Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 558: Trách Nhiệm Nằm Ở Phong Đình Thâm
Cập nhật lúc: 07/04/2026 09:37
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh khỏi khu vực gần căn cứ.
Họ trò chuyện suốt dọc đường. Khi xe tiến vào nội thành, Quý Khuynh Việt lên tiếng: “Lát nữa cùng ăn bữa cơm nhé?”
“Không đâu.” Dung Từ vẫn kiên quyết từ chối: “Bữa tối em muốn về nhà ăn cùng mọi người.”
Một câu trả lời nằm trong dự liệu.
Quý Khuynh Việt cũng hiểu thế nào là biết điểm dừng nên không hề khiên cưỡng.
Quý Khuynh Việt xuống xe trước, lúc này Dung Từ mới lấy điện thoại từ trong túi xách ra rồi bật nguồn.
Trong máy có khá nhiều cuộc gọi nhỡ nhưng phần lớn đều là do Phong Cảnh Tâm gọi tới.
Trước khi đến căn cứ, ngay trên đường đi cô đã vội vàng xử lý mấy việc Nam Trí Tri giao phó, đến mức chưa kịp báo cho cô bé biết chuyện mình phải “đi công tác”.
Tuy nhiên, không liên lạc được với cô, bé con chắc chắn sẽ gọi cho người nhà để hỏi thăm tình hình nên bên phía Phong Cảnh Tâm cô cũng không cần quá lo lắng.
Có điều, nhìn thấy cuộc gọi nhỡ của Phong Cảnh Tâm, cô vẫn nhắn lại một tin, báo cho cô bé biết mình đã xong việc.
Tin nhắn vừa gửi đi, cô đang định đặt điện thoại xuống nghỉ ngơi một lát thì Phong Cảnh Tâm đã gọi lại ngay: “Mẹ ơi, cuối cùng mẹ cũng về rồi!”
Dung Từ: “Ừ.”
“Mẹ ơi, mấy ngày nay không gọi được cho mẹ, con nhớ mẹ lắm. Mẹ ăn cơm chưa? Mẹ con mình ra ngoài ăn được không ạ?”
Nhưng Dung Từ đã từ chối.
Cô nói: “Mẹ vừa mới về, muốn về nhà ăn cùng cụ ngoại và mọi người. Chuyện ra ngoài ăn để dịp khác nhé.”
Nghe vậy, Phong Cảnh Tâm liền bảo: “Vậy con cũng sang nhà cụ ngoại ăn cơm!”
Dung Từ nghe xong thì đáp: “Được, con qua đi.”
Biết Dung Từ về, nhà họ Dung cũng chuẩn bị làm thêm vài món. Nghe tin Phong Cảnh Tâm cũng sang ăn tối, Dung lão thái thái và Hà Minh Tuyết đều khẽ sững lại.
Phong Cảnh Tâm vẫn chỉ là một đứa trẻ, đối với chuyện bé con gần gũi Lâm Vu, thực ra họ không hề trách móc.
So với Phong Cảnh Tâm, họ đều cảm thấy trách nhiệm nằm ở Phong Đình Thâm.
Việc cô bé thích Lâm Vu là do Phong Đình Thâm ở giữa dẫn dắt.
Chỉ là đôi khi cảm xúc ùa về, lúc đau lòng, đối với Phong Cảnh Tâm, tự nhiên họ cũng có chút buồn bực.
Tuy nhiên, nguôi ngoai mấy ngày tâm trạng đã tốt hơn, nay nghe bé con sang chơi, họ vẫn rất vui vẻ.
Phong Cảnh Tâm sang đến nơi nhìn thấy Dung Từ đương nhiên vô cùng vui sướng. Tối hôm đó cô bé cũng ngủ lại nhà họ Dung.
Ngày hôm sau, Dung Từ đưa Phong Cảnh Tâm đến trường rồi trở về Trường Mặc.
Vừa về đến công ty, cô đã chạm mặt Cố Diên.
Cố Diên cũng từng gọi điện cho cô.
Có điều, cô cảm thấy dù Cố Diên tìm cô có việc gì, lúc không tìm được thì cũng có thể đi hỏi Úc Mặc Huân nên cô đã không trả lời tin nhắn của cậu ta.
Thấy cô, Cố Diên dừng bước: “Chị về rồi à?”
Dung Từ không biết Úc Mặc Huân đã nói thế nào với cậu ta, nghe hỏi vậy liền gật đầu: “ừ” một tiếng.
Ánh mắt dừng trên gương mặt cô: “Mấy ngày nay chị ngủ không ngon sao? Trông có vẻ gầy đi rồi.”
Dung Từ: “... Do nhiều việc thôi.”
Cố Diên gật đầu.
Úc Mặc Huân bảo cô có việc cần xử lý nên mới xin nghỉ. Cô cụ thể bận việc gì cậu ta không rõ. Vốn dĩ cậu ta muốn nói với cô rằng nếu gặp khó khăn có thể tâm sự, cậu ta có thể giúp một tay.
Thế nhưng cậu ta cũng hiểu rõ, nếu Dung Từ thực sự gặp chuyện, Úc Mặc Huân cũng có thể giúp cô, cô chẳng cần đến sự giúp đỡ của cậu ta.
Nếu Úc Mặc Huân đã không nói nhiều còn bảo cậu ta đừng làm phiền cô quá mức, cậu ta cũng sẽ không hỏi thêm. Đợi Dung Từ về văn phòng, cậu ta đi pha một tách cà phê mang vào cho cô.
Dung Từ: “... Cảm ơn.”
Úc Mặc Huân biết cô về cũng qua tìm. Thấy dáng vẻ Cố Diên vừa xót xa vừa ân cần với Dung Từ, anh ta đứng tựa cửa nhướng mày khẽ ho một tiếng.
