Phụ Huynh Công Bằng Nhất - Chương 4
Cập nhật lúc: 15/09/2026 04:03
“Ba, mẹ.”
“Ba mẹ không thể thiên vị tới mức này!”
Sau rất nhiều năm.
Tôi lại lần nữa nói ra hai chữ “thiên vị”.
Đến lúc ấy tôi mới thật sự nhận ra.
Ba mẹ quả thật thiên vị.
Thiên vị một cách trắng trợn.
Thậm chí còn khó chịu hơn sự thiên vị công khai của những gia đình khác.
Ở nhà người khác, thiên vị là thiên vị.
Ít nhất còn có thể chỉ thẳng ra.
Còn tôi?
Mỗi lần nói ba mẹ thiên vị, họ hàng, bạn bè, thậm chí hàng xóm đều cảm thấy tôi không biết điều.
Bởi ba mẹ tôi đúng là chưa bao giờ để tôi c.h.ế.t đói.
Họ vẫn đáp ứng nhu cầu vật chất cơ bản nhất.
Tôi làm tốt thì được khen.
Làm sai thì bị phê bình, dạy dỗ.
Chỉ là…
Anh trai lúc nào cũng nhiều hơn tôi một chút.
Mà mọi người đều cho điều ấy rất bình thường.
Ai bảo anh ấy xuất sắc như vậy?
Ai bảo anh ấy giỏi hơn chúng tôi?
Tài nguyên trong gia đình đương nhiên phải ưu tiên cho người có tương lai nhất.
Nhưng chẳng lẽ tôi không phải con của gia đình này sao?
Chỉ vì không có thiên phú như anh.
Tôi đương nhiên phải thấp hơn anh một bậc?
“Từ nhỏ tới lớn, anh chưa từng phải làm việc nhà bởi vì điểm của anh luôn tuyệt đối.”
“Nhưng việc nhà chẳng phải trách nhiệm của tất cả thành viên trong gia đình sao?”
“Quần áo của anh, thức ăn của anh, tiền tiêu vặt của anh, tất cả đều luôn là thứ tốt nhất trong ba anh em.”
“Nhưng…”
Giọng tôi nghẹn lại.
“Con thừa nhận anh rất giỏi.”
“Anh xứng đáng được thưởng.”
“Nhưng chúng con đều là con trong cùng một gia đình.”
“Tại sao anh là công dân hạng nhất, còn con lại phải làm công dân hạng hai?”
Nước mắt cuối cùng cũng trào ra.
“Không.”
“Con thậm chí chẳng phải hạng hai.”
“Trong nhà này, con có lẽ chỉ là công dân hạng ba, hạng tư.”
“Bởi trong bảng chấm điểm của ba mẹ, con từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ vượt nổi mức trung bình.”
“Một đứa không đạt điểm.”
“Thì giống như một món hàng kém chất lượng, không xứng được có thứ mình muốn.”
Ba mẹ nhíu mày nhìn tôi.
Vẫn là vẻ mặt “không hiểu” pha lẫn “phiền phức” quen thuộc.
Cũng phải.
Bởi tôi lại đang thách thức quy tắc của gia đình này.
Nhưng quy tắc ấy ngay từ đầu đã chẳng hề công bằng.
Tôi nhìn thẳng vào họ.
“Con sẽ học hết bốn năm y khoa.”
“Con còn muốn học thạc sĩ.”
“Học tiến sĩ.”
“Những gì anh có, con cũng phải có.”
“Ba mẹ luôn nói học tập là con đường thay đổi con người.”
“Dù thế nào, ít nhất ba mẹ phải bảo đảm cho con cái quyền được học hành.”
“Đó là trách nhiệm của cha mẹ.”
“Con không cần ăn ngon.”
“Không cần mặc đẹp.”
“Con chẳng cần thứ gì khác.”
“Con chỉ muốn tiếp tục đi học!”
Chính tôi cũng không rõ lúc ấy mình thật sự muốn điều gì.
Có lẽ chỉ cần một câu hứa.
họ sẽ tiếp tục cho tôi học.
Có lẽ là muốn nhiều hơn.
Nhưng tôi không dám nghĩ.
Bởi cho dù muốn, chắc cũng không bao giờ có.
Sau một khoảng im lặng rất lâu.
Ba tôi thở dài.
Ông chậm rãi nói:
“Khi con không hài lòng với một quy tắc thì có hai con đường.”
“Một là thay đổi nó.”
“Hai là rời khỏi sự ràng buộc của nó.”
“Quy tắc này là ba mẹ đặt.”
“Tiền trong nhà cũng do ba mẹ kiếm.”
“Con không có tư cách thay đổi.”
“Nếu con đã không phục…”
“Vậy thì con có thể lựa chọn rời đi.”
6.
Tôi bị ba mẹ đuổi khỏi nhà.
Họ nói nuôi tôi tới mười tám tuổi đã hoàn thành nghĩa vụ pháp luật cơ bản của cha mẹ.
Con đường sau đó.
Tôi phải tự đi.
Đi làm cũng được.
Tiếp tục đi học cũng được.
Từ nay không còn liên quan đến họ.
Họ cho như vậy mới thật sự công bằng.
Tôi luôn nói họ thiên vị.
Vậy họ cũng chẳng còn cách nào khác.
Họ không muốn tiếp tục nuôi một đứa “nghịch t.ử, vong ân phụ nghĩa”.
Ba mẹ làm rất dứt khoát.
Toàn bộ đồ đạc của tôi bị ném ra ngoài cửa.
Họ chỉ đưa cho tôi đủ tiền học phí và sinh hoạt trong một năm.
Sau đó nói từ nay tôi cũng không cần phụng dưỡng họ.
Hai bên không ai nợ ai.
Mỗi người tự sống cuộc sống của mình.
Tôi đập cửa tới mức hai tay đỏ sưng.
Khóc lóc cầu xin.
Nói tôi sai rồi.
Xin họ đừng giận nữa.
Nhưng cánh cửa không hề mở.
Động tĩnh quá lớn.
Hàng xóm đều chạy ra xem.
Ba mẹ thậm chí báo cảnh sát, tuyên bố không còn nhận tôi là con, yêu cầu tôi đừng tiếp tục tới quấy rầy.
Theo pháp luật, con đã đủ mười tám tuổi, cha mẹ không tiếp tục chu cấp cũng chẳng cấu thành phạm pháp.
Cảnh sát không thể làm gì.
Chỉ khuyên tôi rời khỏi đó, đừng tiếp tục ảnh hưởng hàng xóm.
Tôi mơ mơ hồ hồ chấp nhận.
Mãi đến khi đi ra tận đầu phố.
Tôi mới giống như tỉnh khỏi một giấc mộng.
Thì ra tôi vốn không có tư cách so sánh với anh trai.
Mỗi lần so sánh chỉ khiến ba mẹ nhìn rõ hơn.
Cùng một bụng mẹ sinh ra.
Một người là rồng.
Một người chỉ là sâu.
Họ muốn dồn hết sức lực giúp con rồng bay thật cao.
Còn con sâu như tôi?
Chỉ lấy một chút phần thừa ra nuôi cho sống.
Nghĩ kỹ lại.
Có lẽ họ còn hận không thể không sinh tôi.
Chẳng qua bị trách nhiệm và pháp luật buộc phải nuôi một đứa vô dụng tới lớn.
Vậy mà tôi còn không biết điều.
Ngày nào cũng muốn so với con rồng.
