Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 193: Mẹ Ơi, Mẹ Sắp Về Nhà Chưa Ạ?
Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:29
Một lúc sau, Phong Đình Thâm nghe máy: “Tan học rồi à?”
“Vâng ạ...”
Phong Đình Thâm: “Nhớ mẹ rồi?”
“Vâng ạ...”
“Chưa gọi cho mẹ sao?”
“Vâng.”
Phong Đình Thâm cười, nói: “Gọi đi, hôm nay chắc mẹ con có thời gian nghe máy đấy.”
Phong Cảnh Tâm nghe vậy, mắt sáng lên: “Thật ạ?”
“Thật, gọi cho mẹ con đi.”
“Vâng ạ!”
Phong Cảnh Tâm cúp máy, nhanh ch.óng gọi điện cho Dung Từ.
Dung Từ nhìn thấy cuộc gọi đến, khựng lại một chút.
Tuy rằng trước đó Phong Cảnh Tâm ngã cầu thang nhập viện và lần gặp ở nhà họ Ngu, hai mẹ con đều đã gặp nhau.
Nhưng hai lần gặp đó không được tính vào số lần gặp mặt một tháng một lần đã định trước.
Gạt hai lần đó ra thì thực tế cô và Phong Cảnh Tâm đã hơn một tháng không gặp.
Nghĩ đến đây, Dung Từ bắt máy: “Tâm Tâm, tan học...”
Dung Từ còn chưa nói hết câu, Phong Cảnh Tâm thấy cô thực sự nghe máy liền vui mừng reo lên: “Mẹ!”
Giọng điệu của Phong Cảnh Tâm tràn đầy sự ngạc nhiên và vui sướng.
Dung Từ sững người, bàn tay đang cầm chuột cũng dừng lại.
Hai giây sau, cô mới hoàn hồn, khẽ “ừ” một tiếng, hỏi: “Mẹ đây, con tan học rồi à?”
“Vâng ạ!”
Phong Cảnh Tâm vui vẻ nói tiếp:
“Mẹ ơi, mẹ đang ở đâu thế? Lúc nãy con định gọi cho mẹ nhưng sợ mẹ bận không nghe máy nên thôi nhưng vừa rồi con gọi cho ba, ba bảo hôm nay chắc chắn mẹ có thời gian nghe máy. Nên là mẹ ơi, mẹ sắp về nhà chưa ạ?”
“Không phải...”
Nói đến đây, cô dừng một chút rồi mới nói tiếp: “Hiện tại mẹ vẫn đang ở công ty, lát nữa mẹ sẽ về nhà bà cố ngoại, con muốn về nhà bà cố ngoại hay là...”
“Mẹ đi đâu con đi đó ạ!”
Dung Từ: “...”
“Được.” Nói xong, cô lại dặn dò: “Vậy con đến nhà bà cố ngoại trước đi, mẹ xong việc sẽ về.”
“Vâng ạ!”
Cúp điện thoại, Dung Từ giải quyết nốt công việc rồi rời khỏi văn phòng.
Về đến nhà họ Dung, Dung Từ còn chưa vào cửa, Phong Cảnh Tâm nghe tiếng xe ô tô đã chạy từ trong nhà ra, sà vào lòng cô: “Mẹ!”
“Ừ.” Dung Từ bế bổng cô bé lên. Bà cụ Dung thấy cô về liền cười nói: “Tiểu Từ về rồi đấy à? Vừa khéo cơm tối cũng xong rồi, mau vào ăn cơm thôi.”
Dung Từ: “Vâng ạ.”
Phong Cảnh Tâm ngồi cạnh Dung Từ ăn cơm.
Cô bé đã rất lâu rồi không được ăn cơm mẹ nấu.
Cô bé không nhịn được nói với Dung Từ: “Mẹ ơi, lâu lắm rồi mẹ không nấu cơm cho con ăn, mai mẹ nấu cho con nhé? Con thèm sườn xào, cá rán với canh thịt nạc mẹ nấu lắm.”
Kể từ khi quyết định ly hôn với Phong Đình Thâm, đúng là cô ít khi nấu ăn cho Phong Cảnh Tâm.
Hơn nữa, thời gian trước Phong Cảnh Tâm đến nhà họ Dung, cô bận rộn nên cũng không mấy khi xuống bếp.
Nghĩ vậy, cô đồng ý: “Được.”
Chuyện của Lâm Vu, người ngoài quả thực không quan tâm lắm.
Vì vậy, chuyện cô ta và Phong Cảnh Tâm có quan hệ tốt không truyền đến tai bà cụ Dung và Dung Trường Thịnh.
Chỉ là bà cụ Dung và Dung Trường Thịnh trước khi Phong Cảnh Tâm về nước đã nghĩ đến khả năng con bé sẽ thân thiết với Lâm Vu.
Về điều này, trong lòng họ đương nhiên không thoải mái.
Nhưng họ cũng biết, Phong Cảnh Tâm rốt cuộc vẫn còn nhỏ, con bé không hiểu ân oán giữa nhà họ Dung và nhà họ Lâm.
Chuyện người lớn con bé không hiểu.
Chuyện này không thể trách con bé được.
Dung Từ không giành được quyền nuôi Phong Cảnh Tâm, bà cụ Dung và Dung Trường Thịnh cũng lo lắng Dung Từ và con gái sẽ vì xa cách lâu ngày mà tình cảm mẹ con xa cách.
Giờ thấy Phong Cảnh Tâm quấn quýt Dung Từ như vậy, họ đương nhiên rất vui mừng.
