Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 166: Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn
Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:26
Trên đường đến Tấn Độ, bà cụ Phong gọi điện cho Dung Từ.
Dung Từ bắt máy: “Bà nội ạ.”
“Ừ.”
bà cụ Phong cười hiền từ:
“Mấy hôm trước nghe Tâm Tâm nói dạo này cháu bận rộn công việc lắm, có khi còn thức trắng đêm, hai hôm nay có người biếu bà ít t.h.u.ố.c bổ, bà đã cho người mang qua cho cháu một ít rồi, nhớ bảo người hầm lên mà ăn nhé.”
Dung Từ biết dù mình từ chối bà cụ cũng sẽ không nghe, đành nói: “Vâng, cháu biết rồi ạ, cảm ơn bà nội.”
Bà cụ Phong cười như nhớ ra điều gì, nói:
“À đúng rồi, dạo trước bà có nói chuyện với Đình Thâm, nó hứa sẽ hòa thuận với cháu, dù sao hai đứa cũng là ba mẹ của Tâm Tâm, quan hệ căng thẳng quá sẽ ảnh hưởng không tốt đến sự trưởng thành và tâm lý của con bé.”
Hóa ra, Phong Đình Thâm vì chuyện này mà hôm tọa đàm mới quan tâm cô khác thường như vậy?
Dung Từ nhạt giọng đáp: “Vâng, cháu biết rồi ạ.”
Dung Từ và bà cụ Phong trò chuyện thêm một lúc rồi cúp máy.
Đến Tấn Độ, cô không gặp Lâm Vu.
Tổng giám đốc Toàn thấy cô, cười hỏi: “Hôm nay Valentine, cô Dung có nhận được hoa không?”
Dung Từ chưa kịp trả lời, nhân viên Trường Mặc đi cùng đã cười tiếp lời: “Có chứ ạ, bó hoa hồng to lắm, làm bọn tôi ghen tị c.h.ế.t đi được.”
Tổng giám đốc Toàn cười, chưa kịp nói gì thì Tôn Lệ Dao không biết từ đâu chui ra, xen vào: “Chỉ có hoa thôi à? Không còn gì khác?”
Nhân viên Trường Mặc ngớ người: “Chuyện này...”
“Xem ra chỉ nhận được mỗi hoa thôi nhỉ?”
Tôn Lệ Dao cười khẩy:
“Mấy người buồn cười thật, có bó hoa hồng thôi mà cũng ghen tị? Chị họ tôi sáng nay nhận được cả đống hoa không nói, anh rể tương lai của tôi còn tặng chị ấy cổ phần Tấn Độ, chị ấy có nói gì đâu?”
Tổng giám đốc Toàn: “...”
Cái này đúng là không phản bác được.
Thấy Dung Từ có vẻ không biết chuyện gì, tổng giám đốc Toàn thì thầm với cô:
“Nghe nói giám đốc Lâm rất được yêu thích trong giới thượng lưu là tình trong mộng của bao thiếu gia nhà giàu. Tuy vì có Phong tổng tài giỏi làm bạn trai nên người khác không dám tranh giành công khai nhưng hôm nay chẳng phải Valentine sao? Mấy thiếu gia đó không kìm được, thi nhau gửi hoa và quà nặc danh cho giám đốc Lâm, suýt nữa thì lấp đầy cả văn phòng cô ấy.”
Nói xong, không đợi Dung Từ lên tiếng, ông ta lại nói tiếp:
“Nhưng Phong tổng nhà chúng tôi rước được người đẹp về dinh đương nhiên là có thực lực, đấy, nghe nói Phong tổng trực tiếp chuyển nhượng một phần cổ phần công ty cho giám đốc Lâm luôn!”
“Cưng chiều bạn gái đến mức này, tôi hay những người khác đều là lần đầu tiên thấy, sáng nay nhận được tin, cả công ty ai nấy đều ghen tị đỏ mắt!”
Bí mật công ty Lâm Vu có thể xem tùy ý, Lâm Triệt và Tôn Lệ Dao muốn đến Tấn Độ là đến, muốn đi là đi.
Lúc đó cô đã nghĩ, Tấn Độ có ngày đổi sang họ Lâm cô cũng chẳng thấy lạ.
Giờ nghe tổng giám đốc Toàn nói vậy, Dung Từ không hề ngạc nhiên.
Chỉ là Phong Đình Thâm đặc biệt chuyển nhượng cổ phần cho Lâm Vu vào ngày Valentine, chứng tỏ anh không chỉ hào phóng tặng cổ phần mà còn muốn tặng một cách ý nghĩa, có nghi thức.
Đủ thấy anh thực sự dụng tâm với Lâm Vu.
“Đang nói chuyện gì thế?”
Lúc này, giọng Lâm Vu chen vào.
Tổng giám đốc Toàn vội cười nói: “Giám đốc Lâm, họp xong rồi à?”
Lâm Vu: “Ừ.”
Hôm nay lãnh đạo cấp cao Tấn Độ có cuộc họp quan trọng.
Cô ta giờ đã có cổ phần Tấn Độ, vừa nãy vắng mặt là do đi họp cùng nhóm Phong Đình Thâm.
“Chị họ.”
Tôn Lệ Dao cười đi tới, liếc nhìn Dung Từ, cười khẩy nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe:
“Có người nhận được hoa, vừa nãy còn đang đắc ý lắm nhưng nghe nói chị nhận được rất nhiều hoa lại được anh rể tặng cổ phần thì im thin thít rồi.”
Lâm Vu nghe xong, liếc nhạt Dung Từ một cái, không nói gì.
Tôn Lệ Dao lại nói: “Chị, trước đây chẳng phải chị bảo cái tên họ Úc kia đối xử với cô ta tốt lắm sao, thế mà hôm nay Valentine hắn ta chỉ tặng cô ta mỗi bó hoa, ngoài ra chẳng có gì sất.”
Lâm Vu nhướng mày.
Valentine Úc Mặc Huân chỉ tặng Dung Từ một bó hoa?
Thế thì qua loa quá rồi.
Trước đây, cô ta quả thực luôn nghĩ Úc Mặc Huân đối xử với Dung Từ rất tốt.
Dù sao thì Dung Từ cũng có tiếng nói rất lớn ở Trường Mặc.
Nhưng giờ có sự so sánh mới thấy, nếu Úc Mặc Huân thực sự để tâm đến Dung Từ, sao lại chỉ cho cô quyền lực mà không cho cô chức vụ, thậm chí là cổ phần?
Lúc này, tổng giám đốc Chương cũng đi tới, thấy Lâm Vu liền cười: “Giờ có cổ phần rồi, định tham gia quản lý Tấn Độ không?”
Lâm Vu nói: “Thôi, việc chuyên môn cứ để người có chuyên môn làm, tôi không thích ôm đồm quyền hành.”
Vừa nói, cô ta vừa liếc nhìn Dung Từ.
Dung Từ bản thân không có năng lực nhưng để thể hiện quyền lực của mình ở Trường Mặc, việc gì cũng muốn xía vào quản.
Nhưng khổ nỗi cô lại chẳng có chức vụ cũng chẳng có cổ phần.
Nghĩ cũng nực cười.
Dung Từ vẫn chăm chú làm việc, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những chuyện vừa xảy ra.
Lúc này, điện thoại cô báo tin nhắn.
Cô mở ra xem là Nam Trí Tri gửi.
[Tối mai qua đón thầy.]
Tuần trước Nam Trí Tri nói có người muốn làm quen với cô.
Cuộc gặp ngày mai chắc là vì chuyện này.
Dung Từ nghĩ vậy, nhắn lại: “Vâng ạ, thưa thầy.”
Trả lời xong, Dung Từ cất điện thoại, tiếp tục vùi đầu vào công việc.
Tối hôm sau, Dung Từ và Úc Mặc Huân đón Nam Trí Tri đến nhà hàng đã đặt trước.
Đến nơi, vừa xuống xe, Dung Từ đã nhìn thấy Nhậm Nghị An và Quý Hoàn Anh.
Nam Trí Tri nói có người muốn làm quen với cô, cô còn tưởng hôm nay gặp toàn người lạ.
Không ngờ Nhậm Nghị An và Quý Hoàn Anh cũng đến.
Dung Từ và Úc Mặc Huân chào hỏi: “Chào chú Nhậm, chú Quý.”
Nhậm Nghị An và Quý Hoàn Anh mỉm cười gật đầu.
Hàn huyên xong, họ đang định lên lầu thì một người bước xuống từ một chiếc xe khác, cười nói: “Đi hết rồi à? Không đợi tôi với?”
Dung Từ quay lại, nhìn thấy người đến thì sững sờ.
Ông ấy...
Ông ấy chẳng phải là người của Bộ Quốc phòng...
Nam Trí Tri vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, giới thiệu với cô: “Tề Canh.”
Tề Canh thu lại khí thế bức người thường thấy khi trả lời phỏng vấn, mỉm cười ôn hòa, chủ động đưa tay về phía cô: “Là Tiểu Từ phải không? Ngưỡng mộ đã lâu.”
“Vâng.” Dung Từ: “Cháu chào bác.”
“Đông đủ cả nhỉ.”
Lúc này, một người khác bước xuống từ chiếc xe khác, đi về phía họ.
Lại là một gương mặt quen thuộc thường thấy trên bản tin thời sự.
Nam Trí Tri lạnh nhạt giới thiệu: “Vinh Hoành.”
Dung Từ bắt tay ông ấy, đang định nói gì đó thì lại nghe thấy một giọng nói: “Bố?”
Nhậm Kích Phong bước xuống xe, thấy ngoài Nhậm Nghị An, Quý Hoàn Anh còn có nhiều nhân vật lớn như vậy, anh ta vô cùng kinh ngạc.
Điều khiến anh ta ngạc nhiên hơn cả là Dung Từ cũng có mặt ở đó.
