Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 566: Trở Về
Cập nhật lúc: 27/04/2026 09:34
Tuy ngoài miệng nói vậy nhưng vừa dứt lời, Phong Cảnh Tâm liền mím c.h.ặ.t chiếc miệng nhỏ.
Thím Lưu thấy thế, đang định lên tiếng thì điện thoại của cô bé chợt reo lên.
Phong Cảnh Tâm nhìn sang, khi thấy cuộc gọi từ Dung Từ, cô bé khựng lại. Đưa tay định nghe máy nhưng rồi lại quay mặt đi.
Thím Lưu thu vào tầm mắt, lập tức hiểu ra sự buồn bã của bé con hôm nay có liên quan đến Dung Từ.
Dạo gần đây Phong Cảnh Tâm bám Dung Từ thế nào, thím Lưu đều thấy rất rõ.
Bà tuy không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng đoán chừng cô bé cũng chẳng nỡ không nghe điện thoại của mẹ. Bà mỉm cười, không khuyên bảo mà chỉ nói: “Thím xuống nhà hâm nóng sữa cho con nhé.”
Thím Lưu rời đi. Phong Cảnh Tâm nhìn điện thoại vẫn đang đổ chuông, biết nếu không bắt máy thì đầu dây bên kia sẽ tự động ngắt.
Ánh mắt cô bé quay trở lại từ từ vươn tay ra.
Đúng lúc này, cuộc gọi tự động ngắt kết nối.
Trái tim Phong Cảnh Tâm chợt hoảng hốt. Cô bé nhìn điện thoại trước mắt, chần chừ một chút rồi vẫn không kìm được mà cầm lên.
Cô bé đợi một lát nhưng bên phía Dung Từ không hề gọi lại nữa.
Phong Cảnh Tâm bĩu môi, hai tay ôm khư khư điện thoại. Chốc lát sau, cô bé vẫn chủ động bấm số gọi lại cho Dung Từ.
Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh: “Tâm Tâm, con tắm xong rồi à?”
“Dạ.” Mặc dù Dung Từ đã nghe máy nhưng trong lòng Phong Cảnh Tâm vẫn không vui lắm. Giọng điệu cô bé mang theo vài phần rầu rĩ nhưng vẫn hỏi: “Mẹ ơi, sao ban nãy mẹ chỉ gọi một cuộc rồi không gọi nữa vậy ạ?”
Nếu như cô bé không gọi lại, có phải hôm nay mẹ sẽ không thèm gọi cho cô bé nữa không?
“Mẹ tưởng con đang tắm nên định lát nữa đợi con tắm xong mới gọi lại.” Dung Từ nói xong, không hiểu ra sao: “Sao thế? Sao tự nhiên con lại hỏi vậy?”
Nghe Dung Từ nói thế, tâm trạng Phong Cảnh Tâm mới khá lên một chút: “Dạ không có gì ạ.”
Dung Từ nghe vậy cũng không gặng hỏi thêm, chuyển sang nói rõ mục đích gọi điện: “Bạn của cụ ngoại con vừa mang rất nhiều đặc sản ở quê lên. Lát nữa mọi người sẽ làm mấy món ngon lắm, Tâm Tâm có muốn ăn không?”
Tâm trạng Phong Cảnh Tâm vẫn còn hơi ủ rũ, có chút không muốn đi. Nhưng lời ra đến cửa miệng lại hối hận, bèn đáp: “Con muốn ạ.”
Dung Từ: “Được, vậy lát nữa con bảo người đưa qua nhé?”
Phong Cảnh Tâm mím môi, không nhịn được nói: “Mẹ không đến đón con được sao ạ?”
Giọng điệu hôm nay của bé con hơi rầu rĩ, dường như tâm trạng không được tốt, Dung Từ loáng thoáng cảm nhận được.
Nghe vậy, cô khựng lại một chút rồi mới đáp: “Được rồi, mẹ qua đón con.”
Nhờ câu nói này của Dung Từ, tâm trạng Phong Cảnh Tâm cuối cùng cũng vui lên đôi chút.
Cô bé ở nhà đợi hơn nửa tiếng Dung Từ mới tới nơi.
Lúc cô đến, Phong Đình Thâm cũng vừa hay về tới nhà. Nhìn thấy cô, anh sững lại một chút rồi mới cất lời: “Em về rồi à?”
Phong Cảnh Tâm ban nãy bận thu dọn chút đồ, lúc này mới từ trên lầu đi xuống: “Mẹ đến rồi ạ?”
Phong Đình Thâm nhìn chiếc balo trên lưng Phong Cảnh Tâm lại nhìn Dung Từ hoàn toàn không có ý định bước lên lầu thì lập tức hiểu ra cô đến để đón bé con.
Dung Từ không nói nhiều với Phong Đình Thâm, chỉ bảo Phong Cảnh Tâm: “Chúng ta đi thôi con.”
Phong Cảnh Tâm nhìn sang Phong Đình Thâm, hỏi: “Ba không qua đó cùng luôn ạ?”
Tuy Phong Đình Thâm vẫn chưa rõ tại sao Dung Từ đột nhiên buổi tối lại đến đón Phong Cảnh Tâm đi nhưng nhìn biểu cảm của cô dường như không có vẻ gì là buồn bã hay tức giận. Anh nghiêng đầu nói với bé con:
“Lát nữa ba phải họp trực tuyến nên không qua đâu.”
