Phù Hoa Thanh Mộng - Chương 6
Cập nhật lúc: 14/08/2026 09:01
Sau đó, ta đảo mắt ra hiệu, tỳ nữ lập tức tiến lên nhận lấy văn thư.
Mộ Dung Liên nhìn ta, nhưng ta vẫn chưa có ý định mở quyển văn thư ra, chỉ nhẹ nhàng phất tay, “Ngươi lui xuống đi.”
10
Ngày hôm sau, Mộ Dung Liên nhận được điều lệnh tới Lại bộ.
Đó chính là nơi mà hắn muốn thể hiện tài hoa của mình.
Không chỉ một lần Khương Uyển Ngọc dò hỏi chuyện đã xảy ra trong lầu thủy tạ ngày ấy, nhưng ta một chữ cũng không nhắc tới.
Mộ Dung Liên lại tới phủ của ta muốn bái kiến, nhưng bị ta từ chối.
Chu Tồn Quân tới bẩm báo sự vụ, ta thấy hắn đã thành thục hơn rất nhiều, liền hạ lệnh chuyển hắn sang Hộ bộ tôi luyện. Hắn lập tức tham gia cuộc tổng điều tra về đất đai, sau đó được cử đi nơi khác.
Ngay sau khi hắn được lệnh rời đi, ta cũng chuẩn bị xe ngựa cùng lên đường với hắn.
“Ta có đất phong ở Tây Bắc, thuộc phía nam Tứ Thủy.” Trên đường đi, ta nói, “Ta định sau này phái ngươi tới chưởng binh ở Tứ Thủy. Nếu ngươi thật sự có năng lực, chúng ta sẽ tới Tứ Thủy, chiếm lại mã trường ở phía bắc. Nếu ngươi không có năng lực, vậy thì đất phong này của ta coi như từ bỏ, cũng là trả giá cho việc ta có mắt không tròng.”
“Công chúa có lệnh, thần nhất định sẽ chiếm lại mã trường.” Chu Tồn Quân trảm đinh tiệt thiết nói.
Ta không khỏi mỉm cười.
Ta biết, trước đây hắn bị vây khốn ở Tứ Thủy, khi ấy triều đình nội đấu liên miên, không thể phái viện binh tới trợ giúp hắn.
Nhưng, hắn vẫn có thể lấy ít địch nhiều.
Hiện tại ta toàn lực duy trì, hắn nhất định có thể giúp ta khai cương thác thổ.
(*) Khai cương thác thổ: Mở mang bờ cõi, lãnh địa
Nghĩ vậy, ánh mắt ta nhìn hắn cũng nhu hòa hơn ít nhiều, “Đến lúc đó, chúng ta có thể nuôi ngựa, tôi luyện kỵ binh, sau đó tiến bắc, giành lại đất đai đã mất.”
“Thần xin thề, cuộc đời này nếu chưa bình định được đất Bắc, quyết dùng da ngựa bọc thây, vĩnh túc sa trường!” Hắn bình tĩnh nói.
.
Tứ Thủy sông nước trong xanh, hai bờ cỏ cây tươi tốt.
Ta ở đất phong thoải mái an nhàn, không được mấy ngày, Khương Uyển Ngọc đã hai mắt đẫm lệ chạy tới tìm ta.
11
Sau khi Mộ Dung Liên tới Lại bộ, đã trực tiếp đề xuất lên Thượng thư phải cải cách quan chức.
Đáng tiếc quan viên trong triều hầu hết đều là hào môn thế gia, sau khi nghe sau này phải khảo hạch bất luận thế gia hàn môn, đều cảm giác gia môn bị uy h.i.ế.p, liền bắt đầu nhằm vào Mộ Dung Liên.
Vốn Mộ Dung gia cũng là thế gia, tuyệt đối không muốn trở thành địch thủ của các hào môn khác, vì vậy dùng gia pháp mà trừng phạt Mộ Dung Liên.
Nhưng Mộ Dung Liên quyết không đổi ý, cho dù bị phạt cũng muốn trình thư.
“Hoàng tỷ, Mộ Dung Liên một lòng vì giang sơn xã tắc, bọn họ lại nói hắn tâm tồn tạp niệm, tỷ nhất định phải giúp đỡ hắn!” Khương Uyển Ngọc khóc đến hai mắt sưng phù, dung nhan tiều tụy vô cùng đáng thương.
Ta liếc nhìn nàng, “Thanh Hà Quận vương rất có địa vị trong triều, chỉ cần ông ta lên tiếng, triều thần sẽ không quyết liệt như vậy.”
Khương Uyển Ngọc lắc đầu, nghẹn ngào nói, “Phụ vương không đồng ý, ông ấy cũng giống như những triều thần khác, cảm thấy Mộ Dung Liên muốn phá bỏ căn cơ triều đình.”
Ta cùng nàng hồi kinh, đích thân đến Mộ Dung phủ.
Với thân phận Trưởng Công chúa của ta, không ai dám ngăn trở bên ngoài.
Trong từ đường, Mộ Dung Liên lưng quỳ thẳng tắp, trên người loang lổ vết m.á.u.
Ta chưa bao giờ thấy hắn chật vật tới như vậy.
Ta nghĩ hẳn bản thân sẽ cảm thấy vui vẻ, nào ngờ trong lòng chỉ toàn là bình đạm hững hờ.
“Mộ Dung Liên, ta có thể cứu ngươi, nhưng ngươi phải dùng hôn sự làm giao dịch.” Ta nói từng tiếng.
Hắn nâng mi nhìn ta, song mục liễm diễm, con ngươi sâu thẳm, tất cả đều phản chiếu bóng dáng của ta.
Trong đôi mắt đó thoáng chốc trào dâng những tình tự không nói lên lời, cuối cùng lại lặng lẽ chìm xuống.
“Được.” Hắn lên tiếng, thanh âm trầm thấp còn có chút khàn khàn.
“Đây là hôn thư, ấn dấu tay đi.” Ta lấy trong tay áo ra hôn thư đã chuẩn bị sẵn, thậm chí không cần dùng đến mực dấu, dùng ngón tay ướt m.á.u của hắn ấn xuống, khiến hắn đau đớn tới mức hít sâu một hơi.
Dấu tay ấn xuống, ta lập tức thu lại hôn thư xoay người rời đi.
12
Ta gọi Khương Uyển Ngọc tới, đẩy hôn thư tới trước mặt nàng.
“Hoàng tỷ, này là…” Nàng có chút kinh ngạc.
“Mộ Dung Liên đã ấn dấu tay vào hôn thư, nhưng chưa có tên của người còn lại.” Ta mỉm cười, “Có thư này, hắn sẽ không c.h.ế.t được. Chỉ cần một quý nữ nguyện gả cho hắn, nhưng vậy Hoàng gia sẽ ra mặt để giữ mạng cho hắn. Ta định mời các vị đường muội của chúng ta tới xem có ai nguyện gả cho hắn hay không. Như vậy, một vị tài tuấn một lòng vì giang sơn xã tắc sẽ không tráng niên tảo thệ, mà muội cũng không cần phải quá lao tâm vì quốc sự nữa.”
Mấy chữ “lao tâm vì quốc sự” khiến cho Khương Uyển Ngọc không nói lên lời.
Nàng cố gắng trấn định lại, cười nói, “Nhưng hôn sự này vội vàng như vậy, cảm giác rất giống một vở kịch. Thật ra không cần phiền toái đến thế, chỉ cần Hoàng tỷ ra mặt, nhất định Mộ Dung gia sẽ không dám trái ý.”
“Quận chúa ra mặt cũng như vậy. Nhưng muội lựa chọn che giấu công danh, hẳn trong lòng cũng rõ ràng, việc xã tắc không phải chuyện mà nữ nhi chúng ta có thể tùy ý nhúng tay vào.” Ta cầm lại hôn thư, “Ta gọi muội tới đây cũng là vì báo cho muội một tiếng, không cần lo lắng, hắn sẽ không c.h.ế.t.”
Nói xong, ta đứng dậy muốn rời đi.
“Hoàng tỷ.” Khương Uyển Ngọc kịp thời ngăn ta lại.
