống như vậy, phần lớn thiết bị đều sẽ tê liệt. Hơn nữa các streamer không có điện thoại hay máy tính. Vì vậy ngay từ đầu Lộ Chiêu đã thu thập khá nhiều bản đồ giấy trong trung tâm thương mại. Trên bản đồ có thể nhìn rõ toàn bộ quy hoạch đường sá của thành phố này.
Tên của thành phố này rất xa lạ. Cách phân bố địa hình cũng không giống bất kỳ thành phố nào trong ký ức của Lộ Chiêu, rõ ràng không thuộc thế giới thực. Một phía của thành phố giáp biển, gần đó lại có dãy núi. Nhưng tên núi và tên biển đều không được đ.á.n.h dấu. Thuộc tính cũng không đầy đủ. Trên bản đồ chỉ có thể dựa vào tỉ lệ để ước lượng diện tích và vị trí tương đối. Đây có lẽ là một dạng hạn chế thông tin mà phòng livestream đặt ra cho các streamer.
Ngón tay Lộ Chiêu lướt trên bản đồ, khoanh vùng toàn bộ thành phố.
Nếu nói đến các loại thiên tai có thể xảy ra thì vô số kể. Cô cũng từng nghĩ liệu có nên rời khỏi nơi này sớm để đến khu vực an toàn hơn hay không. Ví dụ tìm một vùng bình nguyên hoang vắng không có người để tránh phần lớn tai họa.
Nhưng nghĩ kỹ thì không khả thi.
Thứ nhất là thời gian không đủ. Cô cũng không có phương tiện giao thông phù hợp hay giấy tờ tùy thân. Nếu dùng cách trái phép để có được thì mấy người trước đó đã là bài học rõ ràng. Một khi bị bắt giữ thì làm gì cũng khó.
Thứ hai là Lộ Chiêu không tin phòng livestream sẽ để họ dễ dàng tránh khỏi những thử thách đã được thiết kế sẵn. Nếu cố tình né tránh từ sớm, có khi lại nhận được thử thách còn khắc nghiệt hơn, thậm chí khó hơn người khác.
Thứ ba là nếu lãng phí thời gian trên đường, tiêu hao thể lực quá nhiều, đến khi tai họa bất ngờ ập đến lại không còn sức đối phó. Chi bằng ở yên tại chỗ nghỉ ngơi thật tốt, đối mặt với thử thách bằng trạng thái tốt nhất.
Căn nhà trệt hiện tại đã là lựa chọn tốt nhất của Lộ Chiêu trong điều kiện cho phép.
Nắng nóng hạn hán đã qua. Nhìn tình hình thời tiết hiện tại, có thể tạm loại trừ khả năng mưa đá. Thành phố này cũng không phải là một ngôi làng nằm trong thung lũng. Trận mưa đêm qua rất nhỏ và thời gian ngắn, nên khả năng xảy ra lũ bùn hoặc sạt lở đất cũng không cao.
Vậy thì...
Trong đầu Lộ Chiêu xuất hiện tên của vài loại thiên tai có khả năng xảy ra nhất.
Cứ chuẩn bị cho những thứ này trước đã.
Cô xắn tay áo lên, bắt đầu bận rộn.
11 giờ 30 phút trưa, xung quanh vẫn rất yên bình.
Cư dân gần đó sau một buổi sáng cuối cùng cũng tin rằng địa ngục của ngày hôm qua đã qua rồi. Họ lần lượt bước ra khỏi nhà.
Do đợt nắng nóng bất thường hôm qua, nhiều đường dây và thiết bị điện đã bị cháy hỏng. Dù đã bắt đầu sửa chữa thì cũng không thể khôi phục ngay lập tức. Có người định đến công ty xem có cần đi làm bình thường hay không. Học sinh thì hầu như không đến trường. Cha mẹ đều giữ con ở nhà để theo dõi thêm, tránh xảy ra chuyện khi bọn trẻ đang ở bên ngoài.
Ngoài trời không còn cái nóng thiêu đốt, mọi người cũng thích ra ngoài hơn. Quan trọng nhất vẫn là mua nhu yếu phẩm. Tuy nhiên các cửa hàng tạp hóa gần đó đều không mở cửa. Không biết là chủ tiệm cố tình khóa cửa không buôn bán hay hôm qua đã rời đi nơi khác.
Ô tô và xe máy cũng giống chiếc trực thăng hôm qua, nhiều chiếc bị nắng nung đến nổ lốp hoặc hỏng hóc. Ngược lại, xe đạp của nhiều thanh niên vẫn dùng được. Chỉ có vài chiếc phơi nắng quá lâu nên lốp xe bị hỏng, vá lại là chạy tiếp được.
Vì vậy người đi bộ và người đạp xe đều lần lượt rời đi theo mục tiêu của mình. Nơi đã im lặng suốt một ngày cuối cùng cũng có thêm sinh khí.
Mấy cụ già gần đó cũng khom lưng kiểm tra luống rau trong sân, xem còn cây nào sống sót để hái ăn không. Tìm cả buổi mà chẳng thấy mầm non nào. Ngay cả lớp đất màu mỡ trước kia cũng khô cằn nứt nẻ. Trận mưa nhỏ đêm qua cũng không thể khiến nó trở lại như cũ. Mấy cụ già xót ruột đến mức cứ lẩm bẩm than thở mãi.
Sau khi quan sát lại địa hình xung quanh và sắp xếp lại vài góc trong nhà, Lộ Chiêu lấy một chiếc bánh cuộn, thêm nhân và vài nguyên liệu khác rồi cuộn lại. Cô ăn cùng nước nóng, coi như xong bữa trưa.
Bếp trong nhà không dùng được. Những thứ này đều được cô chuẩn bị từ trước. Lại có không gian bảo quản nên không lo cái nóng hôm qua làm thức ăn hỏng. Nếu không thì ngay cả món này cũng không còn.
12 giờ trưa.
Lộ Chiêu ăn xong bánh, phủi tay rồi đứng dậy khỏi ghế. Cô đang định làm việc khác thì đột nhiên cảm thấy hoa mắt. Cảm giác giống như ngồi lâu rồi đứng dậy quá nhanh, cảnh vật trước mắt chao đảo.
Nhưng cảm giác đó chỉ thoáng qua. Lộ Chiêu lập tức nhận ra vấn đề.
Không phải cô ch.óng mặt khiến mọi thứ rung lên.
Mà là mặt đất thật sự đang rung chuyển!
Động đất!
Ngày hôm nay đã trôi qua một nửa. Trận thiên tai thứ hai cuối cùng cũng xuất hiện!
Cô nhanh ch.óng mở toang cửa chính và cửa sổ, nhưng không chạy ra ngoài. Trong hai ngày qua, trên đường đến đây và cả buổi sáng nay, Lộ Chiêu đã quan sát kỹ khu vực xung quanh.
Căn nhà cô ở là nhà trệt một tầng, bên ngoài còn có sân nhỏ. Nhưng xung quanh không phải toàn nhà thấp. Nhà 3 đến 4 tầng chiếm đa số, thỉnh thoảng còn có vài tòa cao hơn. Dù vậy so với khu trung tâm thành phố đông đúc thì nơi này vẫn khá thoáng. Giữa các căn nhà đều có khoảng cách nhất định. Những căn nhà trệt như chỗ cô ở cũng không sát vách nhau, mỗi nhà đều có không gian riêng. Mật độ không quá dày đặc nên cũng có thêm một chút khoảng trống để tránh né.
Nhưng nói đến một khu đất trống thật sự an toàn thì vẫn không có. Ai biết được khi những tòa nhà cao tầng kia sụp đổ sẽ nghiêng về hướng nào.
Đừng nói nhà sẽ không đổ. Cái nóng khủng khiếp hôm qua vẫn còn in sâu trong trí nhớ. Lộ Chiêu tin rằng cường độ trận động đất hôm nay chắc chắn sẽ không yếu hơn.
Cô mở cửa chỉ để đề phòng, để sẵn một lối thoát, tránh trường hợp nhà bị kẹt kín hoàn toàn.
Chỉ vài bước chân, cô đã nhìn thấy tình hình bên ngoài.
Mặt đất rung lắc dữ dội, kéo theo các tòa nhà bắt đầu lắc lư. Những căn nhà trệt thấp tầng chưa thấy rõ lắm, nhưng các tòa nhà cao tầng phía xa thì rung lên rất rõ.
Những tòa nhà kiên cố lúc này giống như những hình nhân đặt trước cửa trung tâm thương mại. Chúng nghiêng qua nghiêng lại, lúc ngả về trước, lúc lắc ra sau. Cảnh tượng chao đảo khiến người ta lạnh sống lưng.
Đám đông vừa mới thả lỏng bên ngoài lập tức rơi vào hoảng loạn lần nữa.
Tiếng la hét, tiếng khóc, tiếng bước chân chạy loạn lập tức bùng lên khắp nơi.
