Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 332: Không Có Hận Thù Gì Sâu Sắc
Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:45
Nhà họ Dung.
Chuyện đấu giá viên kim cương, Dung Từ đã bàn bạc với bà cụ Dung trước khi đến nhà đấu giá.
Nhìn viên kim cương lấp lánh rực rỡ mà Dung Từ bỏ số tiền lớn mua về, một lúc sau bà cụ Dung mới lên tiếng:
“Mẹ cháu trước đây quả thực rất thích kim cương, chỉ là nếu kim cương thực sự có tác dụng thì nó vừa có khả năng khiến mẹ cháu tỉnh táo lại nhưng cũng có thể khiến mẹ cháu rơi vào trạng thái... điên loạn sâu hơn. Cho nên... viên kim cương này cháu cứ cất kỹ đi đã, chuyện dùng nó chữa bệnh cho mẹ cháu, cứ để một thời gian nữa xem tình hình thế nào rồi tính tiếp.”
Thực ra Dung Từ cũng đã nghĩ đến điều này.
Cô đồng tình với suy nghĩ của bà cụ.
Chỉ là kim cương hiếm có khó tìm, bỏ lỡ cơ hội lần này không biết phải đợi đến bao giờ, hơn nữa hiện tại cô cũng không thiếu tiền nên dù tạm thời chưa dùng đến, cô vẫn quyết định mua về.
Nghe bà ngoại nói vậy, cô đáp: “Vâng ạ.”
Hai ngày nay cô không đến bệnh viện thăm bà cụ Phong.
Sáng hôm sau, cô lại đến bệnh viện.
Cô đến khá sớm, tuy nhiên khi cô đến thì Phong Đình Thâm và Kỳ Dục Minh đã có mặt nhưng không thấy bóng dáng quản gia đâu.
Thấy cô gõ cửa bước vào, cả Phong Đình Thâm và Kỳ Dục Minh đều nhìn cô.
Dung Từ chỉ gật đầu với Phong Đình Thâm coi như chào hỏi sau đó đi thẳng vào trong thăm bà cụ Phong.
Thấy Dung Từ phớt lờ mình, Kỳ Dục Minh trố mắt, không nhịn được quay sang nói với Phong Đình Thâm: “Cô ấy bây giờ đúng là chẳng coi ai ra gì nữa rồi.”
Phong Đình Thâm ngồi xuống, ừ một tiếng, lạnh nhạt nói: “Rồi sao nữa?”
Kỳ Dục Minh: “...”
Một lát sau, Dung Từ từ trong phòng bệnh bước ra nhưng cô không rời đi ngay mà nhìn Phong Đình Thâm hỏi: “Hai ngày nay tình hình bà cụ thế nào rồi?”
Phong Đình Thâm rót một cốc nước, đi về phía cô định đưa, Dung Từ lắc đầu ý bảo không uống, Phong Đình Thâm cũng không ép, đặt cốc nước xuống nói:
“Đã có chuyển biến tốt, bác sĩ nói theo tiến triển hiện tại, có thể vài ngày nữa sẽ tỉnh.”
“Được, tôi biết rồi.”
Nói xong, Dung Từ không nói thêm gì nữa, quay người định rời đi.
Lúc này, Phong Đình Thâm lên tiếng: “Tâm Tâm đi tập huấn rồi, ngày mai sẽ về.”
Thực ra cô không muốn biết lịch trình của Phong Cảnh Tâm lắm.
Nhưng Kỳ Dục Minh đứng bên cạnh, đảo mắt lia lịa giữa cô và Phong Đình Thâm, vẻ mặt hóng hớt, cô đành không nói ra để lại ba chữ “tôi biết rồi” rồi đi thẳng không ngoảnh đầu lại.
Kỳ Dục Minh nhìn theo bóng lưng cô đến khi khuất hẳn mới thu hồi tầm mắt, nhìn Phong Đình Thâm nói: “Tôi phát hiện ra, hai người sắp ly hôn rồi mà quan hệ lại tốt hơn trước đấy.”
Phong Đình Thâm gõ máy tính không ngẩng đầu lên, ậm ừ một câu không rõ ý tứ: “Vậy sao?”
Các cặp vợ chồng bình thường khi ly hôn, thường làm cho đối phương trở nên xấu xí trong mắt nhau.
Như họ thế này, quả thực hiếm thấy.
Tuy nhiên, Kỳ Dục Minh không nói ra suy nghĩ đó, không biết nghĩ đến điều gì, anh ta bỗng nói:
“Dù sao đi nữa, giữa cậu và cô ấy cũng có Tâm Tâm, tuy năm xưa cô ấy sai thật nhưng chuyện cũ đã qua rồi đã cô ấy buông bỏ được mà cậu cũng nể mặt Tâm Tâm không so đo chuyện năm xưa nữa thì giữa hai người thực sự không có thù hận hay mâu thuẫn gì không thể hòa giải, sau này vì Tâm Tâm, hai người chung sống hòa bình hình như cũng không phải không thể...”
Phong Đình Thâm không trả lời.
Kỳ Dục Minh nhìn anh, không biết anh đang nghĩ gì.
Nhưng Phong Đình Thâm không nói, Kỳ Dục Minh cũng không tiện nói nhiều, đành im lặng.
