Phòng Livestream Năng Lượng Cao [vô Hạn] - Chương 54: Bảy Ngày Thiên Tai (10)

Cập nhật lúc: 15/03/2026 19:11

Lộ Chiêu lúc này thật sự muốn bật ra một câu c.h.ử.i thề.

Cái quái gì thế này, đây mà là động đất sao? Rõ ràng giống như quái vật giáng xuống trần gian thì đúng hơn!

Chưa ai từng thấy loại dư chấn nào có cường độ khủng khiếp đến mức này. Thông thường khi mặt đất nứt ra, dù không thể thẳng tắp hoàn toàn nhưng hướng nứt tổng thể vẫn sẽ giữ nguyên. Nhưng ở đây thì không. Những vết nứt cứ như đang đuổi theo con người, chẳng ai biết giây tiếp theo dưới chân mình có biến thành khoảng trống hay không.

Mặt đất không chỉ nứt với độ rộng đáng sợ mà độ sâu cũng ít nhất hơn một mét, nhìn xuống chỉ thấy một màu đen kịt. Nếu nhìn từ trên cao lúc này, cảnh tượng giống như một giọt mực rơi xuống tờ giấy, sau đó bị ai đó thổi mạnh một hơi, khiến những vệt mực đen lập tức lan ra thành vô số nhánh như cành cây. Những đường đen đó chính là vết nứt, còn tờ giấy chính là mặt đất.

Cô bé đang ngủ say vẫn được dây thừng cố định trước n.g.ự.c Lộ Chiêu để cô rảnh tay. Thấy cô gái phía sau dìu bà cụ đi rất khó khăn, Lộ Chiêu dứt khoát cõng bà cụ lên lưng, quay đầu nói với cô gái kia:

“Chạy đi, đừng dừng lại!”

Cô gái kia lúc này mặt tái mét vì sợ. Nhưng nếu bảo cô ấy bỏ mặc bà cụ thì lương tâm không cho phép. Cô ấy chạy loạng choạng một đoạn, vừa gấp gáp vừa hoảng sợ, cứ nghĩ hôm nay mình sẽ c.h.ế.t ở đây. Không ngờ lại gặp được Lộ Chiêu. Nhìn bóng lưng đang chạy phía trước, mắt cô gái lập tức đỏ lên. Cô ấy c.ắ.n môi, đưa tay lau mạnh khóe mắt rồi vội vàng chạy theo.

Không chỉ phía họ, ở những nơi khác cũng không còn sự yên bình ngắn ngủi nữa. Đám đông hoảng loạn né tránh khắp nơi. Không ai ngờ đợt dư chấn này lại khủng khiếp đến vậy, hoàn toàn vượt xa mọi hiểu biết trước đây của họ. Lúc này còn biết làm gì khác ngoài chạy trốn?

Tại trung tâm thành phố...

Nếu khu vực thưa thớt kiến trúc nơi Lộ Chiêu đang ở đã được coi là độ khó cấp cao, thì trung tâm thành phố với nhà cửa san sát lúc này chẳng khác nào một màn chơi địa ngục.

Những tòa nhà cao tầng từng phồn hoa giờ giống như món đồ chơi bị gã khổng lồ bẻ gãy, ngã đổ chồng chéo lên nhau. Có nơi vài tòa nhà cùng đổ về một hướng. Có nơi vài tòa nhà đổ vào giữa rồi mắc kẹt vào nhau giữa không trung, tạo ra một khoảng đất trống nhỏ còn nguyên vẹn ngay chính giữa. Cảnh tượng trông giống hệt đống khối gỗ xếp hình bị một đứa trẻ nghịch ngợm đẩy loạn xạ sau khi đã chán chơi.

Trên mặt đường nhựa vốn bằng phẳng giờ đầy rẫy mảnh bê tông, kính vỡ và đủ loại đồ đạc hỗn loạn. Một vài nơi còn bốc lên khói đen. Những người bị vùi dưới đống đổ nát, có người đã hôn mê, có người cố gắng giữ tỉnh táo để phát tín hiệu cầu cứu.

Tình hình của những người còn ở trên cao cũng chẳng khá hơn. Trong những tòa nhà văn phòng bị nghiêng một nửa, bàn làm việc và các vật nặng trong phòng theo trọng lực đ.â.m xuyên qua lớp kính rơi xuống đất. Cửa sổ giờ chỉ còn lại khung kim loại méo mó cùng những mảnh kính sắc nhọn. Người trong phòng cũng bị trọng lực kéo đi, cứ thế trượt dài trên sàn nhà về phía đó.

Do không kịp đề phòng, không ít người bị kính cứa rách da thịt rồi rơi xuống dưới. Người may mắn thì chỉ choáng váng. Có người thậm chí chưa kịp kêu đau đã mất mạng. Có người nghiến c.h.ặ.t răng, mặc cho kính đ.â.m vào tay vẫn cố bám c.h.ặ.t khung cửa sổ, không dám buông ra. Có người túm được đồ vật cố định trong phòng, cố gắng giữ cơ thể không bị trượt đi...

Ở những khu vực trống trải như quảng trường trung tâm hay vườn hoa, rất đông người sống sót đã tụ tập lại. Từng chiếc lều dã chiến được dựng lên. Có người ngồi trên ghế nhỏ, có người ngồi bệt xuống đất. Ánh mắt họ đầy hoảng loạn trước thiên tai nhưng vẫn cháy lên khát vọng sống.

Điểm tốt hơn một chút ở trung tâm thành phố có lẽ là công tác cứu hộ chuyên nghiệp được triển khai khá nhanh. Có người mang chăn và nước nóng tới giúp trấn an mọi người. Các đội cứu hộ cũng nhanh ch.óng tập hợp rồi tiến vào đống đổ nát để tìm kiếm người sống sót.

Vốn dĩ tình hình đã bắt đầu ổn định hơn một chút, thậm chí còn có kế hoạch điều động nhân lực sang khu vực lân cận hỗ trợ. Nhưng đúng lúc đó, đợt dư chấn đầu tiên ập đến.

Đất trời rung chuyển dữ dội. Những công trình còn sót lại lại tiếp tục rung lắc. Những tòa nhà trước đó vì mắc vào nhau nên chưa sụp hoàn toàn, lần này coi như sụp đổ hẳn, hòa vào đống phế tích bên dưới. Những người đang cố bám trụ bên trong chỉ còn biết gào thét tuyệt vọng khi bị chôn vùi trong gạch đá.

Tiếng khóc than lại vang lên khắp nơi.

Nhưng lúc này chẳng còn ai rảnh để an ủi nữa.

Những vết nứt khủng khiếp cũng xuất hiện tại đây. Khu vực của Lộ Chiêu dù sao cũng rộng rãi hơn, không phải lo đồ vật rơi từ trên xuống. Chỉ cần chú ý dưới chân là được. Nhưng trung tâm thành phố thì hoàn toàn khác.

Nhà cao quá nhiều. Trong trận động đất đầu tiên, những tòa nhà đổ sập tạo thành đống đổ nát khổng lồ, khiến mặt đất lồi lõm như những ngọn đồi nhỏ, rất khó di chuyển. Những tòa nhà chưa sập hẳn còn đáng sợ hơn, vì không biết khi nào sẽ bất ngờ đổ xuống.

Điện và nước tuy đã mất nhưng đường dây điện và ống nước ở trung tâm thành phố lại dày đặc hơn. Động đất cùng dư chấn phá hủy toàn bộ hệ thống này. Điện mất thì không còn nguy cơ bị điện giật. Nhưng trong ống nước vẫn còn nước tồn đọng, phun ra khắp nơi lại trở thành một chướng ngại khác. Tệ hơn nữa là hệ thống thoát nước ngầm bị phá hủy, đủ loại chất bẩn trào lên mặt đất, mùi hôi thối nhanh ch.óng lan ra khắp vài con phố xung quanh. May mà hôm nay thời tiết không nóng như hôm qua. Nếu không mùi này bị nhiệt độ hun lên thì còn đáng sợ hơn.

Những streamer t.ử vong còn ở lại trung tâm thành phố lúc này thật sự hối hận vô cùng. Nếu biết trước sẽ có động đất, họ đã chạy đại đến một vùng nông thôn nào đó rồi. Dù sao cũng ít nguy hiểm hơn tình hình hiện tại. Còn chuyện thật ra họ không có tiền và cũng không có thời gian để rời đi, thậm chí hôm trước còn âm thầm vui mừng vì có thể nhân lúc hỗn loạn vào siêu thị vơ vét nước đóng bình, thì bây giờ chẳng ai nhắc đến nữa.

So với người bản địa, những khách mời từ phòng livestream vẫn có chút lợi thế. Có người thể chất vốn đã tốt, lại trải qua rèn luyện ở hai thế giới trước nên phản ứng khi gặp nguy hiểm nhanh nhạy hơn người thường. Có người giống Lộ Chiêu, tích lũy được một nhóm khán giả trung thành và nhận được một vài “món quà” có hiệu quả kỳ lạ, giúp khả năng sinh tồn trước thiên tai mạnh hơn.

Cho dù không có những thứ đó, ít nhất họ cũng biết trước rằng mỗi ngày đều sẽ có tai họa xảy ra. Dù là tâm lý hay vật tư trong không gian hệ thống, họ cũng chuẩn bị tốt hơn người khác.

Nhờ vậy, trong số các streamer còn lại vẫn có vài người sống sót khá ổn. Dù hơi chật vật nhưng ít nhất chưa gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Thảm nhất chắc chắn là mấy người bị nhốt trong đồn cảnh sát.

Trong đợt nắng nóng trước đó, đã có vài người bị nhiệt độ thiêu đốt đến ngất xỉu. Nước lại cực kỳ thiếu. Đến nửa sau, họ hoàn toàn rơi vào trạng thái hôn mê sâu và sang ngày thứ hai thì không bao giờ tỉnh lại nữa.

Người duy nhất còn lại lại có vận may khá tốt. Khi tòa nhà sụp xuống, anh ta cố bò vào góc phòng giam nên may mắn sống sót. Ngay cả khi đợt dư chấn thứ hai ập đến cũng không cướp đi mạng sống của anh ta.

Thế nhưng một vết nứt mặt đất lại xuất hiện ngay chỗ anh ta đứng. Nửa thân dưới cùng hai chân đều rơi xuống khe nứt, lại bị đá kẹp c.h.ặ.t, muốn rút ra cũng không được.

Khốn nỗi ý chí sinh tồn của người này lại rất mạnh. Muốn ngất đi cũng không được, đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Ở đây vẫn chưa có đội cứu hộ nào tìm tới. Tình trạng mặt đất nứt vỡ lại cực kỳ nghiêm trọng. Anh ta còn ở tầng một, bị vùi sâu dưới đáy. Trong không gian chật hẹp đó, ngay cả không khí cũng trở nên quý giá.

Anh ta âm thầm tính toán lượng nước còn lại trong không gian hệ thống, cố nén cơn đau ở chân, sắc mặt tái xanh chờ đợi ngày hôm nay kết thúc. Nhưng tuyệt vọng vẫn đang dần lan rộng trong lòng.

Có lẽ chính anh ta cũng hiểu. Dù có kiên trì sống sót qua trận động đất này, nhưng với tình trạng hành động bị hạn chế, chân lại bị thương, còn bị chôn ở nơi không ai biết như thế này, rất có thể anh ta cũng không thể sống sót qua tai họa tiếp theo...

Dư chấn kéo dài ngắt quãng hơn mười phút mới dừng lại.

Lúc này mặt đất đã chi chít những vết nứt lớn nhỏ. Nhìn từ xa giống như lớp vỏ của một món ăn bị nướng quá lâu đến mức giòn rụm, chỉ cần dùng lực một chút là có thể vỡ vụn.

Lộ Chiêu khom người, thở dốc từng hơi. Sau khi đi vài bước cho quen lại cảm giác, cô mới ngồi bệt xuống đất, hoàn toàn không còn tâm trí để quan tâm đến hình tượng.

Cô bé đang ngủ say được cô ôm trong lòng. Bà cụ lúc nãy được cô cõng cũng được đặt ngồi sang một bên.

Dù sức lực của cô mạnh hơn nhiều cô gái cùng tuổi và cũng quen mang vác nặng, nhưng vừa cõng một người vừa ôm một đứa trẻ chạy suốt thời gian dài trong tình huống nguy hiểm như vậy, thật sự quá mệt.

Hai chân và cánh tay của cô đều đang run. Mồ hôi trên trán làm ướt tóc mai, dính c.h.ặ.t vào trán. Xem ra lần tắm gội tối qua coi như uổng phí rồi...

Cô gái chạy theo sau trông chỉ lớn hơn Lộ Chiêu một hai tuổi, mang dáng vẻ sinh viên rõ rệt, nhìn là biết chưa bước chân vào xã hội. Lúc này mặt cô ấy đỏ bừng vì vận động mạnh, nói chuyện cũng đứt quãng vì thở gấp:

“Cái đó... vừa nãy... cảm ơn cô nhé... phù...”

Bà cụ ngồi bên cạnh lại là người có trạng thái tốt nhất. Mái tóc bạc hơi rối, sắc mặt hơi nhợt nhạt nhưng không bị thương gì.

“Cô bé à, cảm ơn cháu! Cõng bà già này chạy suốt một đoạn đường dài như vậy... thật là... haizz, bà già này vô dụng quá, lại làm liên lụy các cháu.”

Cô gái trẻ kia vốn cũng không muốn làm phiền người khác, nhưng nghĩ lại vừa rồi hoàn toàn là Lộ Chiêu cõng người mà chạy. Cô ấy chỉ chạy tay không thôi đã mệt như vậy rồi, huống chi là người vừa cõng bà cụ vừa ôm đứa trẻ. Nếu lúc này cô ấy tích cực nói lời đó thì nghe có vẻ hơi quá đáng, giống như dùng công sức của người khác để tỏ ra tốt bụng. Vì vậy cô ấy chỉ nhìn bà cụ, lời định nói lại nuốt xuống.

Lộ Chiêu đương nhiên cũng không nói gì trách móc. Nếu thật sự thấy phiền thì lúc nãy cô đã không giúp.

Cô vốn tưởng cô gái kia sẽ trả lời thay, nhưng đối phương lại im lặng. Lộ Chiêu liếc nhìn cô gái một cái rồi bắt gặp ánh mắt đầy biết ơn của đối phương. Trong lòng cô lập tức hiểu ra.

Cơ thể tuy mệt rã rời, nhưng trong lòng lại có chút ấm áp.

Lộ Chiêu mỉm cười nói với bà cụ:

“Không có gì đâu bà. Kính lão là truyền thống tốt đẹp mà. Người lớn tuổi có nhiều kinh nghiệm sống, biết đâu lát nữa bọn cháu còn phải nhờ bà giúp đỡ đấy!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phòng Livestream Năng Lượng Cao [vô Hạn] - Chương 54: Chương 54: Bảy Ngày Thiên Tai (10) | MonkeyD