Phù Hoa Tựa Gấm - Chương 7
Cập nhật lúc: 14/09/2026 16:04
Yết hầu hắn lặng lẽ chuyển động, hơi thở lập tức nặng thêm.
Hắn cũng nắm lấy tay ta, ấn xuống một chỗ, từng bước ép sát.
“Vậy ta trở lại làm ta của trước kia, Khanh Khanh định khi nào cho ta danh phận?”
Lại thêm một người đòi danh phận nữa?
Ta lập tức rút tay chân về.
Phớt lờ d.ụ.c vọng cuộn trào trong mắt hắn.
Chuyển sang nhẹ nhàng vuốt ve bên má bị ta tát đỏ.
Giọng buồn buồn nói: “Im miệng, Lục Phùng không hỏi những chuyện này đâu…”
15
Ta không trở về thành.
Tuy Ôn Thứ đã đưa Lâm Nguyệt Nga rời đi.
Nhưng các phu nhân vẫn chưa đi, cho dù ta có “đau lòng” đến đâu cũng phải hòa nhập với mọi người.
Trên sân khấu, cầm sư gảy đàn đã đổi thành người khác.
Mọi người xem đua ngựa, trò chuyện.
Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Ngụy muội muội.”
Vương phu nhân thân thiết vẫy tay với ta.
Lần này, ta ngồi sang bên đó.
“Đừng buồn quá, vì một nam nhân mà như vậy, không đáng.”
Bọn họ vừa an ủi, vừa dùng ánh mắt ra hiệu cho ta nhìn Bùi Kỳ vừa xuất hiện ở chỗ ngồi của nam quyến.
“Thế nào rồi?”
Ta lắc đầu, ý bảo đã nói chuyện ổn thỏa.
Đúng lúc bên bàn nam quyến có người kính rượu Bùi Kỳ.
Bùi Kỳ xoay chén rượu trong tay, ánh mắt như có như không liếc sang phía ta.
Nhưng rượu lại không đưa lên miệng.
“Hôm nay uống nhiều rồi, không uống nổi nữa.”
Hắn ôn hòa mỉm cười, bốn mắt giao nhau với ta.
Ánh mắt ta theo bản năng hạ xuống, dừng trên đôi môi đỏ mọng, ướt át của hắn.
Nhớ lại cảnh tượng trong phòng ban nãy, trong lòng bỗng có chút xao động.
Cho đến khi nghe Liễu phu nhân nói: “Các tỷ muội, ta muốn hòa ly.”
Ta sửng sốt, lập tức hoàn hồn.
Thần sắc Liễu phu nhân thản nhiên, như thể đang nói một chuyện hết sức bình thường.
“Ban nãy nhìn Ôn đại nhân và ngoại thất của hắn tình sâu nghĩa nặng như vậy, chắc Liễu Mạnh Nguyên và nữ nhân hắn lén nuôi bên ngoài cũng như vậy.”
“Năm xưa ta thành thân với hắn chẳng qua vì thấy hắn an phận. Bây giờ hắn đã không còn an phận nữa, tiếp tục dây dưa cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
Vương phu nhân và Thích phu nhân hoàn toàn không có vẻ bất ngờ.
“Biết ngay muội sẽ là người hòa ly đầu tiên mà.”
“Haiz, không giống ta, hai nhà giao tình quá sâu, chẳng biết còn phải dây dưa đến năm nào tháng nào.”
Ta cũng gật đầu theo.
Đúng vậy.
Liễu phu nhân.
Không, phải là Bùi tỷ tỷ.
Nàng là hoàng thân quốc thích, xuất thân tôn quý.
Liễu đại nhân lại chỉ là thứ t.ử trong nhà.
Nhờ cưới nàng, con đường làm quan mới thuận lợi.
Nàng có thể chịu ấm ức nhất thời.
Nhưng tuyệt đối sẽ không để mình chịu ấm ức cả đời.
Mà nhìn dáng vẻ của hai người còn lại, sớm muộn gì cũng sẽ hòa ly…
Haiz.
Ai nấy đều muốn hòa ly.
Ta còn biết làm sao đây?
Ta không thể không hòa nhập với mọi người được.
16
Khi ta trở về phủ, trời đã dần tối.
Ôn phủ đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt vô cùng.
Tỳ nữ trong phủ nói, Ôn Thứ đã đưa Lâm Nguyệt Nga về phủ.
Quả nhiên, đại phu chẩn ra nàng ta đã m.a.n.g t.h.a.i được hai tháng.
Nghe được tin này, mẹ chồng ta vốn ở lâu trong Phật đường lập tức hớn hở trở về phủ.
Lúc này đang ở Hành Vu Uyển, nơi Lâm Nguyệt Nga được sắp xếp ở tạm, bàn bạc với nàng ta xem khi nào chính thức vào phủ.
Ôn Thứ lại không đến đó.
Hắn đang đợi ta trong phòng.
Nghe thấy tiếng bước chân của ta, hắn lập tức bước ra đón.
Nhưng vừa nhìn thấy ta, bước chân bỗng khựng lại.
Sau đó khàn giọng giải thích:
“Phu nhân, chuyện hôm nay... ta không cố ý không cứu nàng.”
“Lúc đó tình thế quá nguy cấp, ta... ta không kịp nghĩ nhiều như vậy.”
Ta không đáp.
Chỉ đỏ mắt, im lặng định đi vòng qua hắn.
Nhưng lúc hai người lướt qua nhau, hắn lại nắm lấy cổ tay ta.
Hắn có chút đau đầu nói: “Lời ta nói sẽ đưa nàng ấy đi không phải lừa nàng.”
“Ta không ngờ hôm nay nàng ấy cũng có mặt, càng không ngờ nàng ấy lại mang thai.”
“Ngụy Phù, chuyện hôm nay quá trùng hợp, ta luôn cảm thấy... có người đứng sau sắp đặt.”
Tim ta bỗng hụt mất một nhịp.
Không hổ là Đại Lý Tự thiếu khanh.
Trực giác lại nhạy bén đến vậy?
Vốn dĩ ta chỉ định đóng vai một nữ t.ử đau lòng, cô đơn, lặng lẽ không nói gì.
Lần này xem ra không thể không tranh luận rồi.
“Ai sắp đặt?”
“Ôn Thứ, là chàng sắp xếp nàng ta ở ngõ Quế Hoa, là chàng cùng nàng ta du hồ chèo thuyền, gảy đàn đ.á.n.h cờ, là chàng có quan hệ xác thịt với nàng ta, khiến nàng ta mang thai.”
“Những chuyện này nếu chàng không muốn làm, chẳng lẽ còn có người cầm đao ép chàng sao?”
Ôn Thứ theo bản năng muốn phản bác.
Nhưng lời đến bên miệng lại nghẹn lại, một câu cũng không nói ra được.
Chỉ nhìn nước mắt ta lã chã rơi xuống, mày càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.
Mà ta vẫn tiếp tục.
“Đúng, hôm nay giữa lúc sinh t.ử, chàng bỏ mặc ta để cứu nàng ta, ta quả thật rất đau lòng, cũng rất chấn kinh.”
“Nhưng mặc kệ người ngoài nói thế nào, ít nhất ta vẫn cho rằng chàng là người có tình có nghĩa, chỉ là tình nghĩa ấy không dành cho ta mà thôi.”
“Không ngờ chàng lại chẳng có chút đảm đương nào, còn đổ hết mọi chuyện cho cái gọi là ‘có người sắp đặt’ không hề có bằng chứng, thật khiến người ta lạnh lòng.”
Nhờ gương mặt này của ta.
Chỉ cần ta khóc, trông lúc nào cũng chân tình thực ý vô cùng.
“Ta không phải!”
Ôn Thứ cuối cùng cũng cao giọng.
Nhưng hắn còn chưa kịp giải thích, một bóng người bỗng xông vào, đạp hắn một cước.
Lại hung hăng đẩy hắn ra.
“Đồ khốn kiếp! Còn dám bắt nạt con gái ta!”
Là cha ta.
Trước khi về, ta đã sai người nhắn tin cho ông.
Ông đến đúng lúc lắm.
Tác dụng cũng hết sức rõ ràng.
