Phòng Livestream Năng Lượng Cao [vô Hạn] - Chương 84: Tân Nương Gả Thay (5)
Cập nhật lúc: 15/03/2026 19:17
Hai ngày sau.
Tại điểm tuyển quân ở biên giới Bắc Minh Thành, một hàng dài ngoằn ngoèo toàn là dân thường mặc quần áo bình dân. Người trẻ nhất nhìn chỉ khoảng mười bốn mười lăm tuổi, còn người già thì đã năm sáu mươi. Tuy nhiên những người lớn tuổi như vậy dù xin làm việc hậu cần cũng bị binh lính phụ trách từ chối vì lo thể lực không đủ. Lão già kia vẫn chưa chịu bỏ cuộc, cố năn nỉ vài câu không được, cuối cùng đành vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại rồi rời khỏi.
Đến giữa buổi, tiểu đội trưởng phụ trách ghi danh không nhịn được ngáp một cái. Gió lạnh thổi thẳng vào miệng khiến hắn tỉnh táo hẳn. Hắn lật trang giấy, hà hơi vào đầu b.út cho mực đỡ đông để viết dễ hơn. Cảm thấy lại có người bước lên, hắn cũng không ngẩng đầu, uể oải hỏi:
“Tên gì? Bao nhiêu tuổi? Quê quán ở đâu?”
“Lộ Chiêu, mười sáu tuổi, đến từ kinh thành.”
Nghe giọng nói trong trẻo vẫn còn chút non nớt, tiểu đội trưởng ngẩng đầu lên, thấy một thiếu niên có gương mặt thanh tú.
Tiểu t.ử này đúng là tuấn tú! Đừng nói nơi hẻo lánh như Bắc Minh Thành, ngay cả các đại thành phồn hoa bên ngoài cũng hiếm thấy người có diện mạo như vậy. Nhìn chẳng khác gì thiếu gia nhà giàu.
Nhưng trên người cậu lại mặc đồ vải thô, chỉ có quanh cổ quấn một vòng lông thú, chắc mới mua tại địa phương. Lông thú màu trắng lẫn xám hơi bẩn. Nhưng quấn trên cổ thiếu niên lại càng làm nổi bật khuôn mặt trẻ trung, khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng thương cảm, giống như đang nhìn thấy hậu bối trong nhà. Nhìn kỹ đôi mắt lại rất trong, kẽ tay đỏ lên vì lạnh, các đốt ngón tay có vết xước và một lớp chai mỏng, xem ra cũng không giống thiếu gia nhà giàu.
“Kinh thành?” Tiểu đội trưởng dừng b.út. “Sao lại từ kinh thành chạy đến tận Bắc Minh Thành để đi lính?”
Dù ở kinh thành làm người bán hàng rong cũng sướng hơn cái nơi nguy hiểm này. Dù sao đó cũng là dưới chân thiên t.ử, có chuyện gì còn có người gánh vác.
Lộ Chiêu mím môi, có chút ngượng ngùng rồi nhỏ giọng nói:
“Con trai của em họ bên ngoại của chồng dì cháu làm việc trong Vương phủ, giới thiệu cháu tới đây. Người đó nói nam nhân phải lập công danh thì sau này mới dễ về quê cưới thê t.ử. Cháu... cha mẹ mất sớm, trong nhà không còn ai lo liệu nên muốn đến đây thử tìm tiền đồ. Cháu còn nhờ người thân nói với quản gia Vương phủ xin cho cháu một suất. Chú xem có được không? Đừng nhìn cháu gầy, cháu khỏe lắm, chắc chắn làm được việc!”
Nói xong cô lấy ra một lệnh bài nhỏ.
Trong Vương phủ có rất nhiều loại lệnh bài, chia thành nhiều cấp bậc. Lộ Chiêu đã xác định rời đi thì đương nhiên phải “vét sạch”, thứ gì cũng lấy một ít. Lệnh bài dùng để ra khỏi cổng thành và cái đang dùng bây giờ hoàn toàn không cùng cấp.
Cái cô lấy ra lúc này không phải lệnh bài cao cấp của quản gia, mà giống như giấy chứng nhận dành cho hạ nhân trong Vương phủ khi ra ngoài mua đồ. Nói đơn giản thì không đáng tiền.
Nhưng nó lại rất hữu ích làm bằng chứng. Nó khiến người ở đây tin vào xuất thân của cô, biết cô có chút liên quan đến Vương phủ nên sẽ không kiểm tra quá gắt gao dẫn đến lộ thân phận nữ. Nhưng cũng không coi trọng đến mức nghĩ cô có bối cảnh lớn.
Sau này nếu cô lập được công trạng, cũng sẽ không bị tự động xếp vào thế lực của Vương phủ. Thậm chí chẳng ai rảnh rỗi đi tìm một hạ nhân xa xôi trong Vương phủ để đối chiếu. Ngoài người ghi danh nghe chuyện lúc này, về sau gần như sẽ không có người thứ hai biết chuyện “họ hàng xa của hạ nhân Vương phủ”. Ngay cả vị tiểu đội trưởng này cũng chỉ nghe rồi để đó, có nhắc lại cũng chưa chắc nhớ ra.
Hoàn toàn đúng với yêu cầu của Lộ Chiêu.
Quả nhiên, nghe xong chuỗi quan hệ dài dòng kia, trong tai tiểu đội trưởng chẳng khác gì mấy câu chuyện tán dóc của đám nam nhân ngoài đường. Kiểu như “nguồn tin từ đồng hương của bạn học em trai thê t.ử ông chú nào đó”. Thậm chí cái này còn chẳng tính là họ hàng.
Hèn gì thằng bé này bị lừa đến tận nơi này. Nhìn cái lệnh bài kia, chắc chỉ là hạ nhân bình thường trong phủ, chẳng có quyền thế gì. Có lẽ chỉ dùng để lừa mấy đứa nhóc ngây thơ thôi. Còn nói gì đến “suất”. Nếu nơi này thật sự tốt thì ai còn tranh nhau đến đây làm gì?
Các phủ đệ quyền quý ở kinh thành càng không thể phân suất bắt người của họ đi lính. Huống chi là Vương gia, đó là hoàng thất, Bắc Minh Thành làm sao quản được phủ họ.
Đứa nhỏ này có lẽ vì cái gọi là “suất” kia mà đem hết tiền tích góp đổi lấy một lời hứa vô nghĩa, rồi một lòng chạy tới đây lập công danh để sau này về quê cưới thê t.ử.
Tiểu đội trưởng không nỡ phá vỡ ảo tưởng của thiếu niên. Hơn nữa dù hắn có nói, đối phương cũng chưa chắc tin, còn có thể tưởng hắn nói xấu người thân. Mà năm nay thời tiết lạnh sớm, biên cương bất ổn, Bắc Minh Thành cũng đang thiếu người. Nếu không họ cũng chẳng phải ra ngoài tuyển quân như thế này. Lão già lúc nãy nếu không quá lớn tuổi, đi đứng còn run rẩy thì họ cũng đã nhận rồi. Thiếu niên này tuy gầy, nhưng vẫn là một nam đinh có thể làm việc, sao phải đuổi đi?
Tiểu đội trưởng cầm b.út ghi lại thông tin của Lộ Chiêu, coi như thông qua. Hắn đưa cho cô một tờ giấy chứng nhận rồi chỉ sang bên cạnh.
“Được rồi, ngươi qua bên kia đứng đi. Lát nữa đi cùng những người khác, coi như đã là người của quân Bắc Minh. Làm việc cho tốt, tích góp tiền lương. Với diện mạo của cậu nhóc này, chưa cần về kinh thành, nói không chừng ngay tại Bắc Minh Thành cũng cưới được thê t.ử về sưởi ấm giường đấy!”
Lộ Chiêu hoàn toàn không có vẻ xấu hổ của con gái khi bị trêu. Cô cười hì hì, làm bộ rất mong chờ rồi ngoan ngoãn đứng sang bên nhóm đã thông qua.
Nhờ tấm lệnh bài kia, tuy không có uy thế gì nhưng mang danh Vương phủ nên quả nhiên không ai nghi ngờ thân phận của cô. Thêm vào đó họ nghĩ cô bị người thân lừa nên cũng bớt vài thủ tục, trực tiếp cho qua. Những người phía sau đăng ký phải trải qua nhiều bước hơn, ít nhất còn phải kiểm tra thân thể và đồ mang theo.
Chẳng bao lâu sau, thời gian đăng ký hôm nay kết thúc. Một người mặc quân phục dạng áo giáp nhẹ chạy tới, nói vài câu với tiểu đội trưởng rồi dẫn Lộ Chiêu cùng hàng dài người đi về phía doanh trại.
Hiện tại đang thiếu người, hơn nữa thời đại này cũng không có nhiều cách ngụy trang tinh vi nên giữa chừng không có quá nhiều bước kiểm tra. Tất nhiên doanh trại quân đội là kiểu ngoài lỏng trong c.h.ặ.t. Vào thì dễ, làm lính nhỏ cũng đơn giản.
Nhưng lính nhỏ như họ rất khó tiếp cận khu vực trung tâm để dò xét quân tình. Càng vào sâu, phòng vệ càng nghiêm ngặt. Thân binh quanh các tướng lĩnh rất đông, chỉ cần có người lại gần là lập tức bị bắt. Vì vậy hoàn toàn không lo có người trà trộn vào tân binh để đ.á.n.h cắp bí mật quân sự.
Tóm lại, Lộ Chiêu đã thuận lợi vượt qua cửa ải, trở thành một tân binh của Bắc Minh Thành.
Trời lạnh, doanh trại cũng không có nhiều tài nguyên chia cho tân binh. Vì vậy họ không cần thay quần áo đang mặc, chỉ cần khoác thêm một chiếc áo ngoài giống nhau để nhìn cho đồng bộ.
Áo của tiểu đội trưởng có màu khác. Đại đội trưởng thì có thêm một lớp giáp mây dạng áo giáp nhẹ bảo vệ trước n.g.ự.c và sau lưng. Cấp bậc càng cao như phó tướng hay chủ soái thì giáp trụ càng tinh xảo, ngay cả ngựa và v.ũ k.h.í cũng tốt hơn.
Binh lính không muốn làm tướng quân thì không phải binh lính tốt. Không chỉ vì chí khí hay tiền lương, mà còn vì chức vị càng cao thì giáp trụ và v.ũ k.h.í càng tốt. Trên chiến trường, những thứ đó có thể cứu mạng.
Còn đối với Lộ Chiêu lúc này, nghĩ đến những chuyện đó vẫn còn quá sớm. Họ chỉ là tân binh vừa nhập ngũ, huấn luyện còn chưa bắt đầu. Nếu bị điều ra chiến trường thì cũng chỉ là lính bộ đi đầu làm bia đỡ đạn. Đừng nói giáp trụ, ngay cả một món v.ũ k.h.í ra hồn cũng còn phải chờ.
Những điều này Lộ Chiêu không để trong lòng. Cô cũng không vội thể hiện mình, chỉ lặng lẽ hòa vào doanh trại tân binh. Nhờ khả năng giao tiếp và hiệu ứng hảo cảm cơ bản từ danh hiệu “Kẻ Cứu Thế”, cô nhanh ch.óng làm quen với đồng đội cùng đội, xưng huynh gọi đệ với nhau.
May mắn là thời tiết lạnh thấu xương, ai cũng quấn kín mít. Dáng người thế nào cũng chỉ thành một cục tròn hoặc một khối phẳng, hoàn toàn không thấy đường cong. Ngoài việc giữ cho hành động thuận tiện và tầm nhìn rõ ràng, những phần khác đều được che kín. Hành động và cử chỉ của Lộ Chiêu lại hoàn toàn không có chút nữ tính nào nên cũng không ai chú ý.
Việc vệ sinh trong mùa đông giá rét cũng đơn giản. Không có chuyện rủ nhau ra sông tắm rửa. Chỉ cần chú ý khi đi vệ sinh, Lộ Chiêu vẫn có thể che giấu giới tính. Ban đêm ngủ trên giường chung, cô là người nhỏ tuổi nhất, nhìn lại ngây thơ nên mấy nam t.ử trong trại tự nhận lớn tuổi hơn đều đặc biệt bảo vệ “tiểu đệ đệ”, cho cô ngủ phía trong cùng. Thêm vào sự cảnh giác cao của bản thân, Lộ Chiêu không để xảy ra sai sót.
Dù vậy cô vẫn không hề lơi lỏng cảnh giác. Đừng nhìn bây giờ mọi người nói cười vui vẻ, nếu lộ thân phận thật chưa chắc đã có kết cục tốt. Ngay cả xã hội hiện đại, danh dự của nữ nhân vẫn bị soi xét khắt khe, huống chi thời đại này. Một khi bại lộ, chờ đợi cô có thể không phải là bị “dìm l.ồ.ng heo” thì cũng bị người đời phỉ nhổ.
Tệ hơn nữa là ở trong quân doanh, kêu trời không thấu kêu đất chẳng hay. Nếu những nam t.ử này muốn làm gì cô, người ngoài cũng không thể chỉ trích. Khi truyền ra ngoài chỉ nói cô không giữ quy củ. Ai bảo một nữ t.ử lại dám giả nam lẻn vào quân doanh. Có chuyện gì cũng là tự chuốc lấy.
Lộ Chiêu không định đặt sự an toàn của mình lên lòng tốt hay sự sơ ý của người khác. Vì vậy trước khi chắc chắn an toàn, cô phải giấu, nhất định phải giấu thật kỹ, không để bất kỳ ai chú ý.
Từ bây giờ, cô không còn là quý nữ ở kinh thành nữa, mà là một thiếu niên tên Lộ Chiêu nhập ngũ để lập công danh cưới thê t.ử!
