Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 347: Người Thực Sự Quan Tâm Vẫn Là Lâm Vu

Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:46

Phong Đình Thâm không chút do dự nói: “Cậu liên hệ với bên đó, bảo họ chúng ta ngày mai mới qua.”

Khương Triết định nói gì đó nhưng thấy Phong Đình Thâm đã dời sự chú ý trở lại Lâm Vu, lời định nói ra cuối cùng đành nuốt trở lại.

Khi anh ta gật đầu, định ra ngoài phòng bệnh gọi điện thoại thì Phong Đình Thâm như nhớ ra điều gì, quay đầu lại dặn dò:

“Cậu bảo Trình Nguyên xử lý mấy tập tài liệu cần gấp, cụ thể làm thế nào, lát nữa tôi sẽ liên hệ cậu ấy.”

Khương Triết: “Vâng.”

Khương Triết ra ngoài, làm theo chỉ thị của Phong Đình Thâm, gọi điện cho Trình Nguyên trước.

“Được, tôi biết rồi.” Trình Nguyên nói xong, không cúp máy ngay mà không nhịn được nói: “Gần đây sếp càng ngày càng quan tâm đến Dung Từ, hôm nay còn... tôi còn tưởng sếp Phong đối với Dung Từ...”

Khương Triết hiểu ý anh ta.

Suy nghĩ của anh ta thực ra cũng giống Trình Nguyên.

Nhưng bây giờ, thấy Phong Đình Thâm lo lắng cho Lâm Vu như vậy, anh ta mới nhận ra mình đã nghĩ quá nhiều.

Thái độ của Phong Đình Thâm đối với Dung Từ có lẽ đã thay đổi so với trước đây nhưng người Phong Đình Thâm thực sự quan tâm và yêu thương, thực tế vẫn là Lâm Vu.

Khi Lâm Vu tỉnh lại thì đã hơn bốn rưỡi chiều.

Tỉnh lại thấy Phong Đình Thâm đang ở đó, trên mặt cô ta nở nụ cười: “Chẳng phải bảo chiều nay anh đi công tác sao? Sao lại...”

Tôn Lệ Dao tranh lời: “Vì anh rể lo cho chị nên đã đẩy lịch công tác sang ngày mai rồi.”

Nói xong, cô ta lại cười híp mắt bảo: “Hơn nữa, anh rể vừa nãy cũng cùng mọi người ở bệnh viện đợi chị tỉnh lại đấy.”

Lâm Vu nghe vậy, trong lòng ngọt ngào, bật cười thành tiếng.

Tuy nhiên, sau đó cô ta lại tỏ ra hiểu chuyện: “Em chắc cũng không sao rồi, hay là anh về làm việc trước đi.”

Phong Đình Thâm nói: “Không vội.”

Thấy Phong Đình Thâm kiên quyết ở lại với Lâm Vu, nhóm bà cụ Tôn và Tôn Lệ Dao đều nhìn Lâm Vu cười trêu chọc.

Sau khi bác sĩ kiểm tra lại cho Lâm Vu, tối hôm đó đã có kết quả.

Biết Lâm Vu quả thực không có vấn đề gì lớn, người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn đều thở phào nhẹ nhõm.

Vết thương trên đầu Lâm Vu tuy không đáng ngại nhưng vẫn cần nằm viện theo dõi vài ngày.

Tối hôm đó, Kỳ Dục Minh nhận được tin, xách hoa quả đến bệnh viện thăm Lâm Vu.

“Trường Bách có việc gấp không đi được, bảo hôm nào rảnh sẽ qua thăm cô, đây là giỏ hoa quả cậu ấy nhờ tôi mang đến.”

Lâm Vu nghe vậy, ý cười trong mắt vụt tắt, nhạt giọng nói: “Vậy sao? Vậy anh cảm ơn anh ấy giúp tôi.”

Lâm Vu phản ứng như vậy là vì cô ta biết Hạ Trường Bách làm thế chỉ để duy trì quan hệ xã giao, thực tế Hạ Trường Bách dù có thời gian cũng sẽ không đến thăm cô ta.

Nhóm bà cụ Tôn và Tôn Nguyệt Thanh cũng cho rằng việc Hạ Trường Bách bận việc gấp chỉ là cái cớ.

Tuy nhiên, họ không biết Hạ Trường Bách đã thích Dung Từ, vì Dung Từ mà xa lánh Lâm Vu.

Họ còn tưởng Hạ Trường Bách không đến là để tránh mặt Tôn Lệ Dao.

Sáng hôm sau.

Dung Từ đến bệnh viện thăm bà cụ Phong.

Cô vừa từ bãi đậu xe đi ra thì gặp nhóm Tôn Lệ Dao và Tôn Nguyệt Thanh.

Hôm qua Phong Đình Thâm không những vì Lâm Vu mà hoãn chuyến công tác còn ở lại bệnh viện với Lâm Vu rất lâu.

Nghĩ đến sự coi trọng của Phong Đình Thâm dành cho Lâm Vu, người nhà họ Tôn ai nấy đều vui vẻ.

Tôn Lệ Dao nhìn thấy Dung Từ, hất cằm hừ một tiếng, cố ý nói to:

“Cô ơi, hôm qua chị họ gặp chuyện, anh rể lo sốt vó vội vàng chạy đến bệnh viện, chuyến công tác đã định cũng hoãn đi hoãn lại; vì không yên tâm về chị họ, anh rể bảo sáng nay anh ấy còn phải đến bệnh viện thăm chị họ rồi mới yên tâm đi công tác đấy.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.