Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 141: Cô Cũng Là Học Trò Của Nam Trí Tri, Phải Không?
Cập nhật lúc: 20/01/2026 17:58
Cô đang nghĩ đến đó thì Hạ Trường Bách nhìn thấy xe cô và đi tới.
Dung Từ từ từ hạ cửa kính xe xuống: “Tổng giám đốc Hạ.”
Hạ Trường Bách: “Chào buổi sáng.”
Dung Từ gật đầu: “Chào buổi sáng.” Rồi hỏi: “Tổng giám đốc Hạ đến đây có việc gì không?”
Hạ Trường Bách đến đây thực ra chẳng có việc gì cả.
Anh ta chỉ nhớ lại suy đoán của mình tối hôm trước...
Anh ta nói: “Tối thứ Bảy tuần trước, tôi thấy cô và tổng giám đốc Úc cùng thầy Nam Trí Tri ở trước cửa nhà hàng.”
Dung Từ nghe vậy còn chưa hiểu tại sao anh ta đột nhiên nhắc đến chuyện này thì nghe Hạ Trường Bách hỏi: “Cô cũng là học trò của thầy Nam Trí Tri, phải không?”
Dung Từ sững người, cau mày nhìn anh ta: “Anh...”
Hạ Trường Bách đã nhìn thấy câu trả lời qua phản ứng của cô.
“Nói vậy là hai dự án của Trường Mặc cũng do cô dẫn dắt nghiên cứu?”
Dung Từ mím môi: “Rốt cuộc anh...”
“Câu hỏi cuối cùng.” Hạ Trường Bách nói: “Ngôn ngữ lập trình CUAP của Trường Mặc cũng là do cô tạo ra, phải không?”
Tuy anh ta không hiểu gì về ngôn ngữ lập trình nhưng việc kinh doanh của gia đình cũng liên quan đến lĩnh vực này nên anh ta biết CUAP đỉnh cao đến mức nào.
Theo anh ta biết, CUAP đã tồn tại từ những ngày đầu thành lập Trường Mặc.
Nếu suy đoán này là thật.
Nghĩa là Dung Từ năm mười bảy tuổi đã tạo ra một hệ thống ngôn ngữ lợi hại như vậy.
Trong khi ngôn ngữ lập trình cô tạo ra từ tám chín năm trước, Lâm Vu đến giờ vẫn chưa chạm tới nổi cái bóng của nó.
Đủ thấy trong lĩnh vực này, Dung Từ là một sự tồn tại đáng gờm đến nhường nào!
Mọi người giờ đều khen ngợi công nghệ của Trường Mặc đỉnh cao.
Nghĩa là thực ra người đỉnh cao không phải Úc Mặc Huân.
Người thực sự lợi hại là Dung Từ.
Dung Từ không nói gì.
Nhưng Hạ Trường Bách đã có câu trả lời.
Tuy trong lòng đã có đáp án.
Nhưng khi mọi chuyện được xác nhận, anh ta vẫn vô cùng chấn động.
Anh ta nhìn Dung Từ, nhớ lại những chuyện trong quá khứ và gần đây.
Anh ta bỗng nhận ra, dường như mình chưa bao giờ thực sự hiểu về cô.
Dung Từ mím môi, cuối cùng cũng mở lời: “Sáng sớm anh đến đây chỉ để nói những chuyện này thôi sao?”
“Tôi chỉ quá kinh ngạc nên muốn tìm một câu trả lời thôi.”
Sáng nay anh ta xuất hiện ở đây nhưng thực ra trước khi nhìn thấy cô, anh ta không định hỏi cô những câu hỏi này.
Bởi vì với mối quan hệ hiện tại của họ, anh ta thực sự không tiện mở lời hỏi những chuyện này.
Nhưng khi nhìn thấy cô, không hiểu sao anh ta lại buột miệng hỏi.
Khoảnh khắc câu hỏi thốt ra, chính anh ta cũng cảm thấy bất ngờ.
Không đợi Dung Từ lên tiếng, Hạ Trường Bách lại nhìn cô, nói: “Cô yên tâm, tôi sẽ không nói với ai đâu.”
Dung Từ khựng lại.
Cô nhìn thấy sự chân thành trong mắt anh ta khi nói câu đó.
Cô không nói gì.
Hạ Trường Bách lùi lại một bước, tạo khoảng cách với cô, nói: “Cô vào đi, tôi không làm phiền nữa.”
Nói xong, anh ta quay người rời đi.
Dung Từ: “...”
Cô cau mày, lái xe vào hầm rồi lên văn phòng.
Những ngày tiếp theo, ngoài bận rộn công việc, Dung Từ và Úc Mặc Huân hễ rảnh là lại miệt mài nghiên cứu tài liệu Nam Trí Tri đưa, gần như ngày nào cũng đến công ty từ sáng sớm tinh mơ và về nhà khi đã qua nửa đêm.
Liên tục bận rộn hơn mười ngày, sáng nay Dung Từ phải ra sân bay đón một đối tác.
Đến sân bay, Dung Từ đợi hơn hai mươi phút thì người cần đón cuối cùng cũng đến.
Cô vừa định tiến lên đón thì nhìn thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện sau lưng đối tác.
Thấy Lâm Lập Hải, sắc mặt Dung Từ không đổi.
Lâm Lập Hải không nhìn thấy cô nhưng cậu con trai mười bảy mười tám tuổi bên cạnh ông ta lại vui vẻ vẫy tay về phía bên kia cửa ra: “Mẹ, chị, con và ba ở đây này!”
Nghe tiếng cậu con trai, Dung Từ sững người, chợt hiểu ra cậu ta là ai.
Quay sang nhìn, quả nhiên thấy Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu.
Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu mỉm cười, Lâm Triệt chạy nhanh về phía họ.
Lúc này, tổng giám đốc Đường - đối tác của Trường Mặc cười đi tới chào cô: “Cô Dung.”
Dung Từ thả lỏng bàn tay đang nắm chặt, thu hồi tầm mắt, cười bắt tay: “Tổng giám đốc Đường.”
Lúc này, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Lập Hải cuối cùng cũng chú ý đến Dung Từ.
Lâm Lập Hải cau mày.
Nụ cười trên mặt Tôn Nguyệt Thanh nhạt đi.
Lâm Vu thì vẻ mặt lạnh nhạt, không để tâm.
Lâm Triệt không biết cha mẹ và chị gái đang nhìn gì, nhìn theo hướng nhìn của họ, thấy Dung Từ thì vô cùng kinh ngạc.
Cậu ta chưa từng gặp Dung Từ, thốt lên: “Chị gái xinh quá!”
Lâm Vu cau mày nhìn cậu em trai.
Lâm Lập Hải khựng lại, vỗ vai Lâm Triệt, thu hồi tầm mắt, nói: “Lên xe trước đi.”
Lâm Triệt thu hồi tầm mắt, chợt nhớ ra một chuyện, bất mãn nói:
“Anh rể tương lai của con đâu? Sao anh ấy không đến đón con và ba? Với cái thái độ này mà cũng đòi cưới chị gái xinh đẹp giỏi giang của con á? Hứ, con là người đầu tiên không đồng ý đấy.”
Lâm Vu cười, vỗ nhẹ vào gáy cậu ta, nói: “Đình Thâm có cuộc họp quan trọng không đi được nhưng anh ấy biết em đến thủ đô đã hủy một buổi tiếp khách, đặt phòng bao đón gió tẩy trần cho em rồi, thế nào? Hài lòng chưa?”
“Cũng tàm tạm.”
Lâm Triệt nhìn Lâm Vu, hất cằm kiêu ngạo nói: “Chị gái em xinh đẹp giỏi giang thế này, anh ấy muốn rước chị về thì bỏ ra bao nhiêu cũng là đáng thôi, đúng không?”
Nghe Lâm Triệt nói vậy, Lâm Vu và Tôn Nguyệt Thanh đều bật cười.
Lúc này, Dung Từ và tổng giám đốc Đường cũng đã chào hỏi xong.
Mấy người lên xe.
Trước khi lên xe, Dung Từ còn nghe thấy có người nói: “Gia đình bốn người đẹp quá, họ là minh tinh à?”
“Không biết nữa nhưng không khí gia đình họ tốt thật, ngưỡng mộ ghê.”
Dung Từ đóng cửa xe, ngăn cách âm thanh bên ngoài.
Trò chuyện với tổng giám đốc Đường suốt một tiếng đồng hồ trên đường đi, gần trưa, xe của họ dừng lại trước cửa nhà hàng.
Dung Từ và tổng giám đốc Đường vừa xuống xe thì nhóm Lâm Lập Hải cũng xuống xe.
Họ cũng nhìn thấy Dung Từ.
Lâm Lập Hải không ngờ Dung Từ cũng ăn cơm ở đây.
Ông ta cau mày.
Lâm Vu biết ông ta đang lo lắng điều gì.
Cô ta mỉm cười dửng dưng, ra hiệu cho Lâm Lập Hải yên tâm.
Trước đây khi Phong Đình Thâm chưa chính thức đề nghị ly hôn với Dung Từ, Phong Đình Thâm cùng cô ta tiếp đãi người nhà cô ta, Dung Từ sợ chọc giận Phong Đình Thâm nên chẳng dám ho he nửa lời.
Giờ chuyện ly hôn sắp ngã ngũ rồi, Dung Từ càng không dám làm gì.
Lâm Lập Hải hiểu ý Lâm Vu.
Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.
Ông ta không muốn ngày vui vẻ thế này lại xảy ra chuyện gì không hay.
Dung Từ không nhìn họ.
Lúc này, Úc Mặc Huân cũng đến.
Vừa xuống xe, anh đã nhìn thấy nhóm Lâm Lập Hải và chú ý đến Lâm Triệt.
