Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 222: Có Phải Mẹ Không Thương Con Nữa Không?
Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:33
Ở chỗ Phong Cảnh Tâm, cô, Phong Đình Thâm và Lâm Vu là ba người không thể cùng tồn tại.
Phong Cảnh Tâm nói với cô là “mẹ đi cùng con”, chứ không phải “mẹ cũng đến đi cùng con”, chứng tỏ Phong Cảnh Tâm hiểu rõ đạo lý này.
Phong Cảnh Tâm đã chọn cô trong ngày quan trọng của con bé nhưng Dung Từ lại chẳng cảm thấy vui vẻ gì cho cam.
Thời gian thi đấu của Phong Cảnh Tâm là cuối tuần sau.
Bình thường cuối tuần cô đều rảnh.
Hơn nữa, con cái tham gia thi đấu cũng là chuyện lớn trong gia đình, các bậc cha mẹ thường sẽ ưu tiên việc của con cái lên hàng đầu.
Nếu là trước đây, cô cũng sẽ đặt Phong Cảnh Tâm lên trên hết.
Những chuyện lặt vặt khác đều phải dẹp sang một bên.
Nhưng bây giờ...
Không phải Dung Từ không nhìn thấy sự mong chờ trong mắt Phong Cảnh Tâm.
Nhưng cô vẫn trả lời nước đôi: “Để đến lúc đó mẹ xem thế nào đã, nếu không có việc gì quan trọng thì mẹ sẽ đi cùng con.”
Nửa năm qua, cô bé gọi cho Dung Từ biết bao cuộc điện thoại, đưa ra không ít mong muốn, đến mức Phong Cảnh Tâm đã đúc kết ra một quy luật - nếu khi nói chuyện với cô bé, Dung Từ dùng những từ ngữ không chắc chắn như “đến lúc đó, nếu như” thì cơ bản có thể xác định là Dung Từ sẽ không đi cùng cô bé.
Nghe vậy, sống mũi Phong Cảnh Tâm lại cay cay, hốc mắt ngày càng đỏ.
Cô bé buông tay Dung Từ ra, hít mũi “dạ” một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Dung Từ nhìn thấy hết, bảo trong lòng hoàn toàn dửng dưng là nói dối.
Nhưng cô không có ý định thay đổi quyết định của mình.
Cô đưa tay ra, định xoa đầu Phong Cảnh Tâm rồi rời đi.
Tuy nhiên, khi tay cô vừa đưa tới, Phong Cảnh Tâm lại mếu máo quay đầu đi chỗ khác.
Dung Từ thấy vậy khựng lại, thu tay về, không dỗ dành con bé, quay người đi thẳng.
Phong Đình Thâm chứng kiến tất cả, không khuyên bảo Dung Từ cũng không có ý định ngăn cản cô rời đi.
Phong Cảnh Tâm quay mặt đi không nhìn Dung Từ nhưng vẫn chú ý động tĩnh phía bên kia. Nghe tiếng giày cao gót nện trên sàn nhà ngày một xa dần, biết Dung Từ thực sự cứ thế bỏ đi, thậm chí chẳng thèm dỗ dành mình một câu, cô bé không kìm nén được nữa, quay lại ôm chân Phong Đình Thâm òa khóc nức nở:
“Hu hu...”
Huấn luyện viên của Phong Cảnh Tâm nhìn thấy cảnh này cũng ngẩn người.
Phong Cảnh Tâm thông minh hơn những đứa trẻ bình thường rất nhiều.
Tính cách cô bé hoạt bát lại có chủ kiến, nửa năm nay, những đứa trẻ cùng trang lứa đến nhà thi đấu học đấu kiếm không biết đã khóc bao nhiêu lần rồi.
Nhưng đây là lần đầu tiên anh ta thấy Phong Cảnh Tâm khóc.
Sáng nay Dung Từ đáp ứng mọi yêu cầu của Phong Cảnh Tâm, chăm sóc cô bé dịu dàng và tỉ mỉ.
Anh ta không ngờ Dung Từ biết rõ Phong Cảnh Tâm đang đau lòng, thất vọng mà vẫn có thể dứt khoát quay lưng bỏ đi không chút lưu luyến.
Cảm giác Dung Từ mang lại cho anh ta cứ như thể cô thực sự không cần đứa con gái này nữa vậy.
Sự tàn nhẫn này quả thực khiến anh ta khá kinh ngạc.
Vợ cũ đối xử với con gái như vậy, nếu là người đàn ông khác, chắc đã tức giận lên tiếng chỉ trích rồi.
Nhưng trên mặt Phong Đình Thâm lại không hề có vẻ gì là trách móc Dung Từ.
Giữa họ không có trách móc cũng không có bất kỳ cuộc cãi vã nào.
Anh chỉ bình thản nhìn Dung Từ rời đi.
Phong Đình Thâm cúi người bế con gái lên, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô bé: “Tủi thân thế cơ à?”
Phong Cảnh Tâm ôm cổ anh, càng khóc to hơn, vừa khóc vừa tố cáo: “Con đau lòng buồn bã thế mà mẹ chẳng thèm quan tâm... cứ, cứ thế mà đi, đi luôn...”
Phong Đình Thâm: “Ừ, ba thấy rồi.”
Phong Cảnh Tâm òa khóc nức nở, càng thêm thương tâm: “Hu hu mẹ, có phải mẹ không thương con nữa không...”
Phong Đình Thâm cười: “Không đâu.”
Phong Cảnh Tâm thút thít nhìn anh: “Thật, thật không ạ?”
Phong Đình Thâm lấy khăn tay lau nước mũi cho con: “Ba đảm bảo.”
Tâm trạng Phong Cảnh Tâm đã khá hơn nhiều nhưng nhớ lại việc Dung Từ vừa nãy không dỗ dành mình đã bỏ đi, cô bé lại tiếp tục khóc: “Thế tại sao mẹ không dỗ con...”
Phong Đình Thâm nhéo nhéo khuôn mặt phúng phính của con gái, cười cười, không trả lời.
Phong Cảnh Tâm tức giận chỉ vào anh: “Con, con đau lòng thế này rồi, ba, ba còn cười...”
Phong Đình Thâm cầm lấy ba lô của Phong Cảnh Tâm do huấn luyện viên đưa.
Anh vừa xách ba lô cho con, vừa bế cô bé đi ra ngoài: “Vậy ba mời con đi ăn cơm, bồi tội với con nhé?”
Phong Cảnh Tâm: “...”
“Con không chịu, con muốn mẹ cơ.”
“Chuyện này ba không làm chủ được, con cũng thấy rồi đấy, ở chỗ mẹ con, ba không có tiếng nói.”
Phong Cảnh Tâm: “...”
