Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 276: Tôi Không Cãi Nhau Nổi Với Anh Ấy
Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:39
Dung Từ không nói gì, lướt qua họ đi vào phòng họp.
Cảnh Dung Từ và Phong Đình Thâm nói chuyện ở cửa, rất nhiều người trong phòng họp đều nhìn thấy.
Nhưng mọi người không rõ quan hệ giữa Dung Từ và Phong Đình Thâm, chỉ tưởng họ chào hỏi nhau bình thường nên không nghĩ nhiều.
Nhưng Úc Mặc Huân là người biết chuyện.
Thấy cô quay lại, anh khẽ hỏi: “Cãi nhau với hắn à?”
Dung Từ lắc đầu: “Không có.”
Giữa cô và anh, ngay cả lúc quan hệ căng thẳng và tồi tệ nhất còn chẳng cãi nhau nổi, huống hồ là bây giờ?
Phong Thị và Trường Mặc hiện đã chính thức bắt đầu hợp tác, vì vậy Dung Từ gần như ở lại Phong Thị cả ngày hôm đó.
Khoảng hơn năm giờ chiều, trong phòng họp bỗng vang lên tiếng reo hò kinh ngạc.
“Vãi thật, thành công rồi!”
“Hả? Có chuyện gì thế?”
“Cái mô hình chúng ta làm trước đó cô Dung cảm thấy chưa tốt, tuần trước chúng ta đã thảo luận, mấy hôm nay chúng tôi làm theo gợi ý của cô Dung, cải tiến từ thuật toán đến dữ liệu sau đó đến cả kiến trúc mô hình, bây giờ hiệu suất mô hình đã được nâng cao đáng kể! Cái nút thắt cổ chai làm khó chúng ta gần hai năm nay, thế mà... thế mà giải quyết được rồi!”
Một người khác cũng nói: “Vấn đề căn chỉnh đa phương thức làm khó chúng ta bấy lâu nay giờ cũng có tiến triển mới rồi, phải nói là cô Dung quá đỉnh!”
Phải biết rằng, Phong Thị là tập đoàn công nghệ hàng đầu trong nước, tất cả bọn họ có thể nói là những nhân tài top đầu trong ngành, được Phong Thị trả lương cao ngất ngưởng để mời về.
Nói cách khác, dù là được công nhận hay tự nhận, năng lực bản thân họ đều không hề kém.
Tuy nhiên, đến bây giờ họ mới phát hiện ra thế nào gọi là núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn!
Các nhân viên kỹ thuật của Phong Thị Technology nhìn Dung Từ mắt sáng rực, kích động chạy tới bắt tay cô, nói: “Không hổ danh là tác giả chính của bài luận văn về văn bản dài kia, cô Dung đỉnh thật sự!”
Dung Từ mỉm cười, đang định nói gì đó thì bất chợt nhìn thấy Lâm Vu đứng sau lưng họ.
Nụ cười của cô hơi khựng lại.
Lúc này, mấy nhân viên kỹ thuật đang phấn khích của Phong Thị cũng nhìn thấy cô ta.
“Cô Lâm? Cô đến bao giờ thế?”
Lâm Vu chưa kịp nói gì thì giáo sư Lưu cười nói: “Cô Lâm đến được một lúc rồi, các cậu mải mê quá, đến nỗi sau lưng có thêm người cũng không biết.”
Lâm Vu cười không nói.
Chỉ là nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện nụ cười của cô ta có chút gượng gạo.
Như lời giáo sư Lưu nói, cô ta quả thực đã đến được một lúc rồi.
Cũng chứng kiến một phần quá trình những “con cưng của trời” trong giới kỹ thuật của Phong Thị đến thỉnh giáo Dung Từ.
Tư duy của mấy nhân viên kỹ thuật Phong Thị, cô ta thực ra có thể theo kịp một phần.
Tuy nhiên, Dung Từ rõ ràng ở trên cơ họ.
Cô chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhanh ch.óng biết vấn đề nằm ở đâu và đưa ra giải pháp, nhanh đến mức đám nhân viên kỹ thuật của Phong Thị suýt chút nữa không theo kịp suy nghĩ của cô.
Huống chi là cô ta...
Mấy nhân viên kỹ thuật vừa giải quyết được bài toán khó vẫn còn rất hưng phấn, đang định tiếp tục thảo luận xem điểm đột phá hay ở chỗ nào thì giọng nói của Phong Đình Thâm bỗng xen vào: “Hào hứng thế, đang nói chuyện gì vậy?”
Nhân viên kỹ thuật của Phong Thị cũng không vì anh là tổng giám đốc mà không dám mở miệng, có người đang định nói thì bị Lâm Vu ngắt lời: “Anh xong việc rồi à?”
Phong Đình Thâm “ừ” một tiếng, đang định tiếp tục hỏi chuyện mọi người vừa bàn tán nhưng khi dời mắt đi, anh lại chú ý thấy sắc mặt cô ta không tốt lắm, quan tâm hỏi: “Sao sắc mặt em khó coi thế? Trong người không khỏe à?”
