Phòng Livestream Năng Lượng Cao [vô Hạn] - Chương 70: Bảy Ngày Thiên Tai (26)

Cập nhật lúc: 15/03/2026 19:14

Sau khi hai bên gặp nhau, họ mới biết được những trải nghiệm riêng của nhau. Đúng lúc trên núi cũng nhận được tin. Vì chân tay chú Vương không tiện nên chú để Lộ Chiêu dẫn người xuống tiếp ứng, đưa nhóm người mới đến cùng lên núi.

Vừa đi vừa nói chuyện, nhóm Lộ Chiêu mới biết những người này đều chạy từ trung tâm thành phố tới. Nhắc đến chuyện đó, cả đám người gần như muốn rơi nước mắt ngay tại chỗ!

Ngày đầu tiên trời nắng nóng, các thiết bị trong thành phố hầu như đều tê liệt. Những con đường giao thông vốn rất thuận tiện bình thường giờ lại biến thành chướng ngại vật chặn đường. Không những không dùng được mà còn chiếm chỗ, muốn dọn đi cũng rất khó! Chỉ cần sơ suất một chút là bình xăng có thể phát nổ, tặng ngay cho bạn một “bất ngờ đỏ rực” kiểu Mario.

Ngày thứ hai xảy ra động đất, tình hình càng thê t.h.ả.m hơn. Mối đe dọa từ những tòa nhà cao tầng sụp đổ lớn hơn rất nhiều so với các dãy nhà thấp. Không biết bao nhiêu người đã bị vùi dưới đống đổ nát. Sau dư chấn lại có thêm một đợt cướp đi sinh mạng, khiến không gian sinh tồn của họ ngày càng thu hẹp.

Khó khăn lắm mới gom góp được một ít vật tư thì nhiệt độ bắt đầu giảm xuống. Nhưng ngay khi mọi người tưởng rằng tuyết sẽ rơi từ trên trời, ông trời đáng ghét này lại ném xuống một trận vòi rồng! Nhóm của Lộ Chiêu còn có hầm trú ẩn, còn nhóm người này thì t.h.ả.m rồi. Không có chỗ nào để chạy. Đống đổ nát trong thành phố vốn đã nhiều, tất cả đều bị cuốn lên trời. Thứ gì rơi trúng người là người đó “nở hoa” ngay! Nếu không phải nhóm này may mắn tìm được một góc c.h.ế.t để tránh nạn thì bây giờ e rằng đến hài cốt cũng không còn.

Dù sao thì ngay khi vòi rồng kết thúc, họ cũng nhìn rõ tình hình. Ở lại nơi đó sớm muộn gì cũng c.h.ế.t! Thay vì ngồi chờ c.h.ế.t, chi bằng ra ngoài tìm đường sống. Đúng lúc đang tìm vật tư, có người phát hiện vài dụng cụ leo núi nên nhớ tới Công viên Lăng Sơn ở ngoại ô. So với trung tâm thành phố, nơi này có ít công trình nguy hiểm hơn nhiều. Nếu khu trung tâm phồn hoa không sống nổi nữa thì có khi ông trời đang muốn họ chạy ra ngoài.

Cả nhóm bàn bạc một lúc rồi quyết định rời khỏi thành phố ngay trong đêm. Ban đầu họ cũng muốn rủ những người khác đi cùng, nhưng không phải ai cũng có quyết tâm rời bỏ nơi quen thuộc. Cuối cùng chỉ có nhóm người này đi ra.

Tại sao không có người già, phụ nữ cũng rất ít, trẻ con càng hiếm?

Rất đơn giản. Trong điều kiện không có phương tiện giao thông, việc đi bộ từ trung tâm thành phố đến Công viên Lăng Sơn không phải chuyện dễ dàng! Chưa kể bây giờ không ai dám chắc trên đường có xảy ra chuyện gì không. Lỡ vừa ra khỏi thành phố mà thiên tai lại xảy ra thì sao? Lúc đó thanh niên còn có thể chạy, còn những người khác thì làm sao? Chẳng phải giống như tự mang “đồ ăn nhanh” dâng cho T.ử thần sao? Vì vậy, những người sẵn sàng đi theo đều phải có thể lực đủ tốt.

Sau khi họ kể xong, rồi nghe lại trải nghiệm của nhóm Lộ Chiêu, cả đám suýt nữa biến thành “tinh cốt chanh” vì ghen tị. Tuy ai cũng khổ, nhưng so với trung tâm thành phố, cuộc sống ở bên ngoài này đã tốt hơn rất nhiều! May mắn là bây giờ họ đã thoát ra được rồi.

Người dẫn đầu là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, trông khá hào sảng. Ông dứt khoát nói:

“Mọi người đến đây trước, xung quanh chắc cũng quen thuộc rồi. Chúng tôi sẽ không tùy tiện can thiệp. Tóm lại có việc gì cần giúp thì cứ nói, ai cũng muốn sống sót, chỉ cần không ai cản trở ai là được.”

Lộ Chiêu không lên tiếng mà nhường lại cho chú Vương. Chú Vương cũng không từ chối, ngồi đó cười nói:

“Nói gì vậy, đều là đồng đội cả, nói gì đến sai bảo. Chắc mọi người cũng thấy rồi, ngọn núi lửa kia không biết lúc nào sẽ bùng nổ. Hiện giờ chúng tôi đang dọn dẹp cây khô dưới chân núi để tránh cháy rừng. Mọi người mới đến, uống chút nước nóng nghỉ ngơi rồi hãy đi giúp, chúng ta cùng nhau vượt qua khó khăn.”

Chú tuy lớn tuổi nhưng ngồi đó, tay chống gậy gỗ, khí thế rất vững vàng, thật sự khiến người khác không dám xem thường. Nhóm người mới đến đã đi suốt gần một ngày một đêm, vốn đã mệt mỏi rã rời. Bây giờ cầm bát nước nóng trong tay, họ xúc động đến mức muốn rơi nước mắt, còn tâm trí đâu mà gây chuyện.

Nhắc đến núi lửa phun trào, họ còn lo lắng hơn cả những người ở Công viên Lăng Sơn! Khó khăn lắm mới rời khỏi trung tâm thành phố, ai muốn c.h.ế.t ở đây chứ? Họ phải sống, hơn nữa còn phải sống thật tốt thì mới xứng với những vất vả đã trải qua.

Những người thật sự không thể cử động thì nghe lời ngồi nghỉ uống nước. Còn những thanh niên vẫn còn sức lực liền uống vài ngụm nước rồi đứng dậy:

“Không trì hoãn nữa, chúng tôi đi ngay đây! Nghỉ lúc nào cũng được, nhưng cháy rừng thì không phải chuyện nhỏ. Chú cần chúng tôi đi đâu thì cứ nói, bảo đảm làm đâu ra đó!”

Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng thái độ này đã rất tốt. Chú Vương cũng khá hài lòng, liền chỉ về phía Lộ Chiêu.

“Chuyện này mọi người cứ nghe theo bé Lộ chỉ huy là được. Con bé này giỏi lắm, mọi người đừng xem thường. Mấy ngày qua chúng tôi sống sót được nhiều người như vậy, không thể thiếu sự giúp đỡ của con bé.”

Nhóm người kia ban đầu thấy chú Vương lại để một cô gái trẻ chỉ huy thì có chút bất ngờ. Nhưng nghe đến câu sau thì không ai nói gì nữa. Họ không nghĩ chú Vương sẽ đem tính mạng mọi người ra để nâng một cô gái lên vị trí cao. Chỉ có thể nói cô gái này thật sự có năng lực nên mới được mọi người công nhận. Chẳng phải sau khi chú Vương nói xong, những người xung quanh đều tỏ vẻ đồng ý sao?

Vốn đã muốn tạo quan hệ tốt, thái độ của nhóm người mới càng thân thiện hơn. Họ chủ động đi tới trước mặt Lộ Chiêu.

“Em gái Tiểu Lộ, chú Vương đã nói vậy thì em cứ việc phân công. Cần bọn tôi làm gì cứ nói thẳng.”

Lộ Chiêu vốn không phải kiểu người chần chừ. Thấy nhóm người này cũng khá sảng khoái, cô liền khoanh vùng khu vực cho họ rồi dẫn người đi phân công công việc dọn dẹp. Đợi sắp xếp xong quay lại thì thấy chú Vương đang cười híp mắt như một con cáo già.

“Thêm người thêm sức cũng tốt. Chúng ta được yên ổn, họ cũng có việc để làm, không rảnh rỗi sinh chuyện. Bận rộn một chút là tốt.”

Quả thật đúng như vậy. Núi lửa phía xa có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Xung quanh lại có nhiều nguy cơ cần xử lý. Cộng thêm việc họ vừa đi đường dài, cả người lẫn tinh thần đều mệt mỏi. Chút sức lực cuối cùng đều dùng để nghĩ cách sống sót, làm gì còn tâm trí tranh quyền đoạt lợi. Đợi đến khi họ có thời gian nghỉ ngơi thì đã cùng những người ở đây lao động, cùng vượt qua ranh giới sinh t.ử. Khoảng cách giữa hai bên cũng được rút ngắn, hơn nữa họ cũng quen với trật tự nơi này. Khi đã hưởng lợi từ trật tự đó thì tự nhiên sẽ không phá hoại, thậm chí còn chủ động bảo vệ nó. Như vậy chẳng phải rất tốt sao?

Còn trong nhóm này có streamer nào khác hay không, Lộ Chiêu cũng không quá để tâm. Là người của thế giới phó bản hay là streamer thì cũng đâu khác gì. Bây giờ tất cả đều phải đau đầu vì chuyện sinh tồn. Nói cho cùng, những streamer trong phòng livestream t.ử vong như họ hiện giờ cũng chỉ là người bình thường. Cho dù có một vài đạo cụ hay kỹ năng đặc biệt thì qua mấy ngày trước chắc cũng tiêu hao gần hết rồi. Nếu không thì nhóm người này cũng không thê t.h.ả.m đến vậy.

Trời lạnh nên ai cũng mặc áo dài tay. Nếu không cố tình nhìn vào mặt trong cổ tay thì sẽ không phát hiện gì. Nhìn bên ngoài ai cũng giống nhau. Lộ Chiêu mặc áo khoác tay hơi bó. Chỉ cần không ai cố ý vén tay áo cô lên thì khối lập phương bên trong sẽ không bị lộ. Tuy cô không quá để tâm nhưng cũng không định chủ động nhận người “đồng nghiệp”. Dù sao ngoài là người sống sót thì họ còn là đối thủ cạnh tranh, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.

Lộ Chiêu mỉm cười với chú Vương rồi ngẩng đầu nhìn về phía ngọn núi lửa.

“Nhưng mà thời gian chuẩn bị không còn nhiều nữa rồi.”

Quả thật như vậy. Chú Vương cũng nhìn sang. Ngọn núi lửa kia... sắp bùng nổ rồi.

Bảy giờ tối.

Tính từ lúc núi lửa “sống lại” đã trôi qua tròn ba tiếng. Nhóm người mới đến cũng đã hồi phục phần nào, uống nước và ăn chút đồ lót dạ. Thấy bên Công viên Lăng Sơn quản lý vật tư rất thống nhất và phân chia công bằng, họ cũng chủ động giao nộp những vật tư mang từ trung tâm thành phố tới.

Không phải họ thật sự ngây thơ đến mức dễ dàng giao nộp vật tư như vậy. Chỉ là họ thấy những vị trí tốt trong Công viên Lăng Sơn đều đã bị người đến trước chiếm. Các điểm lánh nạn cũng đã được dựng lên. Mọi thứ rất ngăn nắp, trật tự, nhìn vào đã thấy yên tâm.

Ngay cả những người bị thương không tiện di chuyển cũng được đưa tới đây. Trong đám đông còn có không ít đứa trẻ đang tập đi tập nói! Nhìn qua là biết cuộc sống bên này khá ổn. Họ lại đang mệt mỏi, số người cũng ít hơn. Nếu không biết điều mà gây chuyện, lỡ người ta nổi giận đuổi đi thì sao?

Chi bằng thể hiện thiện chí trước. Dù sao vật tư của đối phương cũng không ít, tính ra cũng không ai thiệt. Nếu sau này thật sự phân chia không công bằng thì đợi khi hồi phục thể lực rồi tính tiếp. Vì vậy giai đoạn chuyển giao ban đầu diễn ra khá êm đẹp.

Công việc dọn dẹp dưới chân núi cũng đang tiến hành theo thứ tự. Mọi người không tập trung dọn một chỗ mà dọn theo vòng tròn từ chân núi lên trên. Như vậy nếu sau này phản ứng không kịp thì vẫn có một dải ngăn cách, tránh để lửa rừng lan lên núi.

Bảy giờ rưỡi tối.

Trời dần tối. Hôm nay trời tối có vẻ muộn hơn, ít nhất không nhanh như đợt giảm nhiệt trước đó. Nhưng khi trời vừa tối, ánh lửa đỏ phía xa càng trở nên rõ ràng.

Ngọn núi lửa kia giống như một đứa trẻ hư quen “ngày ngủ đêm bay”. Ngủ đủ một ngày cuối cùng cũng tỉnh dậy. Nó từ từ mở mắt, vươn vai, ngáp một cái thật dài rồi bất ngờ bật dậy.

“Uỳnh!”

Những người luôn theo dõi phía xa lập tức nhìn thấy miệng núi lửa vốn đang sục sôi bỗng giống như có người đốt pháo hoa. Vô số tia lửa b.ắ.n thẳng lên trời.

Cảnh tượng giống như cột sáng thần tiên giáng xuống trong truyện thần thoại, lại giống như dải ánh sáng trong phim khoa học viễn tưởng. Tóm lại, luồng sáng đỏ rực từ miệng núi lửa lao thẳng lên bầu trời, chiếu sáng cả một vùng rộng lớn, khiến người ta gần như không thể nhìn thẳng.

Tất cả chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Giây tiếp theo, dòng nham thạch phun trào cuồn cuộn tràn ra khỏi miệng núi lửa, mang theo sức mạnh nghiền nát mọi thứ trên đường đi.

Tốc độ nhanh đến mức khiến người ta không kịp phản ứng. Dường như chỉ trong chớp mắt, cả một vùng đất rộng lớn đã bị nham thạch nuốt chửng, đến một tiếng kêu t.h.ả.m thiết cũng không kịp vang lên.

Núi lửa đã bùng nổ!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.