Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 143: Sự Lạnh Nhạt Của Hạ Trường Bách
Cập nhật lúc: 20/01/2026 17:59
Việc hợp tác với tổng giám đốc Đường diễn ra rất suôn sẻ.
Hai ngày sau, hai bên ký kết hợp đồng, tổng giám đốc Đường có lịch trình khác nên rời khỏi Trường Mặc.
Bận rộn cả buổi, Dung Từ và Úc Mặc Huân quay lại phòng họp, uống chút nước nóng, vừa nghỉ ngơi một chút thì thư ký Tiền bước vào, đặt một chồng thiệp mời dày cộp trước mặt họ:
“Đây là thiệp mời tiệc rượu cuối năm nhận được mấy hôm nay.”
Trong đó có tới hai ba mươi tấm thiệp mời.
Thiệp mời của Nhậm Kích Phong, Hạ Trường Bách, Tập đoàn Phong Thị và Tấn Độ cũng nằm trong số đó.
Dung Từ và Úc Mặc Huân xem qua, phát hiện nhà họ Lâm cũng gửi thiệp mời đến.
Trên thiệp mời của nhà họ Lâm, ngoài tên Úc Mặc Huân còn viết cả tên Dung Từ.
Úc Mặc Huân ngồi nghiêng trên bàn họp, cầm tấm thiệp mời của nhà họ Lâm cười nói: “Xem ra sức hút của công ty chúng ta không nhỏ nhỉ.”
Nói đúng hơn là hai dự án mới nhất và CUAP của công ty họ có sức hấp dẫn c.h.ế.t người đối với nhà họ Lâm.
Đến mức người nhà họ Lâm vì muốn lôi kéo anh, không tiếc hạ mình viết cả tên Dung Từ lên thiệp mời.
Nhưng họ đâu biết rằng, những công nghệ khiến bên ngoài thèm muốn của Trường Mặc, không phải do anh tạo ra...
Nghĩ đến đây, ý cười trong mắt Úc Mặc Huân càng đậm.
Thực ra không chỉ nhà họ Lâm mà cả Tập đoàn Nhậm Thị, Tấn Độ và Tập đoàn Phong Thị... cũng đều rất thức thời viết thêm tên Dung Từ vào thiệp mời.
Chỉ có thiệp mời của Hạ Trường Bách là khác biệt.
Anh ta gửi hai tấm thiệp mời riêng biệt cho hai người.
Úc Mặc Huân tặc lưỡi: “Tên Hạ Trường Bách này cũng được đấy.”
Lần cuối cùng Dung Từ và Hạ Trường Bách gặp nhau là vào buổi sáng hôm anh ta hỏi cô có phải là học trò của thầy cô hay không.
Nghe Úc Mặc Huân nói vậy, Dung Từ không đáp lời.
Úc Mặc Huân nhìn đống thiệp mời, nói: “Nhậm Thị, Tấn Độ, Phong Thị, nhà họ Lâm... mấy cái này bỏ qua hết đi, chúng ta chỉ tham dự tiệc rượu của Tập đoàn Hạ Thị và vài công ty hợp tác vui vẻ thôi?”
Còn những công ty như Nhậm Thị, cử người gửi quà đáp lễ là được.
Đương nhiên, những công ty như Tập đoàn Phong Thị, Tấn Độ, hay nhà họ Lâm thì quà cũng chẳng cần gửi.
Cắt đứt quan hệ là tốt nhất!
“Được.”
Dung Từ cũng nghĩ vậy.
Cô và Úc Mặc Huân ngoài xử lý công việc cốt lõi của công ty, phần lớn thời gian đều dành cho việc nghiên cứu tài liệu thầy cô đưa.
Vì vậy, trừ những cuộc xã giao cần thiết, họ không muốn lãng phí thời gian dây dưa với những người không quan trọng.
Trường Mặc cũng đang chuẩn bị tiệc rượu.
Chỉ là họ bận quá, thiệp mời phải hai ngày nữa mới gửi đi được.
Cuối năm rồi, công việc bên Tấn Độ cũng cần theo dõi trước khi nghỉ tết.
Hôm sau, Dung Từ cùng Tô Vũ Tuyền và vài người nữa đến Tấn Độ.
Vừa đến nơi, Dung Từ chạm mặt Lâm Vu.
Nhưng cả hai đều không nhìn nhau, ai làm việc nấy.
Dung Từ đang làm việc, một lúc sau, cô cảm thấy có người đang nhìn mình, quay lại thì thấy Lâm Triệt.
Thấy cậu ta, Dung Từ liền thu hồi tầm mắt.
Lâm Triệt đã đến thủ đô được ba bốn ngày.
Chơi bời hai ngày thấy chán, biết chị gái đang làm việc ở công ty của anh rể tương lai, cậu ta tò mò muốn đến xem thử.
Không ngờ vừa vào Tấn Độ đã thấy Dung Từ.
Cậu ta tưởng Dung Từ cũng là nhân viên của Tấn Độ.
Thấy Dung Từ nhìn mình một cái rồi quay đi, cậu ta tò mò hỏi người dẫn đường: “Họ đang làm gì thế?”
Người đó đáp: “Khác bộ phận nên tôi cũng không rõ lắm nhưng chắc là liên quan đến bảo trì hệ thống ngôn ngữ.”
Lâm Triệt thực ra rất muốn qua xem nhưng thấy nhóm Dung Từ có vẻ bận rộn, cậu ta ngại làm phiền.
Đành hỏi: “Chị tôi đâu?”
Người dẫn đường cười đáp: “Giám đốc Lâm đang họp, cậu có muốn vào xem không?”
Lâm Triệt đi theo.
Một lúc sau, cậu ta thấy mọi người trong phòng họp đều chăm chú lắng nghe chị gái mình nói chuyện công việc.
Cậu ta nói: “Mọi người có vẻ rất tôn trọng chị tôi.”
Người dẫn đường cười: “Đương nhiên rồi, năng lực của giám đốc Lâm rất xuất sắc, mọi người trong nhóm đều rất quý cô ấy.”
Hơn nữa, nhờ mối quan hệ giữa giám đốc Lâm và Phong tổng, chế độ đãi ngộ của nhóm họ cũng rất tốt.
Tất nhiên, câu này anh ta không nói ra.
Nghe người ta khen chị mình, Lâm Triệt cười vui vẻ, trong lòng cũng thấy tự hào lây.
Tuy nhiên, cậu ta không định vào làm phiền Lâm Vu.
Cậu ta nói: “Dẫn tôi đi xem chỗ khác đi.”
“Vâng.”
Lâm Triệt và người dẫn đường đi ra ngoài, vừa vặn chạm mặt Hạ Trường Bách đang đi vào.
Người dẫn đường vội chào: “Tổng giám đốc Hạ.”
Hạ Trường Bách gật đầu, liếc nhìn Lâm Triệt bên cạnh, thấy cậu ta còn non nớt, ăn mặc trẻ trung như sinh viên, không giống người đi làm, anh ta đoán ngay ra thân phận của Lâm Triệt.
Nhưng anh ta không nói gì.
Người dẫn đường lại giới thiệu: “Đây là em trai của giám đốc Lâm, Lâm Triệt.”
Lâm Triệt và Hạ Trường Bách chưa từng gặp nhau.
Nhưng Lâm Triệt có biết về Hạ Trường Bách.
Nghe người dẫn đường gọi Hạ tổng, Lâm Triệt đoán: “Anh là anh Trường Bách ạ?”
Hạ Trường Bách gật đầu: “Chào em.”
Lâm Triệt cười: “Em chào anh.”
Lâm Triệt đang định nói gì đó thì Hạ Trường Bách đã nhìn thấy Dung Từ đang làm việc đằng kia, anh ta nhạt giọng nói: “Anh qua đằng kia một chút.”
Nói xong, không đợi Lâm Triệt và người dẫn đường phản ứng, anh ta đã đi thẳng về phía Dung Từ.
Lâm Triệt ngẩn người.
Chẳng phải bảo hai người bạn của anh rể tương lai cũng rất thân với chị cậu ta sao?
Sao cậu ta cảm thấy Hạ Trường Bách có vẻ lạnh nhạt với mình thế nhỉ?
Hạ Trường Bách không quan tâm Lâm Triệt nghĩ gì.
Anh ta đi đến bên cạnh Dung Từ: “Cô Dung.”
Dung Từ quay đầu lại, thấy anh ta thì khựng lại: “Tổng giám đốc Hạ.”
Cuối năm, Hạ Trường Bách cũng bận.
Anh ta và Dung Từ quả thực đã nửa tháng không gặp.
Hơn nữa, hai ngày sau khi nói chuyện với Dung Từ hôm đó, anh ta đã bị cấp trên bí mật mời làm việc.
Tuy nhiên, anh ta không định nhắc đến chuyện này, nhìn Dung Từ hỏi: “Cuối tuần này tiệc rượu công ty tôi, cô Dung có tham gia không?”
Dung Từ đáp: “Có.”
Kể từ khi anh ta chủ động giúp đỡ cậu cô, Dung Từ có thể cảm nhận được thái độ của anh ta đối với mình khá tốt.
Dù sao đi nữa, anh ta cũng từng giúp cô.
Hơn nữa, thời gian qua họ hợp tác rất vui vẻ, anh ta còn gửi thiệp mời riêng cho cô, về công hay về tư cô đều không có lý do gì để từ chối.
Nhận được câu trả lời, Hạ Trường Bách cười: “Cảm ơn đã nể mặt.”
Dung Từ: “... Khách sáo quá.”
Thấy cô không muốn nói chuyện nhiều, Hạ Trường Bách cũng không ép, nói: “Cô cứ làm việc đi, không cần để ý đến tôi.”
Dung Từ cũng không nói nhiều, tiếp tục trao đổi công việc với tổng giám đốc Toàn và những người khác.
Nhưng Hạ Trường Bách không rời đi.
Anh ta đứng bên cạnh nghe họ nói chuyện công việc, thỉnh thoảng xen vào một hai câu.
Hạ Trường Bách và Kỳ Dục Minh thực ra đều nắm giữ cổ phần của Tấn Độ, chỉ là không trực tiếp tham gia điều hành.
Nhưng đại hội cổ đông cuối năm của Tấn Độ, họ vẫn sẽ tham dự.
Và hôm nay, anh ta đến để họp.
Một lúc sau, Lâm Vu họp xong, thấy Lâm Triệt, hỏi: “Tham quan hết công ty chưa?”
Lâm Triệt: “Rồi ạ.”
Lúc này, Kỳ Dục Minh cũng đến.
Thấy Lâm Vu, anh ta chào hỏi, ánh mắt dừng lại trên người Lâm Triệt, cười nói: “Đây là em trai cô à? Khá lắm, không uổng phí gen tốt nhà họ Lâm.”
Lâm Vu cười, đang định giới thiệu Kỳ Dục Minh với Lâm Triệt thì Lâm Triệt nói: “Anh là anh Dục Minh phải không ạ?”
Kỳ Dục Minh nhướng mày: “Đúng rồi, chú em mắt nhìn khá đấy, đoán chuẩn thật.”
Lâm Vu cười, đang định nói thì Lâm Triệt gãi đầu ngượng ngùng: “Thực ra là vì em đã gặp anh Trường Bách rồi.”
Nghe vậy, Lâm Vu nói: “Trường Bách đến rồi à?”
“Vâng, ở đằng kia kìa.” Lâm Triệt chỉ về phía Dung Từ.
Kỳ Dục Minh và Lâm Vu nhìn theo hướng tay cậu ta, thấy Hạ Trường Bách đang nói chuyện với Dung Từ, thái độ vô cùng ôn hòa.
