Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 120: Họ Đã Quen Biết Từ Lâu
Cập nhật lúc: 20/01/2026 17:54
Lúc này, Phong Đình Thâm lên tiếng: “Được.”
Dung Từ ngồi xuống đối diện anh.
Lâm Vu sau giây phút ngạc nhiên cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, sắc mặt trở lại bình thường.
Cô ta chào hỏi thầy Quý và mọi người rồi quay về đứng cạnh Phong Đình Thâm.
Thực ra, người ngạc nhiên không chỉ có Hạ Trường Bách và người nhà họ Lâm, nhà họ Tôn.
Quý Khuynh Việt và thầy Quý cũng khá bất ngờ.
Tuy vừa nãy ở sảnh triển lãm tranh, Quý Hoàn Anh đã giới thiệu Dung Từ với mọi người.
Nhưng về tình hình cụ thể của Dung Từ, cả Quý Khuynh Việt và thầy Quý đều không rõ lắm.
Tuy nhiên, họ thấy Dung Từ điềm đạm, ít nói, trông không giống người thích chơi trội.
Họ nghĩ dù cô biết đ.á.n.h cờ cũng sẽ không chủ động xin ra trận trong hoàn cảnh này.
Ông Tần cũng không biết Dung Từ.
Nhưng có chú ý đến cô.
Bởi vì Dung Từ ngoại hình rất nổi bật, khí chất lại dịu dàng ngoan ngoãn, trông như con gái nhà gia giáo.
Cô gái như vậy, theo ông thấy, rất hợp làm cháu dâu ông...
Ông cũng không ngờ Dung Từ lại biết đ.á.n.h cờ.
Phong Đình Thâm nhìn Dung Từ: “Em đi trước?”
Trong cờ vây, người đi trước có lợi thế nhất định.
Dung Từ nghe anh nói vậy cũng không từ chối, đặt một quân cờ xuống trước.
Phong Đình Thâm đi sau.
Ban đầu, cả hai đều đ.á.n.h rất từ tốn, không lộ rõ ý đồ.
Họ cũng không nói chuyện.
Dung Từ chỉ nhìn bàn cờ, thậm chí ít khi nhìn Phong Đình Thâm ngồi đối diện.
Một lúc sau, thầy Quý và ông Tần đều nhận ra lối đ.á.n.h của Dung Từ giống hệt con người cô, ôn hòa và bình ổn.
Cô tấn công hay phòng thủ đều không vội vàng, có thể thấy cô đang kiểm soát toàn cục chứ không phải kiểu đi bước nào tính bước đó.
Nhận ra điều này, thầy Quý và ông Tần đều vô cùng kinh ngạc.
Họ khen Lâm Vu khá là vì Lâm Vu phản ứng nhanh, tấn công phòng thủ thành thạo nhưng cô ta bị Phong Đình Thâm dắt mũi, dù Phong Đình Thâm gần như nhường cô ta suốt cả ván.
Ván cờ đó đ.á.n.h khá lâu, chính vì Phong Đình Thâm gần như dắt mũi Lâm Vu suốt cả ván lại còn hay nhường, hai người qua lại trông cứ như đôi tình nhân đang tán tỉnh nhau vậy.
Dù vậy, trong số các cô gái cùng trang lứa, khả năng ứng biến và tư duy của Lâm Vu quả thực thuộc hàng xuất sắc.
Nhưng bây giờ...
Phong Đình Thâm dường như cũng nhận ra Dung Từ không đi theo bố cục của anh, thậm chí còn định dụ anh vào bẫy của cô.
Và khi anh từ bỏ tấn công, Dung Từ không cho anh cơ hội mà chớp thời cơ vừa phòng thủ vừa tấn công mạnh mẽ, ép Phong Đình Thâm đến mức động tác vê quân cờ cũng phải khựng lại.
Anh ngẩng đầu, nhìn Dung Từ, mỉm cười.
Thấy thế trận tấn công này của Dung Từ, ông Tần cũng phải thán phục, không kìm được khen ngợi: “Hay!”
Úc Mặc Huân nhướng mày, mỉm cười.
Hạ Trường Bách và Quý Khuynh Việt thì kinh ngạc không thôi.
Bởi vì họ phát hiện ra từ lúc nãy họ đã không theo kịp suy nghĩ của Dung Từ rồi.
Thậm chí có thể nói, ngay từ đầu họ đã bị lối đ.á.n.h phòng thủ ôn hòa điềm tĩnh của Dung Từ đ.á.n.h lừa, không nhận ra những nước cờ ngầm của cô.
Đến lúc này họ mới phát hiện, Dung Từ không chỉ biết đ.á.n.h cờ mà còn đ.á.n.h rất hay.
Lâm Vu đứng cạnh Phong Đình Thâm, chủ yếu quan tâm đến tình hình bên phía Phong Đình Thâm.
Cũng giống như nhóm Hạ Trường Bách, cô ta đã sớm không theo kịp suy nghĩ của Phong Đình Thâm.
Trước đó, cô ta tưởng Dung Từ sẽ nhanh chóng thua cuộc.
Nhưng khi nhận thấy vẻ mặt Phong Đình Thâm khi đ.á.n.h cờ ngày càng nghiêm túc, thậm chí còn có phần dè chừng hơn cả lúc đ.á.n.h với cô ta và thầy Quý cùng mọi người cũng chăm chú theo dõi ván cờ, cô ta mới nhận ra Dung Từ thực sự biết đ.á.n.h cờ, thậm chí có khả năng đ.á.n.h hay hơn cả cô ta.
Tiếp đó, cô ta bắt đầu chú ý nhiều hơn đến phía Dung Từ.
Thấy Dung Từ hóa giải thế cờ khó mà Phong Đình Thâm tạo ra bằng cách cô ta không ngờ tới, trong lòng cô ta chợt lạnh.
Đến khi nghe tiếng ông Tần khen ngợi, trái tim cô ta như chìm xuống đáy vực.
Dung Từ rất tập trung, không để ý đến những thứ khác, trong lòng cô chỉ có ván cờ trước mắt.
Tình thế hiện tại cô đã giữ vững được nhưng cô biết, muốn thắng thì gần như...
Cô khựng lại, nhìn sang Phong Đình Thâm.
Phong Đình Thâm lại đặt một quân cờ xuống.
Dung Từ dừng tay.
Thầy Quý thấy vậy cười nói: “Quả thực rất hay. Không ngờ lại được xem một ván cờ hay thế này ở đây mà người chơi lại là hai người trẻ tuổi, tốt lắm, tốt lắm.”
Ông Tần chê ông ồn ào, làm gián đoạn suy nghĩ của mình: “Ông trật tự đi!”
Thầy Quý: “...”
Mãi mấy phút sau, Dung Từ mới đi một nước, kéo lại thế trận đang nghiêng ngả một chút.
Hai phút sau, Phong Đình Thâm đáp trả.
Dung Từ đặt quân cờ đang cầm trên tay trở lại hộp, nói: “Tôi thua rồi.”
Tuy vẫn có thể đi thêm vài nước nữa nhưng...
Bại cục đã định.
Không cần thiết nữa.
Nói xong, cô đứng dậy định rời đi thì Phong Đình Thâm bỗng lên tiếng: “Làm ván nữa không?”
Bước chân Dung Từ khựng lại nhưng rồi cô vẫn ngồi xuống.
Thấy vậy, thầy Quý cười nói:
“Con bé này nhìn có vẻ trầm tính nhưng lại chủ động đề nghị đ.á.n.h cờ với thằng nhóc nhà họ Phong trong hoàn cảnh này, chắc là bình thường ít gặp được đối thủ mạnh như thằng nhóc đó nên giờ gặp được không muốn bỏ lỡ đây mà.”
Câu này ông nói với Úc Mặc Huân.
Úc Mặc Huân cũng nhận ra điều đó.
Anh gật đầu: “Vâng ạ.”
Thầy Quý đoán: “Cháu chắc không thắng nổi con bé đâu nhỉ?”
Dù Úc Mặc Huân là thiên tài thứ hai trong giới sau Phong Đình Thâm.
Úc Mặc Huân thành thật: “Không thắng nổi ạ.”
Dù sao thì trước đây Dung Từ toàn đ.á.n.h cờ với Nam Trí Tri.
Tuy chưa thắng ván nào.
Nhưng qua phản ứng và đ.á.n.h giá của Nam Trí Tri có thể thấy, Dung Từ thực sự là một đối thủ rất đáng gờm.
Hơn nữa cô còn trẻ như vậy.
Mà Nam Trí Tri nghe nói từ sau mười mấy tuổi đ.á.n.h cờ chưa từng thua ai.
Người nhận được đ.á.n.h giá như vậy từ Nam Trí Tri, dù già trẻ gái trai, có thể nói là đếm trên đầu ngón tay.
Đủ thấy trình độ cờ của Dung Từ quả thực rất đáng nể.
Trong lúc họ nói chuyện, Dung Từ và Phong Đình Thâm đã dọn xong bàn cờ.
Phong Đình Thâm nói: “Vẫn là em đi trước nhé?”
“Anh đi trước đi.”
Vừa nãy cô thua anh không chỉ một quân.
Cô muốn biết giới hạn của mình ở đâu.
Đúng như thầy Quý đoán, ngoài Nam Trí Tri ra đã lâu lắm rồi cô không gặp được đối thủ mạnh như vậy.
Cô thực sự không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Vì vậy, hiện tại trong mắt cô, Phong Đình Thâm chỉ là đối thủ đ.á.n.h cờ.
Ngoài ra không còn gì khác.
Cô cũng sẽ không vì anh là Phong Đình Thâm mà chùn bước, không đ.á.n.h cờ với anh nữa.
Nghe cô nói vậy, Phong Đình Thâm cũng không cố chấp.
Lần này, anh đi trước một nước.
Tiếp đó, họ vẫn lặng lẽ đ.á.n.h cờ, gần như không nói với nhau câu nào.
Nhưng không hiểu sao, thầy Quý và ông Tần khi xem cờ đều nhận thấy giữa họ dường như có một sự ăn ý ngầm.
Cứ như thể họ không phải người xa lạ mà đã quen biết từ lâu.
