Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 137: Con Nhìn Thấy Mẹ Của Em Ấy
Cập nhật lúc: 20/01/2026 17:58
Ngày hôm sau.
Gần trưa, Dung Từ ra khỏi nhà.
Cô và Đan Đan cũng khá lâu không gặp, Đan Đan thực sự rất nhớ cô.
Vào nhà hàng, đến phòng bao, Đan Đan vừa thấy cô đã chạy ào tới: “Dì Dung!”
Dung Từ cười, đưa tay ôm cô bé: “Đan Đan, lâu rồi không gặp.”
Đây là lần đầu tiên Dung Từ đến nhà hàng này.
Ăn xong, cô nhận thấy món nào ở đây cũng ngon, rất hợp khẩu vị của cô.
Hạ Trường Bách đã đặt vé xem phim suất hơn một giờ, ăn xong họ vào rạp lấy vé.
Trước khi soát vé vào phòng chiếu, Đan Đan đòi ăn bỏng ngô, Hạ Trường Bách hỏi: “Lấy cỡ lớn hay cỡ nhỏ?”
“Cỡ lớn ạ! Con ăn cùng cậu và dì Dung!”
Hạ Trường Bách cười: “Được.”
Vào phòng chiếu, Đan Đan ngồi giữa.
Vừa ngồi yên vị, cô bé đã ôm hộp bỏng ngô đặt lên đùi, bốc một hạt ăn rồi giục Dung Từ ăn.
Dung Từ đưa tay lấy một hạt, bỏ vào miệng.
Giục Dung Từ xong, Đan Đan lại giục Hạ Trường Bách.
Để chiều ý Đan Đan, Hạ Trường Bách chọn một bộ phim hoạt hình mới ra rạp, phù hợp với trẻ em.
Tuy là phim hoạt hình nhưng nội dung sinh động thú vị, có bi có hài, Dung Từ xem cũng thấy khá hay.
Ba người vừa ăn bỏng ngô vừa xem phim.
Không biết bao lâu sau, Dung Từ đưa tay lấy bỏng ngô, khi định rút tay về thì Hạ Trường Bách cũng vừa vặn đưa tay tới, bàn tay to lớn của anh phủ lên mu bàn tay cô, nắm lấy tay cô.
Dung Từ sững người.
Hạ Trường Bách cũng khựng lại.
Tuy nhiên, Dung Từ nghĩ chỉ là vô tình chạm tay thôi cũng chẳng có gì to tát.
Cô vừa nghĩ vậy thì Hạ Trường Bách đã rụt tay về, ngay sau đó nói: “Xin lỗi.”
Dung Từ: “Không sao.”
Đan Đan đang mải mê xem phim, không để ý đến chuyện nhỏ nhặt vừa xảy ra giữa hai người.
Dung Từ thấy bỏng ngô trong lòng Đan Đan cũng không còn nhiều nên không lấy nữa.
Hạ Trường Bách để ý thấy.
Nhưng anh lại tưởng cô đang né tránh mình.
Anh cụp mắt cũng không ăn bỏng ngô nữa.
Đang xem phim, Đan Đan uống nhiều nước ngọt quá nên buồn đi vệ sinh, Dung Từ đưa cô bé đi.
Nam nữ khác biệt, chuyện này đúng là phải phiền đến Dung Từ.
Hạ Trường Bách nói: “Làm phiền cô rồi.”
Dung Từ: “Khách sáo quá.”
Một lúc sau, Dung Từ và Đan Đan vừa từ nhà vệ sinh nữ đi ra thì bên nhà vệ sinh nam cũng có một cậu bé bước ra.
Cậu bé nhìn thấy mặt Dung Từ và Đan Đan.
Dung Từ và Đan Đan nhanh chóng hòa vào dòng người, quay lại phòng chiếu tiếp tục xem phim.
“Mẹ.”
Lúc này, cậu bé đi đến bên cạnh Phong Đình Lâm: “Mẹ ơi, con xong rồi, mình đi thôi.”
Hóa ra cậu bé đó chính là Minh Minh, con trai của Phong Đình Lâm.
Cậu bé không thích Dung Từ, dù vừa rồi có gặp cũng không chào hỏi.
Còn Phong Đình Lâm lúc nãy đang cúi đầu nghe điện thoại nên không nhìn thấy Dung Từ.
Tuy nhiên, một lúc sau, Minh Minh thấy hơi chán nên nhắc đến Dung Từ với Phong Đình Lâm: “Mẹ ơi, vừa nãy con nhìn thấy mợ hai.”
Phong Đình Lâm không để ý lắm, nói: “Thế à?”
“Vâng, mợ đi cùng một bạn nhỏ nữa nhưng không phải em Tâm Tâm.”
Phong Đình Lâm vẫn không mấy quan tâm: “Thế à?”
Phản ứng này của cô ta thực chất là không coi trọng Dung Từ.
Nghe con trai nói vậy, cô ta chỉ nghĩ đó là con cái họ hàng bên nhà họ Dung, không suy nghĩ nhiều.
Rời khỏi rạp chiếu phim, họ đến nhà cũ họ Phong.
Đến nơi, Phong Lâm Tung đã về.
Ông đang cùng Phong Đình Thâm tiếp khách trong nhà.
Minh Minh khá sợ Phong Đình Thâm, ngoan ngoãn chào hỏi Phong Lâm Tung và Phong Đình Thâm: “Cháu chào ông ngoại, bà ngoại, cậu hai ạ.”
Phong Cảnh Tâm đang ngồi chơi xếp hình một mình bên cạnh.
Chào hỏi xong, Phong Đình Lâm bảo Minh Minh ra chơi với Phong Cảnh Tâm.
Minh Minh đi tới: “Em Tâm Tâm.”
Phong Cảnh Tâm gật đầu: “Anh đến rồi ạ?”
Minh Minh ngồi xuống, vừa xếp hình cùng cô bé vừa nói: “Vừa nãy anh đi xem phim với mẹ, anh nhìn thấy mẹ em đấy.”
Phong Cảnh Tâm đang chăm chú xếp hình, nghe vậy liền ngẩng phắt đầu lên.
“Anh nhìn thấy mẹ em á? Ở đâu?”
“Rạp chiếu phim.”
Phong Cảnh Tâm mím chặt môi: “Sao có thể chứ? Mẹ em bây giờ bận lắm, làm gì có thời gian đi xem phim, chắc chắn anh nhìn nhầm rồi.”
Minh Minh không vui: “Anh không nhìn nhầm đâu, người đó chắc chắn là mẹ em.”
“Anh nói dối.” Phong Cảnh Tâm nhất quyết không tin.
Tối qua và sáng nay cô bé đều gọi điện cho mẹ, mẹ còn chẳng có thời gian nghe máy, làm sao có thời gian đi xem phim được?
“Anh không nói dối.” Thấy cô bé nghi ngờ mình, Minh Minh cố gắng miêu tả: “Hơn nữa mẹ em không đi một mình đâu, mợ đi cùng một bạn nhỏ nữa, bạn ấy cao bằng em, trông xinh xắn lắm!”
Vừa nãy Minh Minh nói nhiều như vậy, Phong Cảnh Tâm thực ra không để tâm lắm.
Nhưng nghe đến đây, cô bé lập tức xù lông, vơ một nắm mảnh ghép, đứng phắt dậy, ném mạnh vào người Minh Minh: “Không thể nào! Anh... anh còn nói linh tinh nữa xem!”
Minh Minh rõ ràng nói thật, cậu bé không hiểu tại sao Phong Cảnh Tâm không tin mình còn nổi giận với mình.
Cậu bé cũng được nuông chiều từ nhỏ.
Cậu bé cũng thực sự tức giận, lập tức ném lại một nắm mảnh ghép vào người Phong Cảnh Tâm, lớn tiếng nói: “Anh không nói dối!”
“Anh...”
“Có chuyện gì thế?”
Tiếng ồn ào bên này quá lớn, Phong Đình Thâm và mọi người đang tiếp khách ở phòng khách đều nghe thấy.
Tang Thiến là người đầu tiên đi tới.
Minh Minh bị oan, đỏ hoe mắt: “Vừa nãy con nói...”
“Hứ!”
Phong Cảnh Tâm cũng đỏ hoe mắt, mếu máo, chạy vào phòng khách, lao về phía Phong Đình Thâm: “Ba ơi!”
Phong Đình Thâm thấy vậy đành dang tay đón lấy cô bé.
Anh chào khách một tiếng rồi bế Phong Cảnh Tâm ra khỏi phòng khách, đi ra xa một chút mới hỏi: “Sao thế con?”
Phong Cảnh Tâm vừa định kể lại lời anh họ nói nhưng chưa kịp mở miệng, nghĩ đến việc Dung Từ đang ở bên cạnh một đứa trẻ khác đáng yêu hơn mình, nước mắt cô bé đã trào ra trước.
Lúc này, Tang Thiến và Phong Đình Lâm đã nghe Minh Minh kể rõ đầu đuôi câu chuyện.
Tang Thiến hỏi Phong Đình Lâm, nghe Phong Đình Lâm nói cô ta không để ý, không biết con trai nói thật hay đùa.
Tang Thiến suy nghĩ một chút rồi nói: “Bà ngoại tin Minh Minh không nói dối, rất có thể Minh Minh thực sự nhìn thấy người giống mẹ em Tâm Tâm thôi, chứ không phải mợ hai thật đâu.”
Hôm qua Phong Lâm Tung về, thấy Phong Đình Thâm đón Phong Cảnh Tâm đến bệnh viện thăm bà cụ mà không thấy bóng dáng Dung Từ đâu thì lập tức hỏi thăm.
Lúc đó Phong Đình Thâm vì ngại có Phong Cảnh Tâm ở đó nên chỉ nói Dung Từ bận việc không đi được.
Ở nhà họ Phong, ngoài bà cụ Phong ra, chưa ai biết chuyện Phong Đình Thâm và Dung Từ sắp ly hôn.
Tình cảm Dung Từ dành cho Phong Đình Thâm những năm qua, người nhà họ Phong đều thấy rõ.
Lúc đó nghe Phong Đình Thâm nói vậy, Tang Thiến và Phong Lâm Tung đều tưởng Dung Từ bận việc là do nhà họ Dung có chuyện gì đó khiến cô không thể dứt ra về nhà họ Phong cùng Phong Đình Thâm được.
Giờ nghe Minh Minh nói vậy, Tang Thiến và Phong Đình Lâm đều cho rằng Minh Minh có thể đã nhìn nhầm.
Dù sao thì theo họ biết, nhà họ Dung hình như không có đứa trẻ nào trạc tuổi Phong Cảnh Tâm, hơn nữa nếu Dung Từ thực sự rảnh rỗi thì không thể nào chọn đi xem phim một mình mà không về nhà họ Phong.
Chuyện này không hợp logic.
