Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 157: Nắm Thóp Cô Mềm Lòng
Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:25
Bận rộn suốt một ngày một đêm, Dung Từ ghi chép lại những nội dung cần thiết, gửi cho Úc Mặc Huân rồi mới xuống lầu ăn sáng.
Úc Mặc Huân xem xong tài liệu cô gửi, tay run lên vì phấn khích: “Đúng là như vậy, tuyệt vời, quá tuyệt vời!”
Dung Từ day day thái dương đau nhức, nói: “Em ngủ một giấc đã, lát nữa nói chuyện sau.”
“Được.”
Dung Từ ngủ một mạch đến hơn năm giờ chiều.
Tỉnh dậy, cô thấy Phong Cảnh Tâm đang ngồi trên t.h.ả.m chơi Sudoku.
Thấy cô tỉnh, Phong Cảnh Tâm đứng dậy: “Mẹ dậy rồi ạ?”
Dung Từ: “Ừ.”
“Mẹ khát không? Uống nước nhé?”
Dung Từ khựng lại: “Cảm ơn con.”
Phong Cảnh Tâm rót cho cô một cốc nước rồi quay lại chơi tiếp.
Dung Từ nhìn bóng lưng nhỏ bé của con, biết hai ngày nay mình bận việc nên có phần lơ là con bé.
Nhưng hôm nay là ngày nghỉ cuối cùng rồi.
Ngày mai cô phải quay lại Trường Mặc làm việc sẽ càng không có thời gian trông con.
Nghĩ đến đây, cô gọi: “Tâm Tâm.”
Phong Cảnh Tâm quay lại: “Dạ mẹ?”
“Bao giờ ba về?”
“Ba bảo chưa về ngay được ạ.” Phong Cảnh Tâm hỏi: “Mẹ tìm ba có việc gì không?”
Dung Từ không nói gì, chỉ đáp: “Không có gì, con chơi tiếp đi.”
“Vâng ạ.”
Uống nước xong, Dung Từ nhắn tin cho Phong Đình Thâm.
[Bao giờ anh về? Mai tôi phải đi làm, không có thời gian trông Phong Cảnh Tâm, anh qua đón con về đi.]
Tin nhắn gửi đi hơn nửa tiếng sau Phong Đình Thâm mới trả lời.
[Hai ngày nữa tôi về.]
Dung Từ đọc tin nhắn, không trả lời lại.
Ăn tối xong, Phong Cảnh Tâm đi dạo với bà cụ Dung, Dung Từ lên lầu thì Úc Mặc Huân gọi điện đến.
Vì vừa nói chuyện vừa tổng hợp ý kiến nên Dung Từ mở loa ngoài.
Phong Cảnh Tâm đi dạo về, nghe thấy Dung Từ đang nói chuyện điện thoại với ai đó, giọng người bên kia nghe lạ hoắc, cô bé không vui, không kìm được hỏi: “Mẹ ơi, mẹ đang nói chuyện với ai thế ạ?”
Dung Từ: “Bạn của mẹ.”
Phong Cảnh Tâm: “À...”
Úc Mặc Huân nghe thấy giọng Phong Cảnh Tâm nhưng không lên tiếng.
Càng không nói anh đã từng gặp và bế cô bé khi cô bé còn nhỏ.
Dung Từ và Úc Mặc Huân nói chuyện đến hơn mười giờ tối mới kết thúc cuộc gọi.
Ngày hôm sau, Dung Từ chính thức đi làm trở lại.
Kể từ khi công ty bắt đầu phát triển hai dự án cô nghiên cứu năm ngoái, nhân sự đã bắt đầu thiếu hụt.
Từ cuối năm ngoái, họ đã có ý định tuyển thêm người.
Nhưng cả cô và Úc Mặc Huân đều bận, chưa có thời gian.
Việc tuyển dụng đang rất cấp bách, ngày đầu tiên đi làm trở lại, Dung Từ đã sắp xếp việc này.
Phong Đình Thâm trước đó nhắn tin nói hai ngày nữa sẽ về.
Nhưng ba bốn ngày trôi qua, anh vẫn chưa thấy tăm hơi đâu.
Mãi đến ngày thứ năm, khi Dung Từ đang làm việc ở công ty thì nhận được điện thoại của Phong Cảnh Tâm: “Mẹ ơi, ba về rồi, ba cho người đến đón con.”
“Ừ, mẹ biết rồi.” Dung Từ dặn dò: “Nhớ thu dọn đồ đạc cẩn thận, đừng để quên gì nhé.”
Phong Cảnh Tâm vui vẻ đáp: “Con biết rồi ạ.”
Nói xong, cô bé lại hỏi: “Mẹ ơi, mẹ về tiễn con được không?”
Dung Từ còn rất nhiều việc phải làm.
Cô muốn từ chối.
Nhưng dạo này vì công việc, cô không dành nhiều thời gian cho Phong Cảnh Tâm.
Hơn nữa, sau lần này, chắc còn lâu Phong Cảnh Tâm mới nhớ đến cô nên cô đồng ý: “Được, mẹ về ngay đây.”
Phong Cảnh Tâm reo lên: “Vâng ạ!”
Úc Mặc Huân cũng đã đi công tác về.
Dung Từ dạo này làm việc vất vả, nếu cô muốn tan làm sớm nghỉ ngơi, anh không có ý kiến gì.
Chỉ là...
Anh hừ lạnh:
“Phong Đình Thâm vứt con cho em để đi hưởng tuần trăng mật với người tình lại còn hoãn ngày về, hắn ta không thấy áy náy thì thôi, em là mẹ ruột không có quyền nuôi con, chỉ lơ là con chút xíu mà đã thấy có lỗi rồi à. Anh thấy Phong Đình Thâm nắm thóp em mềm lòng nên mới dám nuốt lời, vứt con cho em để đi chơi cho sướng thân đấy.”
