Phòng Livestream Năng Lượng Cao [vô Hạn] - Chương 73: Bảy Ngày Thiên Tai (29)

Cập nhật lúc: 15/03/2026 19:14

Lộ Chiêu dĩ nhiên cũng muốn làm gì đó. Nhưng trong tình huống này, có lẽ chỉ có Đấng cứu thế mới có thể cứu vãn tất cả. Sức người đơn độc căn bản không thể chống lại sức mạnh đảo lộn của tự nhiên. Cô chỉ có thể lặng lẽ đứng cạnh những người già này, cẩn thận quan sát, đề phòng có ai vì quá kích động mà xảy ra chuyện thì còn kịp đỡ lấy.

Chú Vương kiên cường hơn tưởng tượng. Chú chỉ cho phép bản thân yếu lòng trong chốc lát rồi nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh, bắt đầu suy nghĩ việc tiếp theo. Chú nhìn màn mưa ngoài kia, lại thấy Lộ Chiêu đứng bên cạnh, liền mỉm cười nhẹ, vẫy tay gọi cô gái nhỏ lại gần. Lộ Chiêu cũng không từ chối, bước đến bên vị tiền bối đáng kính:

“Chú Vương?”

Chú Vương chỉ tay ra cơn mưa bên ngoài: “Cháu thấy thế nào? Chú cứ có cảm giác chuyện này vẫn chưa kết thúc đâu... Cháu nghĩ xem, chúng ta có nên chuẩn bị thêm gì không?”

Chú cũng không nói rõ phải chuẩn bị cái gì. Chỉ là cứ để mọi người rảnh rỗi thế này thì tâm trạng u uất rất khó giải tỏa. Người biết tự điều chỉnh cảm xúc thì không sao, nhưng nếu những người khó kiểm soát cảm xúc tụ lại một chỗ thì e rằng sẽ xảy ra chuyện. Đặc biệt là mấy cậu thanh niên, khả năng gây rối cũng không nhỏ. Dù chỉ vì lý do đó, cũng phải tìm việc gì đó cho họ làm.

Chú vốn chỉ hỏi vu vơ, nhưng Lộ Chiêu lại nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi đưa ra câu trả lời:

“Nếu là cháu, cháu nghĩ chúng ta nên thu thập thêm nguyên liệu để làm vài con thuyền. Nếu không biết đóng thuyền thì cũng có thể buộc lại thành bè gỗ. Cơn mưa này quá lớn, cháu không chắc có xảy ra lũ lụt hay không. Nếu thật sự có, những thứ chuẩn bị bây giờ có thể trở thành thuyền cứu mạng. Còn nếu không có thì cũng không sao, lúc đó tháo ra làm mái che lán trại cũng rất chắc chắn.”

Chú Vương nghe xong liền sững lại. Tâm trí vốn chỉ định tìm việc cho mọi người làm lập tức bị ý nghĩ này thu hút, chú vội hỏi:

“Sao cháu lại nghĩ đến chuyện lũ lụt?”

“Cháu cũng chỉ đoán thôi,” Lộ Chiêu nói. “Từ ngày đầu tiên nắng nóng bùng phát đến nay đã là ngày thứ sáu, ngày mai là ngày thứ bảy. Giống như chú từng nói trước đây, mấy ngày qua mỗi ngày đều xảy ra một chuyện kỳ lạ, ngày mai có lẽ cũng không ngoại lệ.”

Cô dừng lại một chút rồi tiếp tục:

“Nói đến con số bảy, điều đầu tiên cháu nghĩ tới là bảy ngày Sáng thế của Thiên Chúa. Mà thứ Thiên Chúa dùng để hủy diệt thế giới lại là một trận đại hồng thủy. Trong truyền thuyết, chỉ có lên tàu Noah mới có thể vượt qua t.a.i n.ạ.n đó. Cháu nghĩ, chúng ta có lẽ cũng cần một ‘con tàu Noah’ của riêng mình.”

Chuyện thiên tai xảy ra mỗi ngày đã được chú Vương nói rõ, nên Lộ Chiêu cũng không còn lo vi phạm quy tắc của hệ thống nữa. Ngày mai đúng là ngày thứ bảy. Còn mỗi ngày sẽ xảy ra thiên tai gì thì ngay cả Lộ Chiêu cũng không được phòng livestream tiết lộ trước, nên nói ra những suy đoán này cũng không có vấn đề gì. Dĩ nhiên, nếu không phải chú Vương nói trước, cô tuyệt đối sẽ không chủ động nhắc đến quy luật như vậy.

Chú Vương nghe xong, thấy cách nói này vừa huyền bí lại vừa có chút hợp lý kỳ lạ. Cũng đúng, những chuyện xảy ra mấy ngày qua, chuyện nào nằm trong lẽ thường đâu? Biết đâu thật sự sẽ có một trận đại hồng thủy hủy diệt thế giới!

“Vậy thì làm!” Chú lập tức quyết định. “Đóng thuyền! Mấy ông già chúng tôi tuy không phải chuyên gia, nhưng cấu trúc cơ bản vẫn tính toán được. Thuyền thì không có bản vẽ và linh kiện nên rất khó đóng, chỉ c.ầ.n s.ai lệch một chút thì đừng nói chở người, có khi vừa thả xuống đã chìm. Nhưng bè gỗ thì đơn giản, chúng tôi đều biết làm! Có còn hơn không.”

Lộ Chiêu không ngờ chú Vương lại đồng ý nhanh như vậy, nghe xong liền nói:

“Nguyên liệu thì dễ, cây cối trong Công viên Lăng Sơn có thể dùng được, mấy dụng cụ nhỏ chúng ta mang theo cũng khá sắc. Nhưng mà...”

Cô chỉ tay ra màn mưa bên ngoài.

“Cơn mưa này thực sự không tiện ra ngoài. Cháu sợ nếu chờ quá lâu, cây cối bên ngoài đều bị phá hỏng, đến lúc ra ngoài được thì lại không đủ nguyên liệu làm bè.”

Tính ăn mòn của cơn mưa này quá mạnh. Nếu cứ chờ thế này, cây cối bên ngoài e là bị ăn mòn hết, còn dùng sao được?

“Phải ra ngoài,” chú Vương vuốt chòm râu rung rung. “Cháu đợi chút, chú đi gọi người.”

Chú xoay người rời đi một lát rồi dẫn theo khá nhiều thanh niên quay lại. Mọi người đều đã biết tình hình nghiêm trọng, không ai thoái thác nhiệm vụ lần này. Ai cũng muốn nhanh ch.óng ra ngoài tìm đủ nguyên liệu để chuẩn bị cho thiên tai có thể xảy ra ngày mai. Nhưng đi thế nào thì phải bàn bạc kỹ.

Mỗi người đưa ra một ý kiến. Cuối cùng họ thống nhất một kế hoạch sơ bộ. Trong điểm lánh nạn có khá nhiều tấm ván và phiến đá tháo dỡ từ các công trình của Công viên Lăng Sơn, đều khá dày. Khi dọn dẹp họ đã vất vả khiêng về đây để sau này xây dựng điểm lánh nạn. Bây giờ mọi người chuẩn bị chia thành từng nhóm ra ngoài. Người bên ngoài giơ tấm ván lên che mưa axit trên đầu, người ở giữa phụ trách vận chuyển gỗ. Chỉ cần hành động nhanh thì chắc chắn sẽ không trở về tay trắng.

Còn phần chân cũng phải quấn thêm nhiều lớp. Bên ngoài đã có không ít nước đọng. Nếu đế giày bình thường giẫm lên, e rằng sẽ bị ăn mòn thủng thành “giày điều hòa”. Có thêm mấy lớp bảo vệ bên ngoài sẽ an toàn hơn nhiều. Tạm thời họ cũng chỉ có thể thử cách này.

Những người khác trong điểm lánh nạn cũng biết kế hoạch này. Trong chốc lát, mọi người không còn tâm trí đâu mà bi lụy vì tương lai mờ mịt nữa. Ai nấy đều hành động, chuẩn bị đồ cho đội ra ngoài c.h.ặ.t gỗ.

Lộ Chiêu vốn định sử dụng “Viên t.h.u.ố.c Đại lực” rồi gia nhập đội ngũ, nhưng cuối cùng vẫn bị mọi người ngăn lại. Thanh niên trong nhóm họ vốn đã không ít, sau khi có thêm nhóm từ trung tâm thành phố chạy tới thì sức lao động tăng thêm mấy chục người. Lúc này đồ bảo vệ không nhiều, chỉ đủ cho vài đội ra ngoài. Đám đàn ông khỏe mạnh sao có thể để một cô gái nhỏ vác ván xông vào mưa? Đây không phải phân biệt giới tính, chỉ là sự bảo vệ và quan tâm trước đại nạn mà thôi.

Lộ Chiêu không phải người quá cố chấp nên cũng không kiên trì nữa. Dù sao nếu sau này có ai không chịu nổi mà rút lui thì cô thay thế cũng được.

Một nhóm đàn ông quấn quần áo kín mít để da không bị lộ ra, sau đó đội những tấm ván dày lao vào màn mưa. Chân họ quấn đủ thứ đồ, tròn ụ như ủng, trông chẳng đẹp trai hay phong độ chút nào. Nhưng lúc này chẳng ai cười nhạo họ, mọi người chỉ lo lắng cho sự an toàn của cả nhóm.

May mắn là phương pháp này thật sự có hiệu quả. Một lúc sau, nhóm thử nghiệm đầu tiên đã thuận lợi trở về. Ngoài việc cánh tay bị dính nước mưa khi c.h.ặ.t gỗ nên hơi đỏ lên, trên người không có vết thương nghiêm trọng nào khác. Mấy khúc gỗ mang về được nhóm chú Vương kiểm tra, hoàn toàn dùng được! Chúng được xếp chồng ở nơi khô ráo ngoài điểm lánh nạn để chờ xử lý sau.

Còn những tấm ván dùng để che mưa giờ đã xuất hiện vô số lỗ nhỏ li ti, nhìn mà rợn người. May mà chất liệu ván khá tốt lại đủ dày. Ước chừng đi thêm bốn năm chuyến nữa vẫn không thành vấn đề. Trong điểm lánh nạn vẫn còn khá nhiều tấm ván như vậy. Điều đó có nghĩa họ không cần lo không gom đủ nguyên liệu làm bè gỗ.

Tốt quá rồi! Dù ngày mai có thật sự cần dùng hay không, với họ lúc này đây vẫn là một tin mừng hiếm hoi. Chỉ là ván quá nặng, mỗi lần ra ngoài đều là công việc nặng nhọc. Mọi người phải thay phiên nhau để đảm bảo hiệu suất và gom được nhiều nguyên liệu nhất trong thời gian ngắn nhất. May mà nhân số đông nên chuyện này cũng không phải vấn đề lớn.

Nhìn cơn mưa bên ngoài ngày càng lớn, lượng gỗ tích lũy trong điểm lánh nạn cũng ngày càng nhiều. Đến khoảng sáu giờ chiều, nước mưa trút xuống như thể có người liên tục đổ cả chậu nước từ trên trời xuống. Lối ra của điểm lánh nạn vốn ngang bằng với mặt đất bên ngoài, nhưng bây giờ mặt đất bên ngoài đã thấp xuống không ít, trông giống như biến thành một bậc cửa.

Tấm ván dùng để che mưa đã hỏng ba tấm. Tấm đầu tiên chỉ xuất hiện những lỗ nhỏ dày đặc, đến tấm thứ ba thì gần như đã bị ăn mòn thành những mảng lõm lớn. Tấm ván dày bị ăn mòn đến đen kịt, chỉ còn lại lớp mỏng.

Bảy giờ tối.

Chỉ còn lại tấm ván nguyên vẹn cuối cùng. Số gỗ cần thiết cũng đã gom đủ. Nghe những người ra ngoài kể lại, mưa bên ngoài lớn đến mức gần như không nhìn rõ vật thể ngoài tầm một cánh tay. Tuy nhiên không biết có phải do lượng nước quá nhiều đã làm loãng thành phần nào đó hay không mà mùi lưu huỳnh khó chịu gần như đã tan biến, ngay cả tính ăn mòn của nước mưa cũng giảm đi rất nhiều.

Điều này là kết luận họ tự rút ra sau khi trải nghiệm. Bởi khi trở về, có người vô tình trượt chân bong gân nên di chuyển chậm lại. Tấm ván vốn tính toán vừa vặn nhưng khi còn cách điểm lánh nạn một đoạn ngắn thì chính giữa đột nhiên bị thủng một lỗ lớn. Mưa như trút nước lập tức dội xuống khiến những người bên dưới ướt sũng như chuột lột.

Những người dưới tấm ván lập tức kêu thất thanh. Họ tưởng mình sắp bị dung dịch ăn mòn nung chảy thành quái vật nát mặt. Nhưng khi nước mưa rơi lên người chỉ thấy hơi tê tê ngứa ngứa, không có cảm giác đau rõ rệt. Cả nhóm nhanh ch.óng quay lại điểm lánh nạn. Bộ dạng ướt đẫm cùng tấm ván thủng lỗ chỗ khiến những người khác giật mình. Cho đến khi phát hiện da của họ vẫn nguyên vẹn thì mọi người mới yên tâm. Nhờ vậy mà biết được tính ăn mòn của nước mưa đã giảm đi.

Như vậy cũng tốt. Nếu sau này mưa axit lại gặp thêm thiên tai khác, mọi người thật sự sẽ càng khó thoát thân.

Theo thói quen, sau khi nấu bữa tối và ăn xong, chú Vương bắt đầu dẫn mọi người dùng gỗ để chế tạo bè. Lộ Chiêu cũng đứng bên cạnh vừa học vừa giúp đỡ.

Cơn mưa bên ngoài cũng dần nhỏ lại. Đến hơn mười một giờ đêm, công việc của nhóm chú Vương tạm thời hoàn thành một giai đoạn. Tiếng mưa truyền vào từ ngoài điểm lánh nạn cũng từ âm thanh “ào ào” dữ dội chuyển thành tiếng lách tách của mưa nhỏ, cuối cùng gần như không còn nghe thấy nữa.

Mười hai giờ đêm. Trận mưa mang sức phá hoại khủng khiếp này cuối cùng cũng dừng lại. Bầu trời bên ngoài dường như bỗng trở nên sạch hơn rất nhiều. Những người trong điểm lánh nạn thậm chí còn thấy ánh sáng chiếu vào.

Họ không kìm được mà nhìn ra ngoài. Chỉ thấy ở phương xa có một vầng trăng tròn khổng lồ, lớn đến mức kỳ lạ, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo và u ám, chiếu sáng cả thế giới tĩnh lặng này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.