Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 324: Tình Cảm Của Anh Ta Đã Trao Hết Cho Dung Từ
Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:44
Dung Từ nghe vậy, đang định mở lời thì Phong Đình Thâm đã nói trước: “Mẹ con bận việc, đừng làm phiền mẹ.”
Phong Cảnh Tâm bĩu môi, không vui, ngẩng đầu nhìn Dung Từ với ánh mắt mong chờ.
Dung Từ nói: “Mẹ về công ty họp xong là phải đi gặp đối tác bàn công việc ngay, đưa con theo không tiện để lần sau nhé.”
Nghe Dung Từ nói vậy, giọng Phong Cảnh Tâm ỉu xìu nhưng cuối cùng vẫn buông tay: “Vâng ạ...”
Bà cụ Phong chưa tỉnh, giữa bà cụ Dung và Phong Đình Thâm chẳng có gì để nói, vì vậy khi Dung Từ rời đi, bà cũng đi cùng.
Vào thang máy, bà cụ Dung nói nhỏ: “Nó không phải sợ Tâm Tâm đi theo làm phiền cháu làm việc đâu mà là sợ Tâm Tâm đi cùng cháu sẽ bị người quen nhìn thấy đấy?”
Dung Từ hiểu ý bà.
Nếu chuyện cô và Phong Đình Thâm là vợ chồng và hiện tại vẫn chưa chính thức ly hôn truyền ra ngoài, Lâm Vu sẽ là người đầu tiên hứng chịu b.úa rìu dư luận.
Để bảo vệ Lâm Vu, trước khi ly hôn, Phong Đình Thâm đương nhiên sẽ giấu nhẹm chuyện anh và “vợ cũ” chưa ly hôn.
Xuống đến dưới lầu, Dung Từ nhìn theo xe của bà cụ Dung rời đi rồi mới lên xe của mình.
Vừa đến bệnh viện, Hạ Trường Bách bước xuống xe đã nhận ra ngay bóng dáng nghiêng nghiêng của Dung Từ.
Anh ta theo bản năng định lên tiếng gọi nhưng Dung Từ đã lái xe rời khỏi lối ra.
Lời nói đến cửa miệng Hạ Trường Bách đành nuốt trở lại.
Kỳ Dục Minh vòng qua từ ghế lái, vỗ vai anh ta: “Ngẩn người ra đó làm gì? Đi thôi.”
Hạ Trường Bách hoàn hồn, cùng Kỳ Dục Minh đi lên lầu.
Thấy hai người đến, Phong Cảnh Tâm chào: “Chú Hạ, chú Kỳ.”
Hạ Trường Bách mỉm cười, đưa tay xoa đầu Phong Cảnh Tâm rồi đặt giỏ hoa quả lên chiếc bàn bên cạnh.
Lúc này, anh ta tình cờ nhìn thấy món quà Dung Từ và bà cụ Dung mang đến.
Trên món quà, tấm thiệp nhỏ Dung Từ đích thân viết lời chúc bà cụ Phong sớm bình phục hiện rõ mồn một.
Nhìn nét chữ của Dung Từ, trái tim Hạ Trường Bách bất giác mềm đi vài phần, thẫn thờ nhìn tấm thiệp ký tên “Tiểu Từ”.
Thấy anh ta đứng ngây ra đó, Kỳ Dục Minh gọi: “Trường Bách, qua đây ngồi đi, nhìn gì thế.”
Hạ Trường Bách lúc này mới hoàn hồn, quay đầu lại thì phát hiện cả Kỳ Dục Minh và Phong Đình Thâm đều đang nhìn mình.
Bắt gặp ánh mắt của Phong Đình Thâm, anh ta theo bản năng tránh đi, đáp một tiếng “được” rồi đặt giỏ hoa quả xuống, đang định đi qua ngồi thì khựng lại, quay người chỉnh lại vị trí giỏ hoa quả mình mang đến, đặt sát cạnh món quà của Dung Từ.
Hạ Trường Bách vừa ngồi xuống thì điện thoại Phong Đình Thâm reo.
Là cuộc gọi của Lâm Vu.
Phong Đình Thâm nhìn thấy, bắt máy.
Đầu dây bên kia, Lâm Vu quan tâm hỏi: “Tình hình bà cụ thế nào rồi anh? Tỉnh chưa ạ?”
“Vẫn chưa.”
“Tâm Tâm thì sao? Tâm trạng con bé đỡ hơn chưa?”
“Đỡ nhiều rồi.”
“Cho em nói chuyện với Tâm Tâm vài câu nhé?”
“Được.”
Phong Đình Thâm đưa điện thoại cho Phong Cảnh Tâm.
Phong Cảnh Tâm: “Là dì Vu Vu ạ?”
Phong Cảnh Tâm nhanh ch.óng cầm lấy điện thoại, làm nũng: “Dì Vu Vu ơi...”
Biết là điện thoại của Lâm Vu, Kỳ Dục Minh sờ mũi.
Vừa nãy trước khi đến, anh ta có hỏi Phong Đình Thâm qua điện thoại xem Lâm Vu có đến bệnh viện thăm bà cụ không.
Phong Đình Thâm nói không đến.
Sau đó hỏi ra mới biết, tối qua Tang Thiến đã ra tối hậu thư, đặc biệt dặn dò không cho phép Lâm Vu đến thăm bà cụ.
Thực ra nguyên văn lời Tang Thiến là “Đừng dẫn mấy người không liên quan đến phòng bệnh làm phiền bà nội con dưỡng bệnh”.
Nhớ đến chuyện này, Kỳ Dục Minh còn muốn hóng hớt vài câu nhưng thấy Phong Cảnh Tâm và quản gia đều ở đó, cảm thấy không tiện nói nên im lặng.
Phong Đình Thâm và Hạ Trường Bách đều có việc bận, thăm bà cụ Phong xong, Hạ Trường Bách và Kỳ Dục Minh cũng không nán lại phòng bệnh lâu.
Tuy nhiên, quả thực đã khá lâu mấy người bọn họ không ăn cơm cùng nhau.
Trước khi đi, Kỳ Dục Minh nói: “Nếu mọi người thu xếp được thời gian, tối nay tụ tập một chút nhé?”
Phong Đình Thâm và Hạ Trường Bách đồng thanh: “Được.”
Phong Đình Thâm bận rộn công việc cả ngày ở bệnh viện, buổi tối Tang Thiến đến thay ca, anh liền đến nhà hàng Kỳ Dục Minh đã đặt trước.
Phong Cảnh Tâm buổi trưa đã về nhà họ Dung.
Vì vậy buổi tối Phong Đình Thâm đi một mình.
Khi anh đến nhà hàng, Hạ Trường Bách và Kỳ Dục Minh đều đã đến rồi.
Lâm Vu là người đến muộn nhất.
Đẩy cửa bước vào phòng bao, Phong Đình Thâm quay đầu nhìn là người đầu tiên lên tiếng: “Đến rồi à?”
Lâm Vu cười: “Vâng.”
Lúc trả lời, cô ta cũng nhìn thấy Hạ Trường Bách ngồi bên cạnh.
Ban đầu, khi biết Hạ Trường Bách thay lòng đổi dạ thích Dung Từ, cô ta rất ngạc nhiên và ngoài ngạc nhiên ra, cô ta còn cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Không hiểu Dung Từ ngoài xinh đẹp một chút ra thì có điểm gì đáng để Hạ Trường Bách thích.
Đặc biệt là năm xưa vì chuyện Dung Từ bỏ t.h.u.ố.c ép cưới Phong Đình Thâm, Hạ Trường Bách vô cùng ghét Dung Từ.
Cô ta không hiểu tại sao Hạ Trường Bách bỗng nhiên thay đổi thái độ lại thích cô.
Nhưng bây giờ...
Nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy ở bãi đậu xe mấy hôm trước, nghĩ đến việc Trường Mặc lại do Dung Từ và Úc Mặc Huân cùng sáng lập; nghĩ đến CUAP mà cô ta luôn ngưỡng mộ lại do Dung Từ dẫn đầu nghiên cứu; nghĩ đến tiếng “sư mẫu” Dung Từ gọi Nhan Uẩn Chi; nghĩ đến việc Trường Mặc đang hốt bạc mỗi ngày Dung Từ cũng có phần; nghĩ đến từng chút từng chút liên quan giữa Dung Từ và Trường Mặc trong hơn nửa năm qua, cô ta bỗng hiểu ra Hạ Trường Bách rốt cuộc thích Dung Từ ở điểm gì.
Nói cách khác, Hạ Trường Bách có lẽ đã biết Dung Từ là học trò của Nam Trí Tri từ rất lâu rồi.
Về mối quan hệ giữa Dung Từ và Trường Mặc, chắc hẳn anh ta cũng đã biết từ sớm.
Nhưng anh ta rõ ràng biết nhiều chuyện về Dung Từ như vậy, suốt thời gian qua lại chưa từng hé răng nửa lời với cô ta...
Nhớ lại trước đây cô ta nỗ lực thể hiện trước mặt anh ta như thế nào, mục đích chỉ để được Nam Trí Tri chú ý; nhớ lại việc cô ta nhiều lần bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với người phát triển CUAP, cô ta cảm thấy mình chẳng khác nào một con hề.
Thật nực cười làm sao!
Nghĩ đến tất cả những điều này, Lâm Vu siết c.h.ặ.t chiếc túi xách trong tay, nghiến c.h.ặ.t răng mới miễn cưỡng duy trì được vẻ bình tĩnh bên ngoài.
Nhưng trong đáy mắt vẫn vương vấn chút lệ vì tủi hổ.
Đến lúc này, cô ta cũng hiểu ra, Hạ Trường Bách đối với cô ta, có lẽ đã sớm không còn tình cảm nam nữ nữa.
Tình cảm của anh ta từ bao giờ không hay đã trao hết cho Dung Từ rồi!
Dòng suy nghĩ của Lâm Vu trôi qua, thực tế chỉ mất vài giây.
Phong Đình Thâm nhận thấy cô ta bỗng đứng im không động đậy lại nghiêng người nhìn sang, định mở miệng thì nhận thấy sắc mặt cô ta xấu lạ thường, anh khựng lại, hỏi: “Sao thế? Sắc mặt khó coi vậy?”
Nghe vậy, Kỳ Dục Minh và Hạ Trường Bách đang nói chuyện cũng đều nhìn về phía cô ta.
Hai tay Lâm Vu siết c.h.ặ.t túi xách trắng bệch, cố gắng kiểm soát cảm xúc, hai giây sau mới nặn ra một nụ cười, nói: “Không có gì.”
