Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 321: Tiểu Dung Từ Đã Lâu Không Gặp
Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:44
Dung Từ đọc xong liền tắt màn hình, không trả lời.
Buổi tối, Dung Từ cùng gia đình ra ngoài ăn cơm.
Đến nhà hàng, cô bảo mọi người vào trước còn mình đi tìm chỗ đậu xe.
Đậu xe xong, cô xách túi xuống xe, không để ý chiếc xe đậu bên cạnh là của Lâm Vu.
Lâm Vu vừa nghe điện thoại xong, cúp máy thì nhìn thấy Dung Từ.
Dung Từ khóa xe xong, đang định đi về phía nhà hàng thì bỗng nghe có người gọi: “Tiểu Dung Từ?”
Người gọi cô như vậy chỉ có một người - vợ của Nam Trí Tri, sư mẫu của cô, Nhan Uẩn Chi.
Dung Từ sững người, quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Nhan Uẩn Chi.
Lâm Vu vốn cũng định xuống xe, cửa xe đã mở một nửa, nhìn thấy Nhan Uẩn Chi, cô ta cũng ngẩn ra.
Nhan Uẩn Chi vừa là thiên tài y học, vừa là vợ của Nam Trí Tri, tuy bà sống kín tiếng, ít lên báo nhưng người có tâm muốn tìm hiểu về bà thì cũng không khó.
Vì vậy, Lâm Vu vừa nhìn thấy Nhan Uẩn Chi đã nhận ra ngay.
Đợi cô ta phản ứng lại, đẩy cửa xe định xuống thì thấy Dung Từ quay đầu lại nhìn Nhan Uẩn Chi và gọi bà, động tác của cô ta lại khựng lại.
Dung Từ: “Sư... sư mẫu!”
Nhan Uẩn Chi nhìn Dung Từ, mỉm cười, đi tới gần dang rộng vòng tay, nhiệt tình ôm chầm lấy cô: “Tiểu Dung Từ của sư mẫu đã lâu không gặp.”
Được Nhan Uẩn Chi ôm, trong lòng Dung Từ có chút xúc động cũng đưa tay ôm lấy bà: “Đã lâu không gặp ạ.”
Nhan Uẩn Chi ôm Dung Từ một lúc rồi buông ra, đưa tay véo má cô: “Mấy năm không gặp, Tiểu Dung Từ của chúng ta ngày càng xinh đẹp rồi.”
Dung Từ vẫn ôm Nhan Uẩn Chi không buông, ngoan ngoãn để bà véo má, nghe vậy cười nói: “Sư mẫu vẫn trẻ đẹp như xưa ạ.”
Nhan Uẩn Chi cũng không khiêm tốn: “Hừm, sư mẫu biết mà.”
Nói xong, cả hai cùng cười.
Lúc này, Nhan Uẩn Chi lại nói:
“Mấy năm nay sư mẫu bận tối mắt tối mũi ở tỉnh S nhưng chuyện về công ty con và Tiểu Mặc Huân sáng lập gần đây, sư mẫu đều biết hết đấy nhé. Vừa quay lại Trường Mặc đã làm ra nội dung chấn động thế giới, Tiểu Dung Từ của chúng ta vẫn lợi hại như vậy.”
Được khen, Dung Từ vẫn có chút ngại ngùng, cô chuyển chủ đề: “Con đến ăn cơm cùng gia đình còn sư mẫu? Nếu tiện thì có muốn đi cùng không ạ?”
“Sư mẫu đến tiếp khách, ăn cơm để lần sau nhé.”
Nhan Uẩn Chi cười nói:
“Con và Tiểu Mặc Huân bốn năm năm rồi không gặp sư mẫu, lần này về, vốn định xong việc hai ngày nữa sẽ tìm hai đứa ăn bữa cơm, không ngờ hôm nay trùng hợp gặp ở đây. Nếu con và Tiểu Mặc Huân rảnh thì hai ngày nữa chúng ta hẹn nhé?”
Dung Từ ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
Nhan Uẩn Chi lại véo má cô cái nữa, nói: “Vừa hay, trong nhà có một hậu bối cực kỳ thích bộ ngôn ngữ lập trình CUAP con nghiên cứu, đến lúc đó sư mẫu dẫn người đó theo, Tiểu Dung Từ có phiền không?”
Dung Từ lắc đầu, nói: “Con không phiền đâu ạ.” Dứt lời cô lại nói: “Hơn nữa, chuyện sư mẫu giúp mẹ con mời Tần lão, con còn chưa đích thân cảm ơn sư mẫu nữa.”
“Chuyện nhỏ ấy mà.” Nhan Uẩn Chi cười nói, nhìn đồng hồ, thấy sắp đến giờ, bảo: “Người sư mẫu hẹn đến rồi, sư mẫu cũng không tiện để người ta đợi lâu, mình vào trước đi.”
Dung Từ buông Nhan Uẩn Chi ra, chuyển sang khoác tay bà, nói: “Vâng ạ.”
Nói xong, hai người cùng đi về phía nhà hàng, hoàn toàn không để ý đến Lâm Vu đang ngồi trong chiếc xe cửa mở hé bên cạnh đã nghe hết toàn bộ câu chuyện.
